Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 534






Sắc mặt Nguyễn Tri Hạ đầu tiên là biến đổi, lại lập tức khôi phục, trong mắt hiện lên ý cười: “Nhưng em nhìn ra được anh đang nói dối.”
“Nguyễn Tri Hạ, tôi nghe không hiểu cô đang nói gì!” Tư Mộ Hàn nói xong, lùi về phía sau một bước, muốn kéo dài khoảng cách với Nguyễn Tri Hạ.

Nhưng Nguyễn Tri Hạ cũng không cho anh cơ hội này.

Cô mạnh mẽ đẩy ngã Tư Mộ Hàn lên sô pha.

Sắc mặt Tư Mộ Hàn tối tăm nhìn cô một cái, muốn đứng dậy.


Mà Nguyễn Tri Hạ dường như đã đoán được từ lâu, hai tay đè lên vai ấn anh trở lại, hai chân nhỏ nhắn vừa nhấc, ngồi lên đùi Tư Mộ Hàn.

Vẫn là tư thế mặt đối mặt.

Sắc mặt Tư Mộ Hàn càng thêm tối tăm, giọng nói trầm thấp ngầm có ý cảnh cáo: “Nguyễn Tri Hạ, cô đi xuống!”
“Không xuống.”
Nguyễn Tri Hạ không chỉ không đi xuống, ngược lại còn giơ hai tay ôm chặt cổ anh, hơi nghiêng đầu nhìn anh, khuôn mặt xinh đẹp mang vài phần vô lại.

Lúc còn học cấp ba lăn lộn với Thẩm Lệ hơn một năm, đánh nhau không ít lần, thật ra trong xương của cô cũng có một phần bướng bỉnh lỳ lợm.

Chỉ là gặp phải Tư Mộ Hàn lại lọt vào tay anh, chỉ một ánh mắt của anh cũng đủ khiến cô ngoan ngoãn.

Hai đầu mày của Tư Mộ Hàn nhíu chặt lại, dường như đã nhẫn nại đến cực hạn.

Nguyễn Tri Hạ cười đến sáng lạn, ghé sát vào người Tư Mộ Hàn, dường như muốn dán lên môi Tư Mộ Hàn: “Anh có bản lĩnh thì đẩy em ra, anh đẩy em xuống thì em sẽ tin tưởng anh đang thật sự nghi ngờ em, nếu không…”

Nguyễn Tri Hạ nói tới đây, tạm dừng một lát, khẽ cắn lên môi Tư Mộ Hàn, dùng giọng nói thật nhỏ: “Anh chính là giả vờ, chính là có chuyện lừa em.”
Trong nháy mắt sắc mặt Tư Mộ Hàn có chút cứng đờ, trong mắt Nguyễn Tri Hạ hiện lên vẻ mừng rỡ.

Nhưng ngay sau đó, Tư Mộ Hàn vẫn mang bộ dáng lạnh lẽo kia: “Đủ rồi.”
Nguyễn Tri Hạ mím chặt môi, không nói chuyện nữa, nhưng hai tay vẫn ôm chặt Tư Mộ Hàn, vẻ mặt cố chấp.

Hai tay Tư Mộ Hàn đặt bên người, híp mắt nhìn chằm chằm cô: “Nếu không phải bây giờ cô đang mang thai, cô cho rằng cô có thể ngồi an ổn ở đây sao?”
Nguyễn Tri Hạ cắn môi, giọng điệu có chút cố chấp: “Có thể, tại sao không chứ?”
Vừa dứt lời, cô liền cảm thấy dường như cơ thể Tư Mộ Hàn run lên một cái.

Hai người chặt chẽ dán vào nhau, cô tin tưởng cảm giác của mình không sai.

Trong mắt cô mang theo kinh ngạc, còn chưa kịp nói chuyện đã cảm thấy trên cổ đau xót, trước mắt biến thành màu đen.

Trước khi ngất đi, hình ảnh cuối cùng trong mắt cô là ánh mắt tối đen như mức lại cuồn cuộn cảm xúc phức tạp của Tư Mộ Hàn.

Nguyễn Tri Hạ yếu ớt ngã vào trong lòng Tư Mộ Hàn.


Tư Mộ Hàn đỡ đầu cô, để cô dựa vào lòng anh, một tay anh ôm lấy cô, một bàn tay đỡ đầu cô, hơn nửa này cũng không nhúc nhích.

Một lát sau anh mới gọi một tiếng ra phía ngoài: “Thời Dũng.”
Rất nhanh Thời Dũng đã tiến vào: “Cậu chủ.”
“Đi chuẩn bị xe, tôi muốn đưa Nguyễn Tri Hạ về nhà.”
“Vâng.”
Thời Dũng nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Lúc đi tới cửa, anh ta nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Người đàn ông anh tuấn ngồi trên ghế sô pha, trong lòng ôm một cô gái, tư thế thân mật..