Vợ Nhặt

Chương 5




Tố Như đứng trước cửa phòng của Hắc Vân rất lâu nhưng vẫn chưa thấy bác sĩ ra. Vũ Phong nói là không thể đưa nàng tới bệnh viện nên đành đưa về nhà gọi bác sĩ riêng đến. Nhưng đã mấy tiếng rồi nhưng Hắc Vân vẫn chưa ra.

"Cạch" Tiếng cửa phòng phát ra Tố Như lập tức chạy lại chỗ bác sĩ. "Bác sĩ chị ấy sao rồi, ông mau nói cho tôi biết đi" Cô lo lắng nắm lấy một phần mép áo gặng hỏi.

"Cô yên tâm đi Hắc tổng không sao hết, cũng may viên đạn bị bắn vào bả vai nên không nguy hiểm gì tới tính mạng. Nhưng tránh vận động mạnh để vết thương không rách ra" Bác sĩ từ từ trả lời và phân tích cho cô hiểu.

"Cảm ơn bác sĩ nhiều" Tố Như nghe vậy cũng bớt đi lo lắng phần nào trong lòng cô.

"Không có gì, đây là nhiệm vụ của tôi. Vậy tôi xin đi trước" Bác sĩ vừa nói vừa cúi chào cô, rồi cầm dụng cụ của mình đi.


Tố Như khẽ mở cửa đi vào bên trong phòng, đi lại chiếc giường. Trên một chiếc giường lớn Hắc Vân nằm quằn quại đau đớn, mặt cô trắng bệch không còn chút máu, đôi môi mọi ngày đỏ mọng giờ cũng trắng bệch, trên trán thì cũng xuất hiện những giọt mồ hôi lạnh. Cô thật sự rất ghét người đang nằm trên giường này nhưng sao khi thấy nàng nằm đây lòng cô lại đau đớn thế này. Cô ngồi xuống nằm lấy tay nàng ngục mặt xuống mà khóc nức nở. Đột nhiên một bàn tay dịu dàng đặt lên đầu cô xoa nhẹ rồi vô thức trượt xuống. Tố Như vội vàng ngẩng đầu dậy thì thấy nó đã lịm đi rồi. Cô nắm chặt lấy bàn tay nàng khoé môi khẽ cười nhẹ, và cứ thế cô cũng đi vào trong giấc ngủ khi nào không biết.

Sáng hôm sau cô tỉnh dậy thì đã không thấy Hắc Vân đâu, Tố Như vội vã chạy ra ngoài tìm nàng. Vừa chạy ra khỏi cửa thì cô đã đụng trúng ai đó và vô thức cô ngã nhào ra sau, cũng may nàng đỡ cô kịp thời.


"Vợ à! Em đi đâu mà vội vàng vậy tính bỏ trốn tiếp à." Gịong nói dịu dàng trầm ấm pha chút đùa cợt.

"Chị đi đâu vậy hả, chị vừa bị thương xong đó. Chị còn muốn chạy đi đâu, chị biết tôi lo lắm không hả" Cô thấy bực mình nhưng cũng an tâm khi nhìn thấy nàng.

"Sau chị đi đâu sẽ nói vợ biết được chưa, ngoan không giận chị nữa nga" Hắc Vân nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng vuốt nhẹ mái tóc của cô.

"Ai vợ chị hả, buông tôi ra" Tố Như thấy rất ấm áp khi trong vòng tay của nàng nhưng cô vẫn dãy giụa làm nũng với nàng.

"A" Bả vai nàng thấy hơi đau khiến nàng vô thức kêu lên một tiếng. Tố Như biết là nàng đang đau nên dừng trống cự lại ngoan ngoãn nằm im trong vòng tay nàng.

Hắc Vân nhìn thấy hành động của cô tự dưng thấy vui vui, trong lòng hiện dõ ý đồ muốn trêu chọc cô.


"A... đau qua" Hắc Vân cố tình làm bộ đau đớn, Tố Như thì chỉ cần nghe nàng kêu đau thì lập tức ngẩng đầu dậy kiểm tra vết thương xem có bị rách ra không.

"Chị có sao không" Tố Như lo lắng hỏi han nàng.

"Có đau gần chết rồi" Hắc Vân nhăn mặt lại vờ đau đớn còn Tố Như thì vẫn ngây thơ tưởng thật.

"Vậy ...vậy giờ phải làm sao" Cô hỏi Hắc Vân vì cô không biết phải làm gì. Một ý nghĩa hiện lên trong đầu nàng, Hắc Vân cười gian xảo.

"vợ dìu chị vào giường đi nhớ khóa cửa phòng lại" Cô như con cừu non ngây thơ làm theo những gì Hắc Vân nói.

"Chị còn đau không" Tố Như lo lắng hỏi xem nàng còn đau hay không. Hắc Vân đẩy cô xuống giường rồi đè lên người cô.

"Chị... Chị làm gì vậy." Tố Như ngượng ngùng hỏi.

"Lấy em làm thuốc trị thương" Hắc Vân nói rồi cúi đầu xuống hôn lên môi. Nàng điêu luyện đưa lưỡi mình vào quấn lấy lưỡi cô.
"Nh...ưng em không...phải thuốc" Tố Như khẽ đẩy nàng ra sợ sẽ làm nàng đau.

"Em là liều thuốc tốt nhất rồi, với lại vết thương này một phần do em gây ra không nhẽ em lại không chịu trách nhiệm." Hắc Vân nhướn một bên lông mày lên hỏi cô. Cô cứng họng không thể nói được gì, dù sao cô cũng đã là người của nàng rồi không muốn cũng không được.

"Chị...la...làm đi" Tố Như nhắm nghiền mắt không dám mở mắt ra. Hắc Vân được sự chấp thuận của cô thì trong lòng thấy rất vui.

"Tố Như" Hắc Vân gọi đích danh tên cô đây lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên cô như vậy. Làm cô đã ngượng lại càng ngượng hơn.

"Quay lại nhìn chị" Giọng nàng nhẹ nhàng pha chút ra lệnh.

Tố Như quay lại mắt khẽ mở hé ra. Thấy Hắc Vân đang nhìn mình không chớp mắt làm cô ngại đỏ hết cả mặt mũi.
Hắc Vân ghé xuống liếm vành tai cô, cơ thể cô khẽ run run khi Hắc Vân động vào tai mình. Nàng cắn nhẹ tai cô rồi nói nhỏ.

"Vợ à! gọi chồng đi" Lời nói của nàng như bỏ bùa cô vậy khiến cô làm theo trong vô thức.

"Ch...ồng..." Cô khẽ mấp máy môi khó khăn để nói ra.

Hắc Vân thấy rất vui liền hôn lên môi cô một nụ hôn sâu. Cánh tay bị thương thì mon men vùng eo nhạy cảm của cô từ từ mò lên trên...

(Cho đọc đến đây thôi😆😆😆Ai hóng phần sau không để ra nhanh nè😋😋😋)

P/s: cho hỏi luôn có ai biết lý do vì sao truyện tự mất được không biết thì cmt giải thích nha vì bộ truyện "bạn tình" của mình tự nhiên mất😭😭😭