Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 827




Chương 827

Thế nhưng Bạch Thư Hân thì giỏi hơn rất nhiều, không những tự bảo vệ được bản thân, mà còn bảo vệ cho cả cậu nữa.

Với tư cách là một người đàn ông, thì cậu cũng có đôi lúc rất tự ti, xem ra cậu cần phải học những môn võ này cho giỏi, rồi cả đánh xa, đấm bốc nữa.

Không thể cứ lần nào gặp phải nguy hiểm, là lại để cho cô xông pha dẫn đầu lên trước, thì bản thân còn đáng mặt đàn ông sao chứ.

“Bạch… Bạch Thư Hân, nếu như lần sau có gặp phải nguy hiểm, thì anh… anh chắc chắn sẽ đứng ở phía trước che chở cho em, sẽ bảo vệ em… hãy tin… tin tưởng vào anh!” Cậu vừa nắm chặt nắm tay vừa nói.

Bọn họ không biết, một một cử động của họ, thì đều đang lọt vào mắt của người khác.

“Đợi lát nữa dạy dỗ bọn họ một chút, rồi tìm cơ hội mà thả họ ra ngoài, cố gắng giả vờ cho giống một tí. Không ngờ được năng lực quan sát của đứa con gái này lại mạnh như thế, vậy mà lại biết chúng ta sẽ không làm người khác bị thương, nhưng dù sao cũng phải làm cho ra dáng một chút, để cho người khác xem.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

Thuộc hạ tuân lệnh.

Bạch Thư Hân còn chưa ngủ được bao lâu, thì không nghĩ đến đã có người mở cửa ra đi vào, sau đó ánh sáng ở bên ngoài cũng theo đó mà chiếu vào.

Ánh sáng ở ngoài cửa rất mạnh mẽ, chiếu vào lớp vỏ sắt của nhà kho đến vô cùng rực rỡ.

Bạch Thư Hân mở mắt với vẻ đau khổ, thì chỉ thấy có hai người trông vạm vỡ đã đi vào.

Có một tên trong đó làm cho cô ấy cảm thấy rất quen mắt, chính là tên đã bị cô đập cho bể đầu.

Họ không nói gì, mà nắm chặt nắm chặt nắm tay nghiến răng ken két.

Sau đó liền bắt đầu xông vào nhau mà đánh.

Bạch Thư Hân phản kháng, rồi vật lộn với họ được một lúc, thế nhưng hai đấm tay thì sao có thể đọ nổi với bốn tay được.

Mắt thấy cô đã ngã xuống, mà quả đấm của tên đàn ông đó vẫn cứ như mưa trút xuống không ngừng, thì không nghĩ đến Ôn Mạc Ngôn sẽ đột nhiên vọt qua, kiên cường dùng thân của mình đỡ được một đấm này.

“Anh hùng cứu mỹ nhân? Dùng ở đây được đó. Con quỷ nhỏ này ra tay cũng quá độc ác đó, tao cần phải đánh một để xả giận mới được.”

“Anh… anh là đàn ông, thì ao có thể đánh phụ nữ chứ!” Ôn Mạc Ngôn nói đầy giận dữ.

“Lúc này không phải là lúc để phân biệt đàn ông phụ nữ! Mày cũng đừng có lôi cái nguyên tắc chó má kia ra với tao.”

Bạch Thư Hân vô cùng sốt ruột, đây là lúc dạy đạo lý cho tên côn đồ sao chứ?

“Chậc chậc chậc, này tên nhóc, mày là đang dạy tao cách làm người sao?”

“Các người đánh tôi đi, muốn đấm muốn đá gì thì cứ làm, nhưng có thể đừng đánh cô ấy được không.”

“Ý mày đang nói? Hai người bọn tao đánh mày?”

“Đúng vậy”

“Được, để tao xem xem tên nhóc như mày có thể miễn cưỡng đỡ được bao lâu.”

Hai người bắt đầu tay đấm chân đá, Ôn Mạc Ngôn cũng rất kiên cường, đánh không lại thì cũng chẳng khóc lóc cầu xin tha thứ, ngay cả một tiếng rên cũng chẳng bật ra.

Bạch Thư Hân không nhìn được nữa, muốn che chắn cho cậu ta, nhưng lại bị một tên trong đó cản lại.

Dù cho chỉ dư lại có một người, Ôn Mạc Ngôn cũng không chống lại nỗi.