Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy

Chương 21: 21: Mưu Tính Của Thư Nhiễm





"Được phục vụ cho quý cô là niềm vinh hạnh của tôi , đặc biệt là những quý cô xinh đẹp như cô Tần đây ”
Người đàn ông sờ cằm , cố ý tỏ ra khiêm tốn .
Thư Nhiễm nghe xong cảm thấy rất không thoải mái , khuôn mặt cứng nhắc cố nặn ra một nụ cười gượng gạo :
“ Giám đốc Phạm thật là một người đàn ông lịch thiệp.


“ Nào có , nào có.


Người đàn ông khiêm tốn vẫy tay , khuôn mặt lại cười tươi như hoa , mỡ trên mặt dồn lại khiến người khác muốn buồn nôn.

Người đàn ông này chính là người mà Hà Chí Thần nhắc tới , giám đốc Phạm của Thương mại Hồ Bắc , năm nay gần năm mươi tuổi , đầu to tại lớn thân hình béo ục ịch , lại thích trước mặt phụ nữ bày ra dáng vẻ của công tử nhà giàu trẻ tuổi , nhưng thực thể thì nhìn muốn buồn nôn bao nhiêu liền có bấy nhiêu .
Tần Thư Nhiễm vừa ngửi thấy từ áo khoác ngoài trên người truyền đến đủ loại mùi vị , bên trong dạ dày liền cuộn cuồn , nếu không phải vì bản hợp đồng ngày mai cô thật sự muốn rời khỏi đây .
Cô hít sâu một hơi , nén cảm giác buồn nôn xuống , cô chủ động tiếp lời :
“ Nghe nói gần đây giám đốc Phạm đã bàn bạc thành công một hạng mục hợp tác mới với tập đoàn Chí Phát rồi đúng không ? ”
“ Đúng là có chuyện đó ”
Giám đốc Phạm vừa gật đầu , vừa không một chút che giấu mà nhìn eo và ngực của cô .
Thư Nhiễm khẽ nhíu mày một cái , nhích một bước nhỏ qua bên cạnh :
“ Giám đốc Phạm thật lợi hại , lại có thể thuyết phục được chủ tịch Hà hợp tác với ông ”
Nghe được lời tâng bốc của phái nữ , giám đốc Phạm ưỡn thẳng lưng , đắc ý nói :
“ Việc này cũng không đơn giản , tên họ Hà kia rất xem thường các doanh nghiệp khác ở thành phố E , nhưng tôi thì khác , tôi có nguồn tài nguyên khoáng sản biển mà cậu ta cần , cậu ta đành phải hạ thái độ của mình xuống mà hợp tác với tôi thôi , hơn nữa tôi là người được chiếm phần nhiều hơn.


Ánh mắt cô tối lại , tâm tình tụt dốc mà nói :

“ Có vốn thật là tốt , nếu như tôi có vốn , Tần Thị cũng sẽ không trở thành như bây giờ ”
Người đẹp lo lắng , giám đốc Phạm nhìn vào liền cảm thấy liền xót xa .
“ Cô Tần đừng buồn nữa , chuyện của Tần Thị tôi cũng nghe nói qua rồi , cũng không hẳn là không có cách giải quyết.

"
Thư Nhiễm ngẩng đầu , ánh mắt sáng lấp lánh :
“ ý của giám đốc Phạm là ...!”
Giám đốc Phạm ngầm nuốt nước bọt , cười “ hắc hắc ” hai tiếng :
“ Tình hình trước mắt của Tần Thị , chỉ cần rót vào một khoản tiền đầu tư mới là có thể hoạt động bình thường , chỉ cần cô Tần theo tôi , tôi sẽ giúp Tần Thị , cô thấy thế nào ? "
Thư Nhiễm mím đôi môi đỏ mọng , vẻ mặt do dự :
“ Giám đốc Phạm có thể giúp Tần Thị vượt qua cửa ải khó khăn này thật sao ? ”
“ Tất nhiên ”
Giám đốc Phạm vỗ ngực đảm bảo .
Tần Thị chẳng qua chỉ là doanh nghiệp dưới cùng ở thành phố E , còn thương mại Hồ Bắc của ông ta nằm trong top mười , giúp đỡ một Tần Thị nhỏ bé , không phải là dễ như trở bàn tay sao .
Thư Nhiễm thẹn thùng củi đầu thật thấp , giọng nói trở nên yếu đuối nhỏ nhẹ :
“ Vậy Tần Thị xin nhờ vào giám đốc Phạm rồi.


“ Yên tâm , nếu cô Tần đã đi theo tôi , đương nhiên tôi sẽ không làm cô Tần thất vọng ”
Giám đốc Phạm cười lớn , không thể đợi thêm mà nắm chặt lấy cổ tay cô , kéo cô vào lòng , đôi tay mập mạp so soạng quanh eo cô , cảm giác không tồi , khiến cho ông ta chỉ muốn đè cô xuống ngay bây giờ .
“ Đúng thật là tiểu yêu tinh.


Giám đốc Phạm ngửi thấy mùi hương trên cơ thể cô , nhắm mắt hưởng thụ.


Trong mắt Thư Nhiễm hiện lên vài phần khổ sở , cắn chặt răng lại , tránh để bản thân nôn ra ngoài .
Ngay lúc này , một dáng người cao lớn tiến lại gần , kèm theo đó là giọng nói vô tình lạnh lùng vang lên :
“ Giám đốc Phạm , ôm người phụ nữ của tôi có thấy thoải mái không ? ”
Thư Nhiễm lập tức đẩy người giám đốc Phạm ra , nhìn người vừa bước tới , ánh mắt trở nên phức tạp :
“ Hà Chí Thần? ”
Hình như vừa rồi anh ta nói cô là “ người phụ nữ của tôi ” ?
Bây giờ anh xuất hiện ở đây , cắt ngang sự cợt nhả của giám đốc Phạm đối với cô , chẳng lẽ anh hối hận vì đã để cô đi tiếp giám đốc Phạm rồi sao ? Nhưng anh căn bản lại không hề nhìn cô , ánh mắt lạnh lùng của anh đang nhìn giám đốc Phạm .
Giám đốc Phạm cảm thấy da đầu tê rần khi bị ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn , thận trọng hỏi :
“ ý của chủ tịch Hà là ...!cô Tần đây là vị hôn thê của anh ? ”
Ông ta nhớ người đính hôn với Chí Thần là cô hai nhà họ Tần mà ?
“ Tình nhân ! ” Chí Thần lạnh lùng sửa lời .
Nghe lời nói này , Thư Nhiễm chỉ cảm thấy trái tim mình đột nhiên thắt lại .
Cô thật là ngốc ! Cũng đã trải qua bao nhiêu lần tuyệt vọng như thế rồi , buồn cười là cô vẫn còn trông chờ vào tình cảm của anh , anh đã kêu cô đi tiếp người người đàn ông khác để đổi lấy lợi ích , làm sao có thể cứu cô ra khỏi biển lửa .
Giám đốc Phạm thở phào một hơi , chỉ là một cô tình nhân , thế thì không sao.

Có điều tên họ Hà này thật có bản lĩnh , có thể tóm gọn hai chị em nhà họ Tần trong lòng bàn tay , loại phúc khí này thật khiến người khác đố kị .
“ Thật sự xin lỗi chủ tịch Hà , tôi không biết quan hệ giữa anh và cô Tần đây , bây giờ tôi sẽ đi ngay."
“ Đứng lại ! ”
Hà Chí Thần trầm mặt , lạnh lùng phun ra hai chữ .Giám đốc Phạm lập tức dừng bước , quay đầu lại cười nịnh bợ :
“ Chủ tịch Hà còn việc gì nữa sao ? ”
“ Người phụ nữ của tôi bị anh ôm ấp , giám đốc Phạm nghĩ nói một câu xin lỗi là xong sao ? ”
Vẻ mặt giám đốc Phạm liền cứng nhắc , mỡ trên mặt cũng theo đó mà rung lên :

“ Vậy theo ý chủ tịch Hà thì ? ”
“ Dù sao cũng phải trả giá một chút đi , một cánh tay thì sao ! ”
Khóe miệng Chí Thần khẽ nhếch , ác ý trong mắt không hề che dấu .
Giám đốc Phạm vô cùng khiếp sợ , chỉ vào anh tức giận gào lên :
“ Tên họ Hà kia , anh đừng có quá đáng , không phải chỉ là một con tình nhân thấp kém sao ? Tôi sờ cũng sờ rồi , trong giới này chuyện đổi tình nhân chơi đùa cũng không phải ít , chỉ có anh là khác người thôi ”
Sắc mặt Chí Thần u ám , đáy mắt lóe qua một tia đen tối , chuẩn bị mở miệng nói .
Thư Nhiễm lại chắn trước mặt anh :
“ Giám đốc Phạm , không lâu nữa ông sẽ bị loại người hạ tiện như tôi ép vào thế tiến thoái lưỡng nan đấy ? ”
Cô nhịn cảm giác buồn nôn xuống để cùng ông giám đốc Phạm này diễn vở kịch lâu như vậy , hiện tại đã đến lúc hạ màn rồi.

Giám đốc Phạm kinh ngạc trong lòng :
" Có ý gì ? ”
Thư Nhiễm không thèm để ý đến ông ta , đi đến bên cái bàn ở gần cửa ban công cầm lấy túi của mình , từ trong túi móc ra điện thoại , mở một cái video ra , sau khi xem xong thì gật đầu hài lòng.

Góc này quả nhiên quay được hết mọi cảnh diễn ra trên ban công .
“ Đây là video giám đốc Phạm chòng ghẹo , lợi dụng tôi.


Thư Nhiễm nhìn Chí Thần lắc lắc chiếc điện thoại.

Anh mím đôi môi mỏng , đôi mắt đen nhìn cô chăm chú , trong mắt ẩn chứa điều gì đó mà cô không hiểu được .
“ Có video này rồi , giám đốc Phạm hết đường chối cãi.


Thư Nhiễm xoa xoa đầu có chút đau nhức của mình nói.

Kế hoạch ban đầu của cô là dẫn dụ giám đốc Phạm ra ban công , dùng túi của mình làm vật che chắn , sau đó mở chế độ quay video của điện thoại lên , gài bẫy giám đốc Phạm động tay động chân với cô , quay làm chứng cứ.


Mặc dù ở giữa có sự xuất hiện của Chí Thần nằm ngoài kế hoạch của cô , nhưng cũng không ảnh hưởng gì .
Về việc tính kế giám đốc Phạm , Tần Thư Nhiễm không cảm thấy bản thân mình làm sai chỗ nào , vài năm trước , khi mẹ cô còn sống , giám đốc Phạm đã từng chòng ghẹo bà , cô làm như vậy cũng xem như đòi lại công bằng cho mẹ cô .
Nghĩ đến đây , cô nhìn giám đốc Phạm , vẻ mặt cô lạnh lùng y hệt như Chí Thần :
“ Giám đốc Phạm , nghe nói ông phất lên là nhờ nhà vợ , vợ ông luôn muốn ly hôn với ông nhưng lại không có chứng cứ , ông nói xem tôi giao video này cho vợ ông , e là ông sẽ bị đuổi ra khỏi nhà ”
Vợ của giám đốc Phạm , cô ở trong giới có nghe qua , là một người đáng thương , cô làm như vậy cũng xem như là đang trừ hại .
“ Rốt cuộc mục đích của cô là gì ? ”
Giám đốc Phạm sắc mặt rất khó coi , nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Ông ta nhớ rằng mình chưa hề đắc tội người phụ nữ này .
Cô liếc nhìn Chí Thần một cái , bình thản nói :
“ Chỉ là mong rằng trong hạng mục hợp tác mới nhất với Chí Phát , ông có thể nhường ra hai mươi phần trăm lợi nhuận ."
Phút chốc giám đốc Phạm liền hiểu ra tất cả , tức muốn phát điên mà hét lớn :
“ Khốn khiếp , cô tính kế tôi ngay từ đầu , chính là vì cái tên họ Hà này ”
“ Một nửa đi.


Nửa còn lại chính là vì chính cô.

Giám đốc Phạm chỉnh lại áo sơ mi trên người , tức giận đến bật cười :
“ Được , tôi đào hoa khắp nơi , hôm nay lại bại bởi một người phụ nữ tưởng như vô hại , xem như tôi xui vậy , hai mươi phần trăm lợi nhuận đúng không ? Tôi nhường ! ”
“ Vậy thì cảm ơn giám đốc Phạm.


Cô gật đầu cười với ông ta , đồng thời đem áo khoác của ông ta trả lại.

Giám đốc Phạm âm trầm nhìn cô một cái rồi cầm lấy áo khoác rời đi..