Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo

Chương 24: Say rượu




Nửa năm chưa gặp Quý Hàn Bách, chỉ cảm thấy hiện tại hắn gặp chuyện vui, tinh thần thoải mái, "Mấy người đến lâu chưa?"

"Cũng vừa mới đến thôi." Bàng Quyên vừa nói vừa quan sát Phó Lâm. Quý Hàn Bách giới thiệu qua: "Phó Lâm, người yêu của tôi."

Chỉ cần giới thiệu như vậy, Quý Hàn Bách đã vui đến nở hoa, ngọt ngào không tả nổi.

"Chào cậu." Bàng Quyên cười chào hỏi.

"Chào chị."

Quý Hàn Bách lại giới thiệu cho Phó Lâm: "Bàng Quyên, bạn gái của Tôn Sướng, không, giờ chính xác là bà xã, bọn anh đã quen nhau từ lâu."

Bàng Quyên nói: "Tâm nguyện khó quên nhiều năm như vậy của tôi, cuối cùng hôm nay cũng có thể buông bỏ rồi."

Cô cười với Phó Lâm, nói: "Chắc là cậu không biết, hồi học cấp 2 tôi thầm mến cậu ta đấy, lấy hết dũng khí để bày tỏ, cuối cùng lại bị cậu ta từ chối."


Quý Hàn Bách cười ngồi xuống, "Chồng bà sắp ghen kìa."

"Giấm lâu năm đã không còn mùi nữa rồi." Tôn Sướng nói: "Ai mà chả có một thời mù mắt. Cậu cẩn thận vị này nhà cậu ghen đó."

Phó Lâm cười nói: "Sao chị lại thích anh ấy, rõ ràng là anh Tôn đây đẹp trai hơn nhiều."

Tôn Sướng và Bàng Quyên cùng cười ha ha, Bàng Quyên nói: "Người yêu này của ông rất thú vị, tôi thích."

Quý Hàn Bách nói: "Lần này anh sẽ ghen thật đấy, em cẩn thận đi, anh ghen rất là đáng sợ."

Tôn Sướng vẫn đang nhìn mặt Phó Lâm, trước kia hắn không hiểu sao Quý Hàn Bách lại nhìn trúng cậu ta, giờ thì đã hiểu, thanh thuần nhưng lại không phải loại văn tĩnh nhu nhược mà rất sáng sủa đoan chính, kiểu này quả thật rất hiếm thấy.

"Mặt cậu sao vậy?" Bàng Quyên cũng phát hiện vết thương trên mặt Phó Lâm.


"Không cẩn thận nên ngã thôi ạ." Phó Lâm nói.

"Doạ chị sợ quá, còn tưởng Quý Hàn Bách bạo hành gia đình với em."

"Hai người vẫn chưa xong đúng không?" Quý Hàn Bách nói.

Bàng Quyên bật cười, nâng quai hàm nhìn Phó Lâm nói: "Thật không cam lòng mà, cái dạng chó này của ông sao lại tìm được bạn trai tốt như vậy chứ."

"Bố mày kém chỗ nào." Quý Hàn Bách nói.

"Ít nhất thì so với vị tiên sinh này của nhà bọn tôi, vẫn kém hơn rất nhiều." Bàng Quyên ngả sang Tôn Sướng.

Tôn Sướng hài lòng, ngoắc tay gọi phục vụ tới.

Quý Hàn Bách nghiêng đầu nói với Phó Lâm: "Em nên quen đi, bạn bè bên cạnh anh đều là cái lũ như thế này."

Phó Lâm nghĩ trong đầu, đúng là cậu đã được lĩnh giáo, may mà cậu đã sớm được bạn thân Sở Tiểu Hạo dạy, nếu không thì cũng không chịu nổi.

Nhưng bản thân cậu u ám, cho nên cậu thích người thoải mái như vậy.


Quý Hàn Bách cũng như vậy, cậu luôn cảm thấy trên người Quý Hàn Bách có một sự đơn thuần mà cậu không có.

Bữa cơm này vô cùng vui vẻ, sau khi cơm nước xong, cũng vừa lúc tạnh mưa, đi ra khỏi nhà hàng, Phó Lâm run cầm cập, hôm nay sau khi bị ngấm nước mưa, cậu luôn cảm thấy trên người lạnh lẽo, cánh tay Quý Hàn Bách sượt qua cậu, cậu cảm thấy vô cùng thoải mái.

Hai người chia tay vợ chồng Tôn Sướng ở ven đường, Tôn Sướng nói: "Gần đây khá bận rộn, lúc gặp lại chắc là bọn tao đã kết hôn rồi, mày bớt chút thời gian đến đi, đến khi có ngày kết hôn chính thức tao sẽ nói cho mày, mày phải làm phù rể cho tao đấy."

"Phó Lâm cũng đến nữa nha." Bàng Quyên kéo cánh tay Tôn Sướng, cười nói.

Cô muốn Phó Lâm cùng làm phù rể, nhưng mà người còn chưa đủ thân quen, cũng sợ đến lúc đó có biến cố gì nên còn chưa nói, dự định xem xét lại hôn lễ xem sao.
Cô muốn phù dâu phù rể đều là các tuấn nam mỹ nữ!

"Tao khá rảnh, nếu hôn lễ của chúng mày cần giúp gì thì cứ việc nói." Quý Hàn Bách nói.

"Vậy quyết rồi nhé, đến lúc đó sẽ làm phiền mày đấy."

"Ông nhớ gửi bao lì xì nha." Bàng Quyên cười nói: "Còn phải chuẩn bị hai cái, của tôi là của tôi, của anh ấy là của anh ấy."

"Hai đứa tính toán hay thật đấy."

"Nếu bọn tôi kết hôn cùng với người khác, làm bạn thân của cả hai bọn tôi, không phải ông cũng phải chuẩn bị hai phần à?" Bàng Quyên cười nói: "Không để ông được lợi được."

Xe bọn họ đến nên lên xe trước, Bàng Quyên vươn cánh tay tới, ôm Phó Lâm một cái, nói: "Quý Hàn Bách hơi trẻ con, tính tình lúc tốt lúc xấu, có điều chị có thể đảm bảo với cậu, nó tuyệt đối không mê gái, cậu là lần đầu tiên của nó."
"Nó vẫn là giai tơ đấy." Tôn Sướng vừa cười vừa chui vào xe, tránh thoát một đạp của Quý Hàn Bách.

Quý Hàn Bách hơi lúng túng, cào mũi, cười với Phó Lâm: "Xem cái nết của hai người bọn họ đi này."

Phó Lâm không nhịn được bật cười, vẫy vẫy tay với Bàng Quyên và Tôn Sướng.

Mưa đêm rất lạnh, không khí đều là hơi nước lành lạnh. Phó Lâm nhìn điện thoại một chút, cậu nên đến Tường Vi Đỏ làm việc thôi.

"Vậy em đi trước nhé, sắp tám giờ rồi."

Quý Hàn Bách nói: "Lúc nào em tan làm anh đón em."

"Đừng." Phó Lâm nói: "Em là đàn ông mà, rất an toàn, không cần anh ngày nào cũng đến đón đâu, tan muộn lắm, anh nghỉ ngơi sớm một chút, dù sao thì mai chúng ta cũng gặp lại mà."

"Không phải lo lắng cho sự an toàn của em." Quý Hàn Bách đứng trong màn đêm, trên người có mùi rượu, "Chỉ là trước khi đi ngủ muốn gặp em một lúc."
Phó Lâm không lên tiếng nữa, chìa tay vẫy một chiếc taxi.

Cậu mở cửa xe ra, bản thân chưa ngồi vào vội mà nhìn về phía Quý Hàn Bách: "Anh về nhà thay quần áo trước đi, anh mặc như thế này lạnh lắm."

Quý Hàn Bách ngồi xuống, nói: "Vậy chờ đến khi nào em tan làm anh đến quán bar tìm em."

Ở bên Bàng Quyên, sau khi chờ xe đi xa, cuối cùng cô cũng có cơ hội hỏi Tôn Sướng: "Anh nghĩ người như thế mà bình thường à?"

Tôn Sướng nói: "Ban ngày em không thấy thôi, mặt cậu ta trát đầy phấn, cảm thấy vô cùng tục khí. Không ngờ sau khi rửa mặt sạch sẽ lại là một chàng trai xinh đẹp thanh tú."

"Mắt của anh bị làm sao thế, cho dù có phấn thì ngũ quan cũng vẫn như thế. Anh còn nói không bằng Mạnh Tiểu Kiều nữa đó."

Nhắc tới Mạnh Tiểu Kiều, Tôn Sướng nói: "Giờ anh biết vì sao nó lại không thích Mạnh Tiểu Kiều rồi, hai người hoàn toàn khác nhau."
"Không biết Mạnh Tiểu Kiều đang cảm thấy như thế nào nhỉ, cậu ta thích Hàn Bách bao nhiêu năm chứ?"

"Cậu ta cũng nên buông bỏ rồi." Tôn Sướng vừa nói vừa lấy điện thoại ra, "Anh up lên newfeed, kíƈɦ ŧɦíƈɦ cậu ta một chút."

Bàng Quyên cười nói: "Đám người mấy anh, người này còn cay độc hơn người kia."

"Sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ phải biết, để cậu ta nghe vu vơ từ người nào đó chẳng bằng dùng hình ảnh gϊếŧ chết cậu ta luôn. Cậu ta cũng nên buông tay rồi, quấn lấy Hàn Bách lâu như vậy, làm mỗi lần bọn anh tụ tập đều khó chịu. Trước kia cậu ta vẫn luôn nói, lúc nào Hàn Bách có người yêu thì cậu ta mới tuyệt vọng, giờ chính là thời cơ tốt."

Lúc ăn cơm hắn đã chụp một bức ảnh có cả bốn người, hắn đứng gần nhất, chụp mặt to đùng, hoàn toàn là góc chụp ảnh của trai thẳng. Bàng Quyên tay giơ chữ V tỏ ra dễ thương, Quý Hàn Bách to lù lù dựa vào ghế, thân thể hơi nghiêng về phía Phó Lâm, mà Phó Lâm thì nghiêm chỉnh ngồi ở đó, nụ cười nhạt nhoà.
"Mặt Phó Lâm nhỏ thật." Bàng Quyên phóng to lên nhìn, giọng không khỏi hâm mộ: "Lần này Quý Hàn Bách cũng không thiệt."

Tôn Sướng gửi ảnh chụp lên newfeed, kèm thêm cap: "Chúc mừng Quý chó."

Tôn Sướng và Mạnh Tiểu Kiều cũng là bạn từ nhỏ, đã quen biết từ lâu, mọi người đều là một nhóm. Hắn up lên nhóm bạn bè chưa được bao lâu đã nhận được một đống bình luận.

Đầu tiên là bọn Cương Tử: "Chúc mừng Quý chó."

"Phá trynh trong tầm tay, vỗ tay bép bép bép."

"Cây già nở hoa."

"Chúc mừng chúc mừng."

"Hình như tao phát hiện ra một chuyện gì đó."

"Nên tag Mạnh Tiểu Kiều vào đây."

"@Mạnh Tiểu Kiều (che mặt)."

"@Mạnh Tiểu Kiều (háo sắc)."

Đội ngũ bình luận về sau rất chỉnh tề, tất cả đều tag Mạnh Tiểu Kiều, chỉ có icon ở sau là khác nhau.
Xem ra mọi người đều có suy nghĩ giống nhau.

Có điều không biết là Mạnh Tiểu Kiều đang làm gì, mãi không thấy trả lời. Với tính tình của cậu ta, khi biết Quý Hàn Bách và Phó Lâm xác định quan hệ, nhất định sẽ giãy nảy lên.

Mọi người cùng trông mong hóng hớt, chờ phản ứng của Mạnh Tiểu Kiều.

Không đợi đến khi Mạnh Tiểu Kiều reply, cuối cùng Chu Phóng bình luận một câu: "Không cần tag nữa, Mạnh Tiểu Kiều đang tuý sinh mộng tử(*) rồi (ngáy)."

(*)醉生梦死: Nghĩa đen là sống trong cuộc say, chết trong chiêm ba; Nghĩa bóng là nói một kẻ sống không có lí tưởng gì, sống bụi chết bờ.

Sau khi tiễn Quý Hàn Bách đi, Phó Lâm không có xe nên đi đến ven đường lấy một chiếc xe đạp công cộng.

Yên xe đang ướt, cậu móc từ trong túi ra một cái khăn lau xe, sau đó mới đạp xe tới quán bar Tường Vi Đỏ.
Cậu cảm thấy rất lạnh, gió đêm thổi vào người lạnh căm căm.

Cậu đạp chậm, lúc đến Tường Vi Đỏ thì hơi muộn, không trang điểm, đội tóc giả lên sân khấu luôn. Sở Tiểu Hạo nói: "Mạnh Tiểu Kiều đó lại tới quán của chúng ta kìa."

Phó Lâm nhìn xuống dưới sân khấu, ầm ĩ hỗn loạn, cũng không nhìn thấy Mạnh Tiểu Kiều ở đâu. Sở Tiểu Hạo bèn chỉ cho cậu một góc, quả nhiên thấy Mạnh Tiểu Kiều đang nâng quai hàm nhìn lên sân khấu.

Thật ra Chu Phóng không thích quán bar cho lắm, quá ồn ào, có điều Mạnh Tiểu Kiều đã uống nhiều rồi, ném cậu ta ở đây hắn cũng không yên tâm.

Chu Phóng cho Mạnh Tiểu Kiều xem ảnh Tôn Sướng up lên, có điều Mạnh Tiểu Kiều chắc là đã uống nhiều rồi, thấy ảnh chụp chung đó, lại say khướt nói: "Ấy chà, em trai xinh đẹp này là ai vậy, được đấy."
Chu Phóng thấy người cậu chỉ là Phó Lâm.

"..."

Gần đây Mạnh Tiểu Kiều vẫn luôn sưu tầm tiểu mỹ 0, hơn nữa cậu muốn tìm người phải xinh đẹp hơn Phó Lâm, cảm thấy như vậy mới có thể hãnh diện trước mặt Quý Hàn Bách.

Có điều trai đẹp thì có nhưng xinh đẹp hơn Phó Lâm thì không dễ tìm, hoặc là mặt không bằng, hoặc là khí chất không bằng, mỹ cảm tổng thể không thể sánh bằng được.

Hơn nữa cậu phát hiện ra càng nhìn càng thấy Phó Lâm quả thật rất được, dần dần lại có một suy nghĩ nguy hiểm "Tôi bị cậu ta đánh bại hình như cũng không tính là thiệt", "Quý Hàn Bách thích cậu ta cũng hợp tình hợp lý"!

Cậu sắp từ fan only chuyển sang fan CP sao?! Thật đáng sợ!

Cho nên cậu tới quán bar say xỉn, hòng tiếp xúc với Phó Lâm nhiều hơn một chút, phát hiện ra khuyết điểm của cậu ta!
"Loại này... tôi..." Cậu say khướt nói.

Âm nhạc quá ồn, Chu Phóng không nghe rõ: "Cái gì?"

Mạnh Tiểu Kiều bèn nhào lên người hắn, kề sát tai hắn.

Chu Phóng né đi, lại bị Mạnh Tiểu Kiều ôm cổ: "Tôi nói, kiểu lẳng lơ quá như tôi... có phải... có phải... không được hoan nghênh bằng Phó Lâm không?"

Chu Phóng cảm thấy tai mình bị nóng đến tê dại, gỡ vòng tay ra khỏi cổ mình, nói: "Cậu thật là lẳng lơ."

Mạnh Tiểu Kiều nghe vậy liền ôm cổ hắn rầm rì, dường như không hài lòng với đáp án này.

Chu Phóng bị cậu rêи ɾỉ đến phập phồng không yên: "Đứng lên đi."

Mạnh Tiểu Kiều nhìn lên, mơ hồ thấy Phó Lâm lẳng lơ nhiệt tình trên sân khấu, nói: "Tôi cảm thấy... cậu ta cũng rất lẳng lơ mà."

Đây đúng là lăng kính lọc dày ba thước, Quý chó vẫn luôn không thấy được.

Cậu đang muốn uống thêm ly rượu nữa, chỉ thấy Phó Lâm tóc đỏ đang xuyên qua đám người đi tới đây.
Phó Lâm vừa mới nhảy xong, người vẫn còn hơi nóng, ngồi xuống chỗ đối diện bọn họ, cuối cùng lên tiếng chào hỏi, sau đó hỏi Mạnh Tiểu Kiều: "Tìm tôi hả?"

Mạnh Tiểu Kiều vừa nhìn thấy cậu, lập tức ngồi ngay ngắn lại, trợn mắt nhìn cậu: "Ai cho cậu ngồi đây?"

"Không phải tìm tôi hả?" Phó Lâm vừa nói xong đã đứng lên muốn đi, Mạnh Tiểu Kiều lập tức quát to: "Cậu ngồi xuống!"

Chu Phóng thở dài, Mạnh Tiểu Kiều lại cồng kềnh rồi.

Phó Lâm lại ngồi xuống, tháo tóc giả xuống để sang một bên.

Vừa mới bỏ xuống, đã có gã đàn ông lại gần muốn mời cậu uống rượu.

"Không thấy ở đây có người sao?" Mạnh Tiểu Kiều trợn mắt nói: "Cút."

Mạnh Tiểu Kiều lúc hung dữ cũng ra dáng đàn ông, người kia còn tưởng rằng cậu ta là bạn trai của Phó Lâm, nhìn thấy Mạnh Tiểu Kiều ăn mặc không bình thường, là một phú nhị đại, nên biết điều ra chỗ khác.
Phó Lâm hỏi phục vụ một ly nước trái cây, Mạnh Tiểu Kiều mỉm cười: "Có là đàn ông không vậy, uống nước trái cây ở quán bar? Tôi... Tôi mời cậu uống rượu."

Cậu ta vừa nói vừa gọi cho Phó Lâm một ly rượu.

Mạnh Tiểu Kiều sau khi uống nhiều trở nên vô cùng diễm lệ, đây chính là một tình địch rất mạnh, quan trọng nhất là Mạnh Tiểu Kiều cứ nhìn chằm chằm vào mình, Phó Lâm sợ cậu ta vồ tới, cậu cảm thấy cần phải giải quyết Mạnh Tiểu Kiều.

Mạnh Tiểu Kiều cho cậu một ly rượu nồng độ rất cao, Phó Lâm uống vào cũng chẳng thay đổi gì, đến chân mày cũng không nhíu một cái, Mạnh Tiểu Kiều nói: "Uống được nha."

"Cũng được." Phó Lâm nói.

"Cậu biết sao tôi lại tới đây không?"

"Để gặp tôi?"

"Muốn nhìn xem rốt cuộc cậu hơn tôi ở điểm nào."

Phó Lâm liền cười nói: "Vậy cậu đã thấy chưa?"
Mạnh Tiểu Kiều đột nhiên ôm mặt khóc hu hu, Phó Lâm ngạc nhiên, có hơi lúng túng, Chu Phóng bên cạnh nói: "Uống nhiều rồi thì như bị điên, cậu không cần phải để ý đâu."

Giọng Mạnh Tiểu Kiều còn nức nở men say, nói: "Thấy rồi, hu hu hu."

Phó Lâm cảm thấy cậu ta thật đáng yêu, cũng chỉ có lúc uống say thì mới có chút đáng yêu thế này.

"Sao tôi lại không phát hiện ra, tôi còn cảm thấy bản thân không bằng cậu." Phó Lâm nói.

"Nhưng tôi không đẹp bằng cậu." Mạnh Tiểu Kiều nói.

"Cũng không cao như cậu."

"Nhưng mông tôi vểnh hơn mông cậu."

"Có điều khả năng dẻo dai của tôi thì có lẽ không bằng cậu."

Phó Lâm: "..."

Chu Phóng ở cạnh lạnh lùng nói: "Không phải cậu là 1 sao, còn so sánh cái này làm gì?"

Phó Lâm giật nảy mình, "Cậu là 1 hả?"

Mặt Mạnh Tiểu Kiều đỏ bừng, "Bà mày không thể làm 1 sao?"
Vừa kích động đã tuôn câu cửa miệng ra.

Khoé miệng Phó Lâm nhếch lên, đầu ngón tay vẽ lên mặt bàn, không lên tiếng.

Nương 1(*) cũng có luôn.

(*) Nương trong từ nương pháo (娘炮), chỉ một người con trai có cách cư xử, ăn nói, tính cách giống con gái. Nói chung chỉ kiểu top ẻo lả.

Chu Phóng nói: "Tôi thật sự không chịu nổi nữa, tôi ra ngoài hút điếu thuốc, cậu trông cậu ta một lúc đi."

Chu Phóng vừa nói xong đã đi ra ngoài, Phó Lâm sửng sốt, không ngờ Chu Phóng tin tưởng mình như vậy. Cậu và Mạnh Tiểu Kiều vẫn là tình địch mà.

Cậu cảm thấy có thể là vật họp theo loài, người chia theo bầy, bạn của Quý Hàn Bách hình như cũng thật đơn thuần.

Mạnh Tiểu Kiều lại gọi cho Phó Lâm một ly rượu, Phó Lâm nằm trên bàn nói: "Cậu rất đau lòng sao?"

Mạnh Tiểu Kiều nghiêng đầu thở hổn hển một lúc: "Nói thừa."
Phó Lâm nói: "Vậy phải làm sao đây, tôi cũng rất thích anh ấy, tôi cũng không thể nhường cậu."

"Cậu thật sự rất thích anh ấy sao?"

Phó Lâm nhìn về phía Mạnh Tiểu Kiều, phát hiện ra đôi mắt ướŧ áŧ của Mạnh Tiểu Kiều rất ngây thơ.

Là kiểu ngây thơ mà cậu không có.

Mạnh Tiểu Kiều rất phóng túng, rất diễm lệ, lại có tâm hồn rất hồn nhiên, cậu nhìn thì rất trong sáng rất sạch sẽ, thật ra cây cũng sắp mục ruỗng hết rồi.

Cậu né tránh ánh mắt của Mạnh Tiểu Kiều, vừa uống rượu vừa "Ừ" một tiếng.

"Vậy cũng tốt." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Cậu nhất định phải đối xử với anh ấy thật tốt. Con người anh ấy rất tốt. Nếu không thì tôi cũng sẽ không thích anh ấy nhiều năm như vậy. Nếu cậu không đối xử tốt với anh ấy, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu."

Mạnh Tiểu Kiều nói xong cũng ngửa đầu uống sạch ly rượu.
Phó Lâm cũng uống sạch, rượu nguyên chất, uống vào bụng mà nóng hết cả ruột.

Mạnh Tiểu Kiều nâng quai hàm nhìn cậu, chắc là do uống nhiều rồi, không nhìn rõ, ánh đèn sáng tối chập chờn, nước mắt rơi lên ngón tay của cậu, Mạnh Tiểu Kiều thở dài một cái.

Phó Lâm không lên tiếng, lại tự gọi mấy ly rượu, hình như lời của Mạnh Tiểu Kiều đã chạm đến nơi nào đó trong tim cậu, chua xót mềm nhũn, không có mùi vị gì.

Lúc nhận được điện thoại của Chu Phóng, Quý Hàn Bách thật sự không thể tin lời hắn nói là sự thật, Mạnh Tiểu Kiều uống rượu với Phó Lâm, cả hai cùng say.

"Sao mấy người lại chạy tới Tường Vi Đỏ?" Quý Hàn Bách nói: "Mạnh Tiểu Kiều không phải đã tuyệt vọng rồi sao?"

"Cũng có thể chưa tuyệt vọng hoàn toàn, anh nhanh tới đây đi." Chu Phóng nói: "Một mình tôi không thể thu dọn cho hai người được."
Quý Hàn Bách lập tức gọi xe tới, đến quán bar đã nhìn thấy Chu Phóng và Sở Tiểu Hạo đang trông coi ở đó, Phó Lâm nằm bất động trên bàn, Mạnh Tiểu Kiều nát rượu đòi uống thêm.

"Anh nhanh xách cậu ta đi đi." Chu Phóng nói.

Sở Tiểu Hạo nhìn thấy Quý Hàn Bách chạy tới, thở phào nhẹ nhõm, cậu còn sợ Quý Hàn Bách không đến nữa. Thật ra cậu cũng có thể chăm sóc cho Phó Lâm, nhưng mà thời khắc mấu chốt cậu nhanh trí, vẫn là gọi điện cho Quý Hàn Bách.

"Vậy tôi giao Phó Lâm cho anh." Sở Tiểu Hạo nói.

Quý Hàn Bách đi tới vỗ vai Phó Lâm một chút, Phó Lâm ngẩng đầu lên, ánh nhìn rời rạc, cậu nhìn một lúc mới thấy rõ hắn, sau đó nhoẻn miệng cười, giương hai cánh tay ra muốn túm lấy hắn: "Quý Hàn Bách..."

Quý Hàn Bách đỡ cậu: "Giỏi nhỉ, dám uống say ở quán bar."

"Quý Hàn Bách." Phó Lâm ôm cổ hắn, thở dài một hơi.
Phó Lâm gần như đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Cậu say rồi, nhưng kiếp sống nhiều năm ở quán bar khiến cho con người cậu có tính đề phòng cực kì mạnh. Cho dù say thì tinh thần vẫn tỉnh táo, phòng có người bắt nạt cậu. Nhưng trong một giây nhìn thấy Quý Hàn Bách, cậu hoàn toàn thả lỏng tinh thần.

Đây là Quý Hàn Bách, cậu có thể tin tưởng được, con người Quý Hàn Bách rất đơn thuần. Cậu chống đỡ lâu như vậy, cảm thấy hơi mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút.

Quý Hàn Bách ôm cậu, nhìn Mạnh Tiểu Kiều say bí tỉ đối diện.

Chu Phóng đang nắm cánh tay của Mạnh Tiểu Kiều: "Được rồi, được rồi, chúng ta về nhà uống tiếp. Phó Lâm cũng say rồi."

"Say á?" Mạnh Tiểu Kiều ợ một cái, toàn mùi rượu, Chu Phóng nhăn mày cướp cái ly trong tay cậu: "Về nhà ngủ."

"Mạnh Tiểu Kiều." Quý Hàn Bách gọi.
Mạnh Tiểu Kiều vừa nghe thấy giọng của hắn, lập tức ngoan ngoãn hơn. Quý Hàn Bách nói: "Không được say bí tỉ nữa."

Cậu lại nghe lời của Quý Hàn Bách.

Mặt Chu Phóng u ám, đỡ cậu ta đi ra ngoài.

Ra tới cửa, Mạnh Tiểu Kiều bỗng nhiên xoay người lại, khoác bả vai Chu Phóng, nhìn về phía Quý Hàn Bách đang bế Phó Lâm kiểu công chúa đi ra ngoài: "..."

Xem ra cậu ấy thật sự không vui, có điều Quý Hàn Bách bế công chúa một người như vậy, ngoại trừ đau lòng ra cậu còn có chút thanh thản, cảm động.

"Cậu ấy nói cậu ấy, rất thích anh..." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Có... Có cậu ấy thích anh rồi, em... em sẽ không thích anh nữa."

Làn gió lạnh lẽo sau cơn mưa thổi lên người cậu, khiến cậu càng thêm mơ hồ. Cậu nắm bả vai Chu Phóng, lảo đảo đi tới xe của mình.

Quý Hàn Bách cũng dìu Phó Lâm lên xe taxi, tài xế hỏi: "Đi đâu?"
Quý Hàn Bách suy nghĩ, nói: "Đợi một chút."

Hắn vỗ mặt Phó Lâm một cái, "Phó Lâm."

Phó Lâm không mở mắt nhưng tay vẫn cử động, bắt được tay của hắn, nắm thật chặt lấy một đầu ngón tay của hắn, miệng nói ú ớ không rõ: "Quý Hàn Bách, không được đâu..."

"..."

Tài xế taxi nhìn qua gương chiếu hậu, đôi mắt hóng hớt nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.

Quý Hàn Bách nói: "Đến khách sạn Xương Hà."

Xe vừa đi khỏi, điện thoại của Phó Lâm đã vang lên, hắn lấy ra, là Sở Tiểu Hạo gọi, hắn nhấn nghe.

"Alo?"

"Là tôi, Quý Hàn Bách đây."

Sở Tiểu Hạo "ừ", có chút ngượng nghịu nói: "Cái gì, Quý Hàn Bách, Phó Lâm không phải người tuỳ tiện đâu, anh... anh cũng đừng mà lợi dụng người ta lúc khó khăn."

Quý Hàn Bách nói: "Giờ cậu mới biết lo cho cậu ấy."

"Không phải vì người đó là anh sao, nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ không để người ta đưa cậu ấy đi."
Quý Hàn Bách nói: "Cậu yên tâm đi, giờ em ấy giống như xác chết vậy, tôi không hứng."

Nhưng xác chết trong lời hắn nói, khi đến khách sạn thì đột nhiên sống dậy.

Lúc hắn thả Phó Lâm lên giường, Phó Lâm bỗng nhiên cử động, sau đó bò lên đầu giường: "Làm... Làm... Làm gì..."

Lúc bò thân thể lắc lư mềm nhũn, không có một chút sức lực nào. Quý Hàn Bách nhìn cái mông vểnh của cậu, định bụng sau này sẽ cấm Phó Lâm uống rượu bên ngoài.

Hắn gọi điện bảo phục vụ đưa thuốc giải rượu đến, một tay cầm nước một tay cầm thuốc, quỳ trên giường: "Lại uống thuốc đi."

Phó Lâm mở đôi mắt vô thần nhìn hắn: "Quý Hàn Bách à?"

Hình như giờ mới nhận ra hắn.

Sau khi nhận ra, cả người cậu ngã khỏi giường.

Quý Hàn Bách đặt vật trong tay lên đầu giường, sau đó bắt lấy Phó Lâm, giữ cậu trong ngực mình, vừa muốn cho cậu uống thuốc thì Phó Lâm bỗng đẩy hắn ra, lảo đảo xuống giường, hình như muốn nôn.
"Phòng vệ sinh bên trái." Quý Hàn Bách nói.

Phó Lâm lảo đảo chạy tới, nhoài người lên bồn cầu mãi vẫn không nôn ra được, cậu ngồi ngủ luôn dưới đất.

Quý Hàn Bách cạn lời, lại bế cậu trở về giường.

Phó Lâm vẫn mặc đồ nhảy, đồ nhảy hở hang phong phanh, là chất liệu kim tuyến. Hắn đang do dự có nên giúp Phó Lâm cởϊ qυầи áo ra không thì cậu mở mắt.

Mở mở nhắm nhắm.

"Rốt cuộc em có say thật không thế?" Quý Hàn Bách hỏi.

Phó Lâm mở to mắt nhìn hắn một lúc, nói: "Quý Hàn Bách ơi..."

"Là anh, Quý Hàn Bách đây."

Phó Lâm nhận được câu trả lời chắc chắn thì nhắm hai mắt lại, thân thể dịch sang bên hắn một chút, ôm lấy đầu gối hắn.

Quý Hàn Bách đặt tay lên lưng cậu, ai ngờ Phó Lâm lại giật nảy mình một cái, ngẩng đầu lên.

Lần này không đợi Phó Lâm hỏi, Quý Hàn Bách bất đắc dĩ nói: "Là anh, Quý Hàn Bách đây."
Phó Lâm mới chịu nằm lại xuống.

Lần này Quý Hàn Bách bỗng hiểu vì sao Phó Lâm lại như vậy.

Phó Lâm đã không còn tỉnh táo, nhưng trên người vẫn còn khôi giáp, phòng bị quá nặng. Cho nên dù sắp mất đi ý thức, cậu vẫn còn mạnh mẽ chống đỡ. Nghĩ thôi cũng đã thấy mệt mỏi rồi, hắn nói với Phó Lâm: "Anh là Quý Hàn Bách đây, anh ở bên cạnh em, em yên tâm ngủ đi."

Quý Hàn Bách chỉnh lại tư thế cho cậu, còn bản thân thì nằm bên cạnh Phó Lâm, sau đó ôm đầu cậu vào ngực mình. Mùi rượu khó ngửi nhưng sự ấm áp của thân thể người yêu làm tan chảy lòng người.

Phó Lâm không cử động, siết chặt đầu ngón tay hắn.

---

Bản trên truyenwiki1.com sẽ up chậm hơn bản trên wordpress.

Đọc chương mới nhất tại wordpress của nhóm edit.