Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 284




v

Chương 284

Cô hòa hoãn khoảng chừng vài phút, mới thừa nhận sự thật bi thống này rồi thay một bộ quần áo mới.

Là một chiếc váy ren nhỏ, Hứa Minh Tâm mặc vào cũng cảm thấy mình là một búp bê, khiến cô càng nhỏ bé hơn.

Hứa Minh Tâm ra ngoài, Ngôn Hải sớm đã chờ ở ngoài cửa, thấy cô không trang điểm đi ra thì vô cùng kinh ngạc.

Bộ quần áo này rất hợp với cô, giống như nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy.

Chiếc váy bồng bềnh và đôi bốt ngắn bằng da cừu, rất mỹ lệ động lòng người.

“Rất đẹp.”

Ngôn Hải tự nói trong lòng.

“Tiền bối, anh có biết người nọ tối hôm qua là ai không? Vì sao muốn bắt cóc em vậy chứ?”

“Bố anh đang điều tra, trước mắt còn chưa có kết quả. Thư ký Khương Tuấn đã tới, nhưng mà bị mẹ anh đuổi rồi. Anh không tìm thấy điện thoại của em, có thể là bị ném đi rồi.”

“Có thể em rơi ở trên xe.”

“Không sao, anh bảo người chuẩn bị cái mới cho em. Mẹ bảo em đi xuống ăn cơm đi cùng nhau đi.”

“Em có thể báo bình an cho Khương Tuấn không?”

Cô hẳn nên đi xuống nói lời cảm ơn thật tốt, đây chính là ân cứu mạng, suốt đời khó quên.

Ngôn Hải đưa điện thoại cho cô, cô gọi vào số của Khương Tuấn, cũng đã biết chân tướng tối hôm qua.

Hóa ra…

Tối hôm qua Khương Tuấn vẫn luôn canh giữ ở cửa khách sạn, lại nhìn thấy một người mặc quần áo giống cô, dáng người không khác biệt lắm đi ra từ khách sạn.

Trong bóng đêm tối tăm, Khương Tuấn không thấy rõ, nghĩ lầm là Hứa Minh Tâm. Anh ta gọi vài tiếng, nhưng đối phương vẫn không đáp lại. Anh ta lo lắng Hứa Minh Tâm ở trong yến hội bị người ta bắt nạt, cho nên nhanh chóng đuổi theo.

Lại không nghĩ vừa mới đuổi tới chỗ rẽ, đã bị người đánh ngất, kéo vào ngõ nhỏ.

Ngày hôm sau anh ta mới tỉnh lại, lòng nóng như lửa đốt điều tra sự việc tối hôm qua, mới biết được giờ phút này Hứa Minh Tâm ở nhà họ Ngôn.

Buổi sáng anh ta có qua đây muốn gặp người, nhưng bà chủ Ngôn chặn ở ngoài cửa, nói dù cho Cố Gia Huy tới, cũng đừng mơ có thể mang người đi.

Quả thật, bà chủ Ngôn cứu mình, cô hẳn nên nói lời cảm ơn thật tốt, cứ bị Khương Tuấn mang đi như vậy cũng không tốt.

“Cố Gia Huy biết chuyện này không?” Hứa Minh Tâm hỏi.

“Cậu chủ đã biết, anh ấy cũng không qua lại với nhà họ Ngôn, tin tưởng cô Hứa có thể xử lý. Huống hồ nhà họ Ngôn quả thật có ơn đối với tiểu thư, cho nên cậu chủ cũng không tiện nhúng tay. Cậu chủ rất lo lắng cho cô, cô Hứa, cô không sao chứ?”

“Tôi không có việc gì, anh bảo anh ấy không cần lo lắng cho tôi. Tối hôm qua anh cũng phải chịu tội rồi, nghỉ ngơi thật tốt, tôi sẽ trở về ngay.”

“Tôi chờ tin tức của cô Hứa, đều là do tôi làm việc không tốt.” Khương Tuấn tự trách nói.

May mắn tối hôm qua bà chủ Ngôn xuất hiện, bằng không hậu quả không dám tưởng tượng. Hứa Minh Tâm cúp điện thoại, đi xuống lầu với Ngôn Hải.Cô nhìn thấy mẹ của Ngôn Hải, đại minh tinh tiếng tăm lừng lẫy.Mẹ Ngôn Hải tên là Thẩm Thanh, là một ca sĩ xuất đạo.

Về sau chuyển sang làm bên truyên hình, là một diễn viên vô cùng xuất sắc. Tuy không phải là xuất thân chính quy, nhưng lại khiến khán giả luôn nhớ kỹ bà.