Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy

Chương 31: 31: Dọn Nhà





Thư Nhiễm cười nhẹ rồi lắc đầu , đi về phía đình nghỉ mát .
Trên đường đi cô thấy một cô gái đang kéo tay bạn trai mình chạy nhanh về phía trước , vừa chạy vừa hưng phấn nói :
" Đi mau lên , bạn thân vừa gọi cho em nói là ở trong đình nghỉ mát có hai anh đẹp trai đang đánh nhau , chúng ta mau qua xem đi.

"
Hai anh đẹp trai đánh nhau ? Còn ở trong đình nghỉ mát ...
Vẻ mặt của Thư Nhiễm lập tức biến sắc , trong đầu cô hiện ra hình ảnh Hà Chí Thần và Hà Cận Phong đánh nhau .
" Đừng nói thật là hai người đó chứ ? "
Cô không suy nghĩ gì nữa , chạy thẳng về hướng đình nghỉ mát.

Lúc cô đi đến đình thì xung quanh đã có rất nhiều người túm tụm lại.

Thư Nhiễm chen đi vào thì thấy Chí Thần đang túm lấy cổ áo của Hà Cận Phong , giáng từng cú đấm vào người anh .
" Cận Phong ! "
Thư Nhiễm hô lên một tiếng rồi nhìn về phía Chí Thần với vẻ trách móc , cô vội vàng đi lên trước đỡ Hà Cận Phong lên rồi lo lắng hỏi :
" Anh không sao chứ ? "
" Không sao.

"
Hà Cận Phong đưa ngón cái lên quệt khóe miệng , nhịn đau cười một tiếng.

Cô sốt ruột , lấy khăn tay từ trong túi ra rồi đưa cho anh ta :
" Còn mạnh miệng làm gì , chảy máu rồi đây này ."
" Chỉ là rách đầu lưỡi mà thôi , không sao đâu ! "
Hà Cận Phong cãi lại , cười hì hì nói .
" Súc miệng đi.

"
Thư Nhiễm vặn một bình nước khoáng đưa tới .
" Cảm ơn em "
Chí Thần nhìn thấy cảnh này thì trên gương mặt tuấn tú của anh lộ ra mấy phần hung ác , đôi mắt đen láy cũng ngày càng trở nên u ám .
" Tần Thư Nhiễm , cô lo lắng cho anh ta gớm nhỉ ?"
Đưa khăn rồi lại đưa nước.

Thậm chí lại còn dám trách móc anh cơ đấy.

Thư Nhiễm nghe thấy giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của Chí Thần thì thân mình hơi cứng lại , cô siết chặt túi khăn trong tay rồi trả lời :
" Anh ấy là bạn của em.

"

Người bạn duy nhất ! Tất nhiên là cô phải lo lắng rồi .
Chí Thần như nghe được một câu chuyện cười vậy , anh nhếch môi châm chọc :
" Một người bạn có ý xấu à ? "
‘ Có ý xấu ?
Đôi mày của cô nhíu lại , cô quay đầu nhìn về phía Hà Cận Phong .
" Anh cũng không biết vì sao tổng giám đốc Hà lại cảm thấy rằng anh có ý xấu với em.

"
Hà Cận Phong đứng thẳng dậy , nhún vai rồi dùng một vẻ mặt không hiểu rõ nhìn cô cười khổ .
" Anh Hà , có phải là anh hiểu nhầm cái gì không ?"
Cô không dám nhìn Chí Thần , cô cúi đầu rồi nhỏ giọng nói.

Chí Thần híp mắt lại , bầu không khí xung quanh anh lại càng lạnh lùng hơn :
" Cho nên là cô lựa chọn tin tưởng anh ta à ? "
Thư Nhiễm do dự mấy giây rồi trả lời :
" Vâng ...!"
Cô tin tưởng Hà Cận Phong , nếu như anh ta có ý xấu thật thì vì sao đã bốn năm trỗi qua mà vẫn chưa ra tay chứ ? Hơn nữa , cô thì có gì đáng để người khác tính kế chứ ?
" Tần Thư Nhiễm , cô giỏi rồi ! "
Chí Thần thấy cô vẫn mù quáng thì giận quá hóa cười , giọng nói càng lạnh lùng hơn :
" Tôi mong rằng cô có thể mãi mãi tin tưởng , nếu không thì sau khi cô bị anh ta nhai cả xương đừng có tìm tôi cầu xin giúp đỡ.

"
Chí Thần nói xong rồi rủ quần áo trên người , chẳng thèm nhìn cô nữa mà lướt thẳng qua người cô .
" Thư Nhiễm , cảm ơn em đã tin anh ...!"
Hà Cận Phong xoa xoa khỏe miệng sưng đỏ của mình , nói với vẻ rất cảm động.

Thư Nhiễm cười nhẹ , nhưng nụ cười lại có chút chua xót :
" Anh là bạn của em , tất nhiên là em tin anh rồi.

À , sao anh ấy lại đánh anh thế ? "
" Là do anh nói với anh ta , sau này hãy đối xử tốt với em một chút , nếu không thì anh sẽ dẫn em đi.

Có lẽ là vì thế nên anh ta mới cảm thấy anh có ý xấu , bảo anh cách xa em ra.

Anh không đồng ý , anh ta tức giận đấm anh một cái.

"
Hà Cận Phong lấy kính xuống lau .
Thư Nhiễm nhìn theo hướng Chí Thần rời đi rồi thở dài :
" Sau này anh đừng nói những lời như thế với anh ta nữa.


"
Ngay trước mặt Chí Thần nói muốn dẫn người tình của anh đi , anh tức giận là phải rồi.

Hà Cận Phong lau kính xong rồi đeo lên , cười tỏ vẻ xin lỗi :
" Anh biết rồi , là do anh không cẩn thận.

Đi thôi , anh chở em về.

"
" Vâng.

"
Lúc về tới nhà họ Tần thì đã là xế chiều.

Lão Dương nghe thấy tiếng xe thì vội vàng đi ra tiếp đón .
" Bác sĩ Trần , cảm ơn cậu đã đưa cô chủ nhà tôi về.

"
" Việc nên làm mà thôi.

"
Hà Cận Phong cười với lão Dương một cái rồi nhìn về phía Thư Nhiễm , xoa đầu cô một cái rồi nói :
" Trở về phải nghỉ ngơi thật tốt , một tuần sau đi bệnh viện tái khám.

"
" Em biết rồi , đi đường cẩn thận "
Thư Nhiễm vẫy vẫy tay rồi gật đầu.

Hà Cận Phong ừ một tiếng rồi ngồi vào xe lái đi.

Cô đứng đó nhìn theo cho tới khi xe đi khuất mới quay người đi vào biệt thự .
Lã Diệu Ngọc đang ngồi trên ghế số pha gọi điện thoại , tâm trạng có vẻ đang rất tốt , nhìn thấy cô cũng chỉ bĩu môi , không châm chọc khiêu khích như thường ngày.

Thư Nhiễm cũng chẳng muốn để ý đến bà ta , cô đi thắng lên lầu .
Cô đi vào phòng mình , rồi lấy hai cái va li từ trong phòng giữ quần áo ra .
" Chú Dương , xếp hành lý giúp cháu đi.

"

Lão Dương sững người :
" Cô chủ , cô không muốn ở đây nữa à ? "
" Đây không phải là nhà của cháu nữa rồi , từ trong ra ngoài đều tràn ngập những thứ khiến cháu ghét , lúc đầu cháu cũng định để chú giúp cháu thuê một phòng trọ , nhưng mà Chí Thần đã bảo cháu chuyển đến chỗ của anh ấy , cháu đồng ý rồi ! "
" Gì cơ ? Đi nhà họ Hà ư ? Không được , không được.

"
Lão Dương lắc đầu , kịch liệt phản đối.

Ông thấy ở đây hay là ở nhà họ Hà đều giống nhau , đều bị bắt nạt cả thôi , chẳng bằng ra ngoài thuê trọ.

Thư Nhiễm vỗ vỗ tay của lão Dương , cười một tiếng :
" Chú Dương , cháu biết chú đang lo lắng điều gì , nhưng cháu đã ký hợp đồng với Chí Thần , không thể vi phạm được.

"
Bây giờ cô vẫn chưa trả nổi hai trăm mười tỷ kia .
" Nhưng mà ...!"
Lão Dương vẫn còn định nói thêm gì nữa , nhưng Thư Nhiễm ngắt lời ông , nói với vẻ rất kiên quyết :
" Chú Dương , nghe cháu đi , cháu biết mình đang làm gì.

"
Cuối cùng lão Dương cũng thở dài đồng ý , bắt đầu giúp cô thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc của cô không nhiều , chỉ cần hai cái va li là đựng đủ.

Lão Dương cầm lấy cái lớn hơn :
" Đi thôi , tôi đưa cô đi nhà họ Hà "
"Không vội , chú Dương , cháu có chuyện muốn hỏi ý chú.

"
Thư Nhiễm ngồi xuống mép giường , nhìn ông rồi nói :
" Mấy ngày trước anh Đại Nam tới tìm cháu , nói muốn di dân , định dẫn theo chú đi cùng , bảo cháu khuyên chú "
"Nó di dân thì tôi đi làm gì , tôi cũng đâu có hiểu tiếng nước ngoài.

"
Lão Dương nhíu mày với vẻ mặt chán ghét :
" Không đi không đi , hơn nữa cô như thế này sao mà tôi yên tâm được.

"
" Anh Đại Nam biết chú không yên tâm về cháu , nên mới để cháu khuyên chú.

Thật ra cháu cũng hy vọng chú đi theo anh Đại Nam , nghe nói con của anh Đại Nam sắp chào đời rồi , chẳng lẽ chú không muốn gặp cháu trai à ? "
Lời này của cô khiến cho chú Dương có hơi do dự.

Thư Nhiễm thấy thế thì cười rồi nói tiếp :
" Cháu không yên tâm khi chú ở lại nhà họ Tần , chú cũng chẳng sang nhà họ Hà được , chú Dương à , chú đi cùng với anh Đại Nam đi.

Chú đã vất vả vì nhà cháu mấy chục năm trời rồi , đã đến lúc chủ nên đoàn tụ với gia đình của mình "

" Tôi sẽ suy nghĩ thêm "
Lão Dương kéo hành lý ra ngoài.

Thư Nhiễm kéo theo vali nhỏ hơn đi ra ngoài , khi đi đến cửa thì cô dừng lại một chút , đưa mắt nhìn quanh vòng một lần mới đóng cửa lại.

Chẳng biết bao lâu nữa cô mới có thể trở về .
Hai người đi xuống lầu , Lã Diệu Ngọc vừa gọi điện thoại xong , bà ta nhìn thấy vali trên tay hai người thì nói với giọng điệu kỳ quái :
" Dọn nhà à ? "
" Đúng thế.

"
Thư Nhiễm nhìn bà ta một cái rồi trả lời.

Chẳng có gì mà không thể thừa nhận cả .
" Dọn đi đâu ? Sau này cũng tiện tôi đến thăm nhà.

"
Lã Diệu Ngọc gọt táo , dùng vẻ mặt giả tạo nói.

Trong mắt Thư Nhiễm lóe lên một sự tinh ranh , cô nhếch môi :
" Đi tới chỗ Chí Thần!"
Cái dao trên tay Lã Diệu Ngọc sượt một cái , suýt chút nữa là trúng tay bà ta.

Bà ta trừng mắt nhìn Thư Nhiễm :
" Thứ người tình như mày mà đòi dọn tới nhà họ Hà à , ai cho mày cái quyền đấy ? "
" Bà Ngọc kia , nói chuyện cho đàng hoàng ! "
Lão Dương giận tím mặt , ông chỉ vào Diệu Ngọc rồi quát .
" Chú Dương , chú đừng nóng "
Thư Nhiễm vỗ vào vai lão Dương , cười rồi lắc đầu với ông.

Sau đó cô nhìn về phía Diệu Ngọc rồi nói với một giọng bình thản :
" Đương nhiên là Chí Thần cho phép rồi , nếu như không có sự cho phép của Chí Thần thì tôi cũng chẳng dọn qua.

Nên là có vấn đề gì thì bà qua mà hỏi Chí Thần ấy.

"
Cô nói xong những lời này rồi gọi lão Dương đi ra ngoài.

Mặt Diệu Ngọc đỏ bừng , bà vứt quả táo đang cầm trong tay xuống đất , nghiến răng nghiến lợi nói :
" Hà Chí Thần , sao mày dám ! "
Bà ta chẳng có ý kiến gì với việc Chí Thần bao nuôi Thư Nhiễm , vì dù sao bà ta cũng chẳng dám ngăn cản .Nhưng bây giờ Chí Thần là chồng sắp cưới của Trâm Anh mà , vợ sắp cưới còn chưa được chuyển vào nhà nó ở , vậy mà nó lại cho một người tình vào ở trước.

Nó có coi Trâm Anh là vợ sắp cưới của mình không chứ ?
" Không được , phải nghĩ cách để cho Trâm Anh mau chóng kết hôn với Chí Thần.

".