Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 273




Chương 273

Khi đi kiểm tra trung tâm thương mại, cũng không liếc mắt nhìn đồ đạc dù chỉ một cái.

Nhưng bây giờ thì không giống vậy, đi đầu nhìn thấy thứ gì, người đầu tiên anh nhớ tới chính là Hứa Minh Tâm.

“Trước kia khi còn một mình, anh không để ý chút nào, chi phí ăn uống đều có người chuẩn bị, cho nên sẽ không phải bận tâm gì hết. Nhưng bây giờ không giống vậy nữa, ra ngoài kiểm tra nhìn thấy đồ ăn ngon thú vị, luôn muốn lần sau sẽ đưa em tới đó. Nhìn thấy đồ dùng của phái nữ, cũng luôn muốn để em dùng thử xem.”

“Nếu anh không tiêu tiền cho em, vậy anh còn có động lực gì để kiếm tiền?”

“Anh không phá sản, vậy thì em sẽ mua đồ đến khi anh phá sản, em không cần biết bao nhiêu tiền, em chỉ cần biết, em mặc đẹp thì trong lòng anh sẽ vui mừng như thế nào là được.”

Lời này lọt vào tai cô, khiến trái tim của cô cũng trở nên ấm áp.

Lời âu yếm rất êm tai, nhưng mà cô vẫn tiếc số tiền kia.

Cô chậm rãi thả lỏng miệng, nhìn dấu răng trên bàn tay anh, đau lòng hỏi: “Đau không?”

“Không đau, cho dù em có đâm dao vào người anh cũng không đau.”

“Nói dối, sao có thể không đau được? Anh chỉ nói lời ngon ngọt lừa gạt em!”

Hứa Minh Tâm chu miệng, buồn bực nói.

Nhưng đôi tay vẫn rất cẩn thận giúp anh xoa bóp miệng vết thương, để đau đớn tan đi nhanh một chút.

Những quần áo, trang sức, mỹ phẩm dưỡng da mà anh chuẩn bị cho em đều là đồ đắt tiền sao?”

“Có lẽ vậy.”

“Hu hu, em còn tưởng rằng tất cả đều không đắt lắm, nhìn cũng không khác đồ trên Shopee .Vậy…vậy chiếc váy lần trước tham gia tiệc của HứaAn Kỳ, cũng không phải hàng giả, là thật đúng không?”

Cô đột nhiên nhớ ra một chuyện, lúc trước hai nhà giám định tới đây đều trăm miệng một lời nói quần áo trên người Lâm Thanh Loan là giả.

Cô tưởng đối phương hình như không đủ lợi hại, lại chưa từng nghĩ tới đồ trên người mình lại là hàng thật.“Ừm”

“Ông chủ, anh không cần mua quần áo, mua giày dép, mua trang sức cho em, anh cho em tiền được không? Dù em không tiêu, em chỉ giữ, nhìn con số của ngân hàng trên di động, em sẽ rất vui vẻ! Xin anh hãy cho em giữ tiền đi, đừng tiêu lung tung, em không cần đồ tốt nhất, em muốn đồ bình thường thôi là được rồi!”

“Em không chấp nhận mấy thứ này, em chỉ muốn nhìn con số trong thẻ ngân hàng, như vậy thì khi nằm mơ em cũng sẽ mỉm cười tỉnh lại!”

Hứa Minh Tâm năn nỉ nói.Cố Gia Huy dở khóc dở cười, lần đầu tiên thấy có một cô gái có thể chống cự được sức cuốn hút của quần áo và trang sức, chỉ muốn nhìn chằm chằm con số trong thẻ ngân hàng!

“Hứa Minh Tâm, anh cảm thấy giờ phút này em cực kỳ giống một sinh vật?”

“Sinh vật gì?”

“Rồng phương Tây, nghe bao giờ chưa?”

“Anh có ý gì?”

Hứa Minh Tâm hơi nghi ngờ, lên Google tìm rông Phương Tây một chúi.Trên Google nói, rồng Phương Tây có thể phun lửa, mọc hai cánh, có thể bay lượn.Và, yêu thích những thứ sáng lấp lánh nhất, ví dụ như đồng, vàng, đá quý, linh tinhI Vậy mà Cố Gia Huy lại biến đổi cách nói, nói cô ham hư vinhl “Chú ba Cố, anh đang chê cười em sao?”

“Không dám không dám, đột nhiên có một bà quản gia quản tiền của anh, anh cảm thấy rất thích.”