Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy

Chương 80: Chương 80





Người phụ nữ này lại ở cùng một chỗ với tên Cận Phong đó.

Cô coi lời anh nói như gió thoảng bên tại sao !
Nghe thấy sự tức giận ẩn chứa trong giọng nói của Chí Thần , Cận Phong cầm điện thoại của cô cười lạnh :
“ Anh không hỏi cô ấy bây giờ thế nào , chỉ quan tâ m đến việc tại sao điện thoại của cô ấy lại ở trong tay tôi , Hà Chí Thần , anh thật sự khiến tôi có vài phần kính trọng rồi.


Anh ta chưa thấy người nào lạnh lùng đến thế ! Cận Phong lạnh lùng cong lên khóe miệng :
“ Tại sao phải hỏi cô ấy như thế nào ! ”
Anh chưa bao giờ quên rằng cô đã cười rất rực rỡ trước mặt Cận Phong.

Có lẽ bây giờ cô đang rất hạnh phúc .
“ Chủ tịch Hà thực sự là có trái tim sắt đá ”
Cận Phong nghiến răng nghiến lợi , kiềm chế cơn tức giận và chế nhạo .
Trái tim sắt đá ?
Chí Thần nheo mắt lại , trong con ngươi màu hổ phách của anh có một tia lạnh lẽo khó lường.

Đúng vậy , anh là người sắt đá , nhưng anh đã từng mềm lòng , đặc biệt là với Thư Nhiễm , mong muốn dành tất cả cho cô .
Nhưng cô đã làm gì ?
Cô tàn nhẫn ném trái tim của anh xuống đất rồi chế nhạo anh không xứng với cô.

Vậy thì tại sao anh phải mềm lòng với cô ?
“ Nếu anh gọi và chỉ nói những điều này , thì không cần thiết ”
Dứt lời , Chí Thần định cúp máy.

Trước khi cúp máy , Cận Phong đã nhanh chóng nói :
“ Vừa rồi Thư Nhiễm suýt chút nữa bị tai nạn xe hơi.

Bây giờ tôi đang ở bệnh viện , tôi đã nói cho anh rồi , anh muốn đến thì đến.


Nói xong liền cúp điện thoại trước.


Chí Thần căng thẳng , đồng tử run rẩy không dứt , đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.

Cận Phong vừa nói , cô suýt gặp tai nạn xe hơi ?
Chẳng trách Cận Phong nói tại sao anh lại không hỏi chuyện gì đã xảy ra với Thư Nhiễm.

Chí Thần cất điện thoại vào túi , ánh mắt chứa đựng cảm xúc khó hiểu .
Hồi lâu , anh nặng nề phun ra mấy chữ :
“ Ngu ngốc ! ”
Mới không dời mắt đi một chút là cô lại làm mình bị thương.

Trong biệt thự cũng vậy , và bên ngoài cũng thế.

Anh có nên khen ngợi năng lực của cô không ?
Anh hung hăng nhắm mắt lại , Chí Thần thở dài , nén giận và những cảm xúc khác trong lòng , sải bước về phía thang máy.

Bảo Quốc đợi sang một bên , thấy anh đến , vẻ mặt kinh ngạc hỏi :
“ Giám đốc , anh muốn ra ngoài ? ”
“ Ừ , cậu vào phòng họp thông báo với bọn họ cuộc họp tạm dừng , đợi khi nào tôi quay lại tiếp tục.


Chí Thần xua tay , lạnh lùng ra lệnh .
“ Nhưng cuộc họp này có liên quan đến tiến độ của tập đoàn , nếu làm chuyện này , cổ đông nhất định sẽ có ý kiến.


Bảo Quốc rối rắm nhìn anh , hi vọng anh có thể suy nghĩ kỹ .
“ Nếu họ có ý kiến gì thì để bọn họ lấy cổ phần nói cho tôi biết , nếu không , đừng có ý kiến gì ! ”
Chí Thần nhấn thang máy đi xuống , giọng đầy không kiên nhẫn.

Những cổ đông chỉ toàn ăn cơm trắng và nếu không phải bọn họ còn nghe lời thì anh đã sớm đá họ ra khỏi ban giám đốc rồi .
Thấy anh cương quyết như vậy , Bảo Quốc không dám nói gì thêm , chỉ đành nghe lời mà thôi.


Chí Thần làm như vậy chắc cũng vì cô Thư Nhiễm đi .
Lần trước vì cô Thư Nhiễm anh cũng đã sử dụng hết những ân tình quý giá.

Lần này lại là hội nghị.

Không biết liệu lần tới anh lại vì cô mà làm chuyện mất lý trí gì .
Bảo Quốc thở dài , đẩy cửa phòng họp , truyền bá lại lời nói của anh , không cần biết các cổ đông có tâm trạng gì , trực tiếp theo đuổi theo Chí Thần .
Khi họ đến bệnh viện , anh đã yêu cầu Bảo Quốc hỏi về văn phòng của Cận Phong.

Cận Phong nhìn thấy anh mà không có biểu hiện ngạc nhiên nào trên mặt , như thể anh ta đã đoán được rằng anh sẽ đến .
“ Anh quả nhiên vẫn đến đây ? ”
Hà Cận Phong đẩy kính .
Chí Thần bước tới gần anh ta , lạnh lùng nhìn :
“ Cô ấy ở đâu ? ”
Hai người đàn ông đẹp trai ngang nhau đứng bên nhau , cho dù tình cảnh bốc lửa , thì đó là một phong cảnh tuyệt đẹp .
“ Đã chuyển đến phòng bệnh rồi , đi cùng tôi.


Cận Phong đóng tập hồ sơ bệnh án trong tay , nhét vào dưới cánh tay , đứng dậy đi ra khỏi văn phòng trước , dẫn đường.

Chí Thần im lặng trong hai giây , rồi nhấc gót lên .
Tại phòng bệnh , Thư Nhiễm đang đeo mặt nạ dưỡng khí nằm trên giường , khuôn mặt không còn chút máu , thân hình nhỏ nhắn của cô gần như hòa vào giường.

Nhìn cô như thế này , trái tim anh co quắp lại , khuôn mặt căng thẳng .
Anh nhớ đêm mưa đó , cô cũng ngã ra ngoài biệt thự của anh , khi anh tìm thấy cô , cô cũng như người chết .
“ Tình hình của cô ấy bây giờ thế nào ? ”
Chí Thần hỏi , nhìn chằm chằm vào Thư Nhiễm , và không rời đi một phút.

Nhìn thấy điều này , một tia sáng kỳ lạ xẹt qua đôi mắt của Cận Phong.

Anh bước tới kiểm tra tốc độ nhỏ giọt của nước biển sau đó không nhanh không chậm trả lời :

“ Cô ấy vô cùng hoảng sợ , máu cung cấp cho tim và mạch máu không đủ , não bị thiếu oxy dẫn đến sốc tạm thời.

Người ta đã truyền vài chai nước biển vào tĩnh mạch để bổ sung oxy , lúc trở về nghỉ ngơi trong vài ngày là được rồi.


Nghe có vẻ không phải là một vấn đề lớn.

Nhưng trái tim mà Chí Thần nhặt được không hề nguôi ngoai.

Anh nhướng mi , nhàn nhạt liếc nhìn Cận Phong :
“ Chắc là không đơn giản như vậy ? ”
“ Anh nói đúng !”
Cận Phong chế nhạo , đưa tập hồ sơ bệnh án dưới cánh tay xuống .
“ Mọi thứ anh cần biết đều có trên đó , anh có thể tự đọc.


Cận Phong cầm lấy tập hồ sơ bệnh án , không hiểu sao lại cảm thấy hơi nặng nề , không muốn mở ra .
Nhưng cuối cùng , anh cũng ép buộc bản thân đã mở nó ra , tổng cộng có hai trang , trang đầu tiên viết về tình trạng hiện tại của Thư Nhiễm , giống như những gì Cận Phong đã nói .
Trang thứ hai là về kết quả kiểm tra tim của của cô.

Chí Thần nhìn lướt qua , đáy mắt co rút lại sắc bén , vỗ vỗ bệnh án trên giường , giọng nói trở nên khàn khàn :
“ Tuổi thọ còn lại khoảng 13 năm là có ý gì ? ”
“ Nghĩa trên mặt chữ đó.

Trái tim trước đây của cô ấy bị nhồi máu vì các mạch máu nhỏ của nó và bị k1ch thích nghiêm trọng và sợ hãi , do đó lượng máu và oxy cung cấp không đủ , và tình trạng hiện tại của cô ấy giống như trước đây ? ”
Cận Phong nhún vai và đau lòng và thương tiếc nhìn Thư Nhiễm.

Chí Thần vẫn không phát hiện , anh cụp mắt xuống , đang suy nghĩ điều gì đó.

Vài giây sau , anh siết chặt nắm đấm :
“ Ý anh là , lần này cô ấy sợ hãi đã rút ngắn tuổi thọ của trái tim mấy năm ? ”
“ Không tệ ! ”
Cận Phong gật đầu :
“ Trái tim này vốn dĩ đã lớn tuổi rồi , nếu tồn tại được 20 năm cũng là giới hạn.

Bây giờ cô ấy chỉ có thể sống nhiều nhất là 13 năm , trừ khi tìm được trái tim mới , nhưng trong trường hợp này , thật không dễ dàng chút nào.

"

“ Tôi đã nhờ người tìm nó.


“ Những gì anh đang nói là sự thật ? ”
Khi nghe thấy điều này , Cận Phong nhìn anh vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn anh .
Chí Thần lạnh lùng quay đi , không trả lời.

Lúc đầu anh nói nếu dám trêu chọc anh , anh sẽ để gánh vác mạng sống của người thân của cô.

Làm sao anh có thể để cô chết được !
“ Không nói thì thôi vậy , tôi không muốn biết , chỉ cần những gì anh nói là sự thật là tốt rồi.


Cận Phong nói xong liền cúi xuống giúp Thư Nhiễm làm một số kiểm tra nhỏ.

Anh ta lại đảo mắt , và lại ấn ống nghe lên ngực cô .
Chí Thần nhìn những thứ này , hai mắt trầm xuống , trong lòng hơi không vui , lửa giận ẩn ẩn bốc lên.

Nhưng rốt cuộc anh cũng kìm lại được , không đưa tay ngăn cản .
Lúc này , Bảo Quốc nhẹ nhàng gõ cửa bước vào :
“ Giám đốc , hai cảnh sát đang đứng bên ngoài , nói rằng muốn lấy khẩu cung của cô Thư Nhiễm về vụ tai nạn xe hơi này.


Chí Thần liếc nhìn cô :
“ Đi nói cho bọn họ biết , cô ấy vẫn chưa tỉnh , lần sau trở lại.


“ Được rồi.


Bảo Quốc gật đầu , xoay người rời đi.

Cận Phong cởi áo khoác trắng ra ngăn anh ta lại :
“ Chờ một chút , tôi đi cùng anh , lúc nãy tôi cũng là đương sự cũng cần lấy khẩu cung .”
Nghe những lời này , ánh mắt Chí Thần u ám , hung ác nhìn anh ta :
“ Đương sự ? ” ..