Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 232




Chương 232

Rõ ràng là trong lòng còn nhớ nhưng hết lần này tới lần khác lại lựa chọn buông tay.

Đợi sau khi chú An đưa Hứa Minh Tâm tới trường an toàn về thì thấy Cố Gia Huy đã uống rất nhiều rượu, một bàn đồ ăn đầy ắp vẫn chưa được đụng miếng nào.

Cho dù người có làm bằng sắt cũng không chịu được.

Ông ấy vội vàng gọi điện thoại cho Lệ Nghiêm rồi nói rõ mọi chuyện.

Cố Gia Huy uống rượu cả đêm. Ngày hôm sau anh tỉnh lại thì đầu đau như muốn nứt ra.

“Minh Tâm.”

Cố Gia Huy nhìn thấy bên cạnh giường có bóng người mơ hồ thì còn tưởng rằng là Hứa Minh Tâm. Anh chưa kịp vui vẻ mấy giây thì đã tỉnh táo lại và thấy được Lệ Nghiêm.

“Nhìn thấy tôi thất vọng lắm chứ gì?”

Lệ Nghiêm nhìn thấy ánh mắt của Cố Gia Huy ảm đạm xuống thì nói với vẻ bất đắc dĩ.

“Không phải.”

Cố Gia Huy nói với vẻ thản nhiên.

Anh ngồi dậy rồi nói tiếp: “Chú An lo lắng quá rồi, nếu là cậu mệt thì nghỉ đi. Tôi phải tới tập đoàn.”

“Xem ra cậu không muốn nói chuyện với tôi rồi. Tôi còn tưởng rằng hai anh em chúng ta không còn gì giấu nhau được nữa chứ”

Cố Gia Huy nghe thấy thế thì khóe miệng có hơi cứng lại.

Cũng không phải là anh không muốn nói, mà là có một số chuyện quá đau khổ, không thể thốt thành lời.

Như thế sẽ khiến cho anh có một cảm giác mình tự tay cào rách vết thương của mình rồi xát muối lên một lần nữa.

“Tôi có thể tự điều chỉnh.”

“Chuyện này thì tôi tin, năm xưa cậu cũng như thế. Chỉ là có một số việc giấu trong lòng không khó chịu sao? Nếu cậu không muốn nói với tôi thì tôi cũng không nói cho cậu là hôm nay tôi đã gặp Hứa Minh Tâm ở gần bệnh viện…

Lệ Nghiêm nói một cách tùy ý rồi muốn quay người rời đi.

Cố Gia Huy nghe thấy thế thì vội vàng _ đi tới giữ chặt vai anh ta và nói: “Cậu nói cái gì?”

“Sao? Muốn nói chuyện với tôi chưa hả?” Lệ Nghiêm nói với vẻ ranh mãnh.

“Mau nói đi, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

Lệ Nghiêm nói ra những chuyện mà mình nhìn thấy.

“Cô ấy sợ cậu lo lắng nên không cho tôi nói cho cậu biết. Cho nên tôi giấu thay cô ấy. Bây giờ nghĩ lại thì vết bạt tai trên mặt cô ấy không đơn giản đâu.”

“Sáng nay? Bệnh viện?”

Cuối cùng Cố Gia Huy cũng có chút đầu mối, dường như anh nghĩ tới điều gì đó rồi lập tức sau Khương Tuấn đi điều tra camera giám sát trong bệnh viện.

Anh có thể thấy rõ ràng Trịnh Anh dẫn Hứa Minh Tâm vào bệnh viện, rồi hai người xảy ra tranh chấp trong một chỗ hành lang vắng vẻ.

Trịnh Anh đẩy Hứa Minh Tâm xuống đất, tiếp theo lại còn vừa hung ác giáng cho cô một cái tát.

Cố Gia Huy nhìn thấy cảnh này thì không kiềm chế được mà siết chặt tay lại, bàn tay anh kêu lên từng tiếng răng rắc.