Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy

Chương 39: 39: Con Muốn Giết Cô Ta





"Tôi không hề giúp chủ tịch Tần , tôi chẳng qua chỉ đang nói thật với tư cách là một người kinh doanh mà thôi "
Chí Thần chống tay ra sau đầu , âm thanh có vẻ hơi lười biếng .
" Nhưng tổng giám đốc Hà phải biết rõ , công ty không phải chỉ có một mình Tần Thư Nhiễm , tất cả những người đang ngồi ở đây đều đang nắm cổ phần của công ty , cô ta muốn quyết định chuyện gì cũng phải thương lượng với chúng tôi trước , nếu không thì là không coi những cổ đông chúng tôi ra gì cả.

"
Diệu Ngọc không cam tâm đứng dậy , hết sức bất mãn nhìn về phía Chí Thần .
" Thế thì sao chứ ? "
Chí Thần nâng nhẹ mí mắt :
" Tôi chỉ biết , mỗi công ty đều có một chế độ quản lý để bắt kịp thời đại.

Với tư cách là một trong những cổ đông của tập đoàn Tần Thị , tôi cảm thấy chế độ quản lý vừa được ban hành có thể mang đến những lợi ích cho tôi , thế tại sao tôi lại không đồng ý chứ ? "
" Tổng giám đốc Hà nói rất có lý.

"
Một nhóm người bắt đầu lên tiếng phụ hoạ Những người này đều là những người tán thành ngay từ lúc đầu.

Bọn họ cũng có cùng suy nghĩ với anh , có thể mang đến nhiều lợi ích cho họ thì đương nhiên là họ sẽ đồng ý rồi .
Còn về phần những người phản đối , những người có thể lên làm giám đốc bộ phận thì cũng không phải kẻ ngốc , Chí Thần vừa nói thế thì bọn họ nhanh chóng phản ứng.

Tuy nói việc thay đổi chế độ lần này sẽ làm suy giảm quyền lợi của họ , nhưng lại rất có ích trong sự phát triển của công ty , bọn họ chỉ là những cổ đông nhỏ , hằng năm đều sẽ lấy hoa hồng cố định.

Nhưng nếu công ty có thể phát triển tốt hơn thì đương nhiên là hoa hồng của họ cũng sẽ tăng lên , so với việc có tiền thì một chút quyền phát biểu có là gì đâu chứ ?
Nghĩ như thế , những người này nhanh chóng gia nhập bên tán thành.

Diệu Ngọc cảm thấy hết sức tức giận , cơ thể bà ta cũng run rẩy theo :
"Các người ...!"
Những người chạm phải tầm mắt của bà ta đều chột dạ quay mặt đi.

Thấy cảnh tượng này , trong lòng cô như nở hoa , nhưng trên mặt vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh :
" Tổng giám đốc Hà , bây giờ ngoại trừ anh ra thì cũng không có ai phản đối , vì thế đa số thắng thiểu số , chuyện này cứ quyết định như thế "
Cô cơ bản không hề hỏi ý kiến của Diệu Ngọc.


Sắc mặt Diệu Ngọc u ám nhìn chằm chằm Thư Nhiễm một hồi lâu , sau đó mới hừ lạnh ngồi xuống.

Bà ta có thể làm gì được nữa ? Một mình bà ta sao có thể đâu lại mười mấy , hai mươi người đây ? Nhưng bà ta sẽ ghi nhớ những người đã ngu ngốc phản bội bà ta .
" Thư ký Diêm , ông tiếp tục đi , cẩn thận giải thích một vài điểm quan trọng "
Thư Nhiễm đưa micro cho thư ký Diêm gật đầu :
" Tôi sẽ giải thích cho mọi người.

"
Thừa lúc thư ký Diêm đang truyền đạt cho mọi người thì Thư Nhiễm lặng lẽ nhìn anh với ánh mắt cảm kích.

Cô vốn tưởng rằng khi muốn trấn áp những tên đồng minh của Diệu Ngọc thì sẽ tốn không ít nước bọt.

Nhưng không ngờ anh chỉ nói vài câu đơn giản đã nhanh chóng giải quyết được vấn đề khiến cô đau đầu.

Cô lại nợ anh một ân huệ .
Thư Nhiễm nhíu mày , cô nợ anh quá nhiều , nếu cứ tiếp tục như thế thì khi nào mới trả được đây.

Kết thúc buổi họp , đợi cho mọi người đã ra ngoài hết .
Trước sự thù địch của hai mẹ con Diệu Ngọc ,
Thư Nhiễm đi tới bên cạnh anh , cung kính cúi đầu cảm ơn anh :
" Chí Thần , chuyện vừa rồi thật sự cảm ơn anh!"
"Cô không cần cảm ơn tôi , chẳng qua là tôi đang bảo vệ lợi ích của mình ở tập đoàn Tần Thị mà thôi "
Chí Thần đặt tách cà phê xuống , âm thanh nhàn nhạt .
Thư Nhiễm vén lọn tóc đang bù xù ra sau tai , cười nhẹ nhàng :
" Em biết , nhưng cho dù có thể nào thì anh cũng giúp em vì thế em nên nói một tiếng cảm ơn , không biết anh đã có sắp xếp gì tiếp theo chưa ? "
Chí Thần hơi nhướng mày , nghiêng đầu nhìn lại cô .
" Tần Thư Nhiễm , cô đang muốn làm gì ? "
Trâm Anh tiến lên chặn Chí Thần ở phía sau , vẻ mặt đầy cảnh giác.

Người phụ nữ đê tiện này thật không biết xấu hổ , trước mắt mình mà lại dám quyến rũ Chí Thần như thế , bây giờ lại mượn cơ hội để hẹn gặp anh .
" Em chỉ muốn nói , nếu như sắp tới anh có thời gian thì có thể xuống phân xưởng xem một chút không ? "
Thư Nhiễm ngước mắt nhìn Trâm Anh , trên mặt không một chút biểu cảm Trâm Anh còn muốn nói gì đó thì anh đã bước lên trước một bước :

" Cô dẫn đường đi "
Trong lòng cô thầm vui mừng , Thư Nhiễm bày ra tư thế mời :
" Anh đi hướng này.

"
Thời gian sản xuất điện thoại di động không ngắn , thể nhưng anh vẫn chưa từng đến nhà máy xem qua lần nào , cô không biết tình hình ở nhà máy có thể khiến anh hài lòng hay không , bây giờ anh đi xem thì nếu có chỗ nào khiến anh không hài lòng , cô có thể nhanh chóng thay đổi một chút.

Cố gắng khiến anh không tìm ra điểm xấu .
Nhìn thấy hai người họ chuẩn bị ra khỏi cửa , Trâm Anh vội vàng lên tiếng :
" Tôi cũng phải đi.

"
Cô ta tuyệt đối sẽ không để hai người ở một mình với nhau.

Thư Nhiễm dừng bước , biểu cảm nghiêm túc :
" Trâm Anh , nhà máy là nơi quan trọng , cô không phải nhân viên thì không có quyền đến đó.

"
Trâm Anh bịt tai , tỏ ra không nghe thấy , nắm lấy tay áo anh , lên tiếng nũng nịu :
" Chí Thần , đưa em đi cùng đi.

"
Nhìn bàn tay đang đặt trên tay áo mình , Chí Thần nhíu mày , tỏ vẻ không vui :
" Buông tay ra.

"
Trâm Anh ngây người.

Trong mắt anh lộ ra vẻ tức giận , vẻ mặt lạnh lùng , trực tiếp đẩy tay cô ta ra khỏi tay áo mình , sau đó bước ra khỏi phòng họp .
" Chí Thần ..


"
Trâm Anh trợn tròn mắt , muốn đuổi theo.

Nhưng Thư Nhiễm đã cản cô ta lại :
" Tôi đã nói rồi , nhà máy là nơi quan trọng , cô không thể đến đó được.

"
" Cô bớt nói nhảm đi , cô mau cút đi cho tôi "
Hai mắt Trâm Anh đỏ ngầu , giơ tay đẩy cô ra.

Thư Nhiễm lui về sau một bước :
" Cô có muốn tôi gọi bảo vệ đuổi cô ra khỏi đây không ? "
" Cô ...!"
"Được rồi Trâm Anh , con đừng có lộn xộn.

"
Diệu Ngọc bước lên , kéo Trâm Anh ra sau lưng mình , u ám nhìn chằm chằm Thư Nhiễm :
" Ở đây , con không đấu lại cô ta đâu "
" Tốt lắm , tổng giám đốc Lã hiểu rất rõ "
Thư Nhiễm nhẹ nhàng cong môi , không sợ hãi đối mặt với Diệu Ngọc .
" Tôi có cần phải cảm ơn sự khen ngợi của chủ tịch không ? "
Diệu Ngọc cười giễu , trong lòng mang ý thù ghét.

Bà ta không thể không thừa nhận , Thư Nhiễm bây giờ cũng không phải là người mềm yếu , dễ bị bắt nạt như trước đây nữa.

Nếu sớm biết được bà ta sẽ không thể nắm trong tay con người này thì lúc ông già kia chết , bà ta nên động tay động chân một chút , khiến cho con người này chết chung mới phải .
" Bà không cần phải cảm ơn , nhưng có một chuyện tôi muốn nhắc nhở tổng giám đốc Lã một chút , Trâm Anh cũng không phải là cổ đông của công ty , cũng không phải nhân viên của công ty , vì thế sau này đừng tùy tiện đưa cô ta vào công ty , và càng không được đưa đến phòng họp.

"
Thư Nhiễm cảnh cáo nhìn Trâm Anh một cái.

Trâm Anh bước lên một bước , hất cằm khiêu khích :
" Tôi vẫn muốn tới đấy thì sao ? "
" Vậy cũng đừng trách tôi dùng thân phận chủ tịch của mình để giáng chức tổng giám đốc Lã đây "
" Tần Thư Nhiễm , đây là cô đang dùng công việc để trả thù riêng "
" Nếu bà đã cho là như thế thì nếu tài liệu quan trọng của công ty bị mất cắp , hoặc những chuyện cơ mật của công ty bị lộ ra ngoài thì tôi sẽ tính trên đầu hai mẹ con bà , tôi nói được làm được.


"
Thư Nhiễm cười lạnh nhìn Diệu Ngọc , sau đó xoay người đuổi theo Chí Thần.

Chậm trễ mất mấy phút , e rằng bây giờ anh đã không chờ nữa .
" Trâm Anh , ngày mai đến công ty làm việc.

"
Diệu Ngọc híp mắt nói với Trâm Anh .
"Con không làm.

"
Đi làm rất mệt mỏi , từ nhỏ cô ta đã không phải chịu khổ rồi.

Thân phận của cô ta bây giờ là con gái thứ hai của nhà họ Tần , là vị hôn thê của Chí Thần thì có ngu mới đi làm .
" Con không nghe lời Tần Thư Nhiễm vừa nói à ? Nếu con không đi làm thì sẽ không thể tới công ty."
Diệu Ngọc tức giận chỉ vào trán Trâm Anh.

Bà ta cũng biết rõ đức tính của con gái là gì , vì thế thở dài nói tiếp :
" Yên tâm đi , mẹ sẽ sắp xếp cho con một chân trợ lý , bình thường chỉ cần đến xem là được.

"
" Cái này cũng không khác là bao.

"
Trâm Anh không phản đối.

Nhưng cô ta vẫn cảm thấy không cam tâm , hung hăng giậm chân :
" Mẹ , con thật sự không chịu nổi , mẹ nhìn dáng vẻ phách lối vừa nãy của Tần Thư Nhiễm đi , con thật sự muốn gi3t chết cô ta.

"
" Con cho là mẹ không nghĩ thế sao ? "
Diệu Ngọc liếc cô ta một cái.

Ánh mắt Trâm Anh sáng lên , vui sướng kéo tay Diệu Ngọc :
" Mẹ , mẹ có cách sao ? ".