Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo

Chương 36: Lần đầu tiên đến nhà




Mặt trăng rất tròn, treo cao trên bầu trời phía nam. Gió lạnh mang theo mùi nước sông, thổi tới trước mặt người. Phó Lâm và Quý Hàn Bách tản bộ trên con đường dọc bờ sông.

Đêm đã khuya, dân cư ở đây tương đối ít, giờ này gần như không có ai đi bộ ở bờ hồ nữa, chỉ có tiếng gió thổi sóng nước, thỉnh thoảng có tiếng còi tàu, trống trải im lìm.

Điều này làm cho...

Quý Hàn Bách đi được vài bước đã muốn hôn cậu.

Phó Lâm bị hắn hôn không chịu nổi, nhưng mỗi lần Quý Hàn Bách hôn xong, đi được mười bước thì hắn lại hôn tiếp, giống như hắn chưa hôn đủ.

"Lại không có người..." Quý Hàn Bách vừa nói vừa gặm lên trên.

Phó Lâm nói: "Em... Em lạnh."

Quý Hàn Bách sờ tay cậu bị gió sông thổi mát lạnh.

"Gần mười hai giờ rồi nhỉ?" Phó Lâm nói.

"Mệt hả?"

"Hơi hơi." Phó Lâm nói: "Chúng ta trở về thôi, đã muộn vậy rồi."


Cậu thật sự rất sợ Quý Hàn Bách càng hôn càng không thoả mãn, muốn lột đồ của cậu ra, đầu lưỡi của cậu đã bị hút đau rồi.

Hai người lên xe trở về, Quý Hàn Bách lái xe đưa cậu về nhà, rất nhanh đã đến cửa tiểu khu, hắn đột nhiên hỏi: "Chỗ hoa này em vẫn muốn hết chứ?"

"Đương nhiên là muốn hết rồi."

Đây là hoa Quý Hàn Bách tặng cho cậu lần đầu tiên, mỗi một bông cậu đều cảm thấy có ý nghĩa.

"Vậy đợi một lúc anh giúp em mang lên nhà nhé?" Quý Hàn Bách vừa nói vừa đỗ xe ở ven đường: "Nhà em có ai không?"

"Anh muốn làm gì?"

"Đây coi như là lần đầu tiên anh đến thăm người nhà em nhỉ?" Quý Hàn Bách nói: "Lần đầu tiên anh tới nhà, dù sao thì cũng không nên đi tay không ha?"

Hắn nhìn xung quanh, gần đó có một cửa hàng trái cây: "Em đợi chút, anh mua cái gì đó."

"Không cần đâu." Phó Lâm nói.


"Lần đầu tiên đến nhà, đi tay không rất khó coi, dì em sẽ cảm thấy anh không hiểu chuyện, lần đầu tiên gặp mặt anh phải để lại ấn tượng tốt." Quý Hàn Bách nói rồi xuống xe, không bao lâu đã mua một giỏ trái cây trở lại.

Trong xe sắp không còn chỗ để nữa, Phó Lâm đặt lên đùi, nói: "Người nhà em chắc là ngủ hết rồi."

Quý Hàn Bách hỏi: "Vậy anh có thể vào nhà em không?"

"Nhiều hoa thế này, một mình em chắc phải đi nhiều lần." Phó Lâm nghĩ một lúc, nói: "Hay là vào đi, con dâu xấu xí thì cũng phải gặp mặt bố mẹ chồng chứ."

Quý Hàn Bách cười, nói: "Người nhà em có biết đến sự tồn tại của anh không?"

Phó Lâm gật đầu: "Biết mà. Dì em có thể sẽ thích anh đó."

Xe dừng ở dưới nhà ngang, đêm đã khuya, không còn mấy phòng trên tầng sáng đèn nữa, Phó Lâm xuống xe, ngửa đầu nhìn tầng bốn, nói: "Nhà em vẫn sáng đèn, chắc là chưa ngủ đâu."


Quý Hàn Bách "ừ" một tiếng, hỏi: "Anh nên... xách giỏ trái cây lên trước, hay là..."

Phó Lâm đưa giỏ trái cây cho hắn, còn mình thì ôm lấy mấy bó hoa hồng, hỏi: "Căng thẳng hả?"

Quý Hàn Bách gật đầu: "Một xíu xíu."

Thật ra Phó Lâm cũng căng thẳng.

Cậu cũng chưa chuẩn bị tốt tinh thần để đưa Quý Hàn Bách về nhà, có điều hôm nay đột nhiên xảy ra chuyện, những bông hoa hồng này cậu không nỡ bỏ đi.

"Đừng căng thẳng, người nhà em chắc chắn sẽ thích anh."

Quý Hàn Bách kéo áo T shirt, nói: "Hôm nay anh ăn mặc hơi tuỳ tiện."

Nếu biết đến ra mắt gia đình Phó Lâm từ trước, âu phục giày da thì không nói, ít nhất hắn cũng phải mặc áo sơ mi.

"Người nhà em đều là người bình thường thôi, không để ý nhiều như vậy đâu." Cậu ôm hoa đi về phía trước hai bước, thấy Quý Hàn Bách vẫn đang soi gương xe ô tô, cậu cười quay trở lại kéo hắn, ôm hoa đi lên tầng.
Đến cửa nhà, Phó Lâm gõ cửa một cái, chốc lát đã nghe thấy tiếng Phó Oánh trong nhà: "Ai đấy?"

"Cháu ạ." Phó Lâm nói.

Phó Oánh mở cửa: "Cháu không mang chìa khoá hả..."

Bà ngạc nhiên nhìn Quý Hàn Bách cao to sừng sững ở bên cạnh Phó Lâm.

Quý Hàn Bách lúc ở bờ sông vẫn còn gấp gáp, bây giờ lại như biến thành con nhà giàu gia giáo nhất, cúi người nói: "Cô, chào buổi tối ạ."

"Chào... ừ..." Phó Oánh hơi lúng túng, bà chưa bao giờ tiếp xúc với Quý Hàn Bách ở khoảng cách gần, giờ đột nhiên nhìn thấy hắn đứng trước mặt mình, cảm thấy không quen: "Quý Hàn Bách nhỉ..."

"Là cháu ạ." Quý Hàn Bách nói: "Cháu chào cô ạ."

Phó Lâm nói: "Anh ấy đưa cháu về."

"Chà..." Phó Lâm phản ứng kịp: "Vào nhà đi."

"Cháu đi hơi vội, không kịp mua gì..." Quý Hàn Bách vừa nói vừa đưa giỏ trái cây tới. Phó Oánh có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng nhận lấy: "Khách sáo quá, vào nhà đi."
"Chưa ạ, thì là... trong xe vẫn còn hoa, cháu đi dọn lên ạ." Quý Hàn Bách nói xong thì chạy xuống dưới tầng, người hắn cao lớn, chạy xuống cầu thang rầm rầm vang dội, Phó Oánh thò đầu ra nhìn hắn xuống tầng, kéo Phó Lâm vào: "Con bà nó."

Phó Lâm đổi giày chỗ huyền quan: "Cháu nghĩ là dì ngủ rồi."

"Sao hắn ta lại đến lúc này?" Phó Oánh buông lỏng giỏ trái cây nói: "Dọn hoa hả?"

Hoa còn dùng từ dọn này?

"Hắn tặng cháu nửa xe hoa hồng." Phó Lâm duỗi đầu lưỡi xuống, vẻ mặt mừng rỡ.

Phó Oánh phản ứng lại, luống cuống chân tay mau dọn dẹp vỏ hạt dưa trên bàn: "Cháu không nói trước một tiếng, dì không kịp chuẩn bị gì cả."

Bà cho hạt dưa vào thùng rác, đột nhiên ý thức được mình vẫn đang mặc đồ ngủ, bèn chạy nhanh về phòng mình, thay một bộ thường phục ra, bà đi ra đã thấy Phó Lâm không còn ở phòng khách. Quý Hàn Bách ôm hoa trong lòng đi vào, cúi đầu nhìn chỗ để dép ở huyền quan, Phó Oánh vội vàng nói: "Không cần đổi giày đâu, cứ đi vào đi."
Quý Hàn Bách ôm hoa đi vào, Phó Oánh giúp hắn nhận lấy một ít hoa, nói: "Sao lại mua nhiều như vậy chứ?"

Hoa hồng đỏ chót, thơm ngát, Phó Oánh nhìn mà trong lòng nở hoa.

Con cái nhà giàu thật là khác mà, nhất là ở điểm không ki bo này!

"Trong xe vẫn còn một ít nữa." Quý Hàn Bách đặt hoa trong lòng xuống, lại đi ra ngoài tiếp.

Ngoan ngoãn, mua bao nhiêu hoa vậy trời, cũng quá lãng mạn rồi đi. Bà sống hơn nửa đời người rồi, được nhiều người giàu có theo đuổi rồi nhưng chưa từng có ai hào phóng thế này.

Xem ra giàu có chẳng liên quan gì đến hào phóng cả.

Bà thu gom hoa trên bàn, Phó Lâm lại ôm hoa hồng trong lòng mang lên tầng. Phó Vĩ vốn đã ngủ rồi, nghe thấy động tĩnh cũng ra khỏi phòng. Nhìn thấy nhiều hoa hồng như vậy, gã sửng sốt.

"Ai mua hoa hồng thế chị?" Gã hỏi.

Phó Oánh nói: "Không phải chuyện của em, về phòng ngủ đi."
Phó Vĩ sao có thể ngủ được, kéo lê đôi dép đi tới phòng khách, chỉ thấy Quý Hàn Bách ôm hoa đi vào.

"Em trai của cô." Phó Oánh giới thiệu trước.

Quý Hàn Bách vội vàng bỏ hoa trong ngực xuống: "Chào chú ạ."

"Cậu là..."

"Bạn của Phó Lâm." Phó Oánh nói.

"Bạn trai." Phó Lâm nói.

Quý Hàn Bách và Phó Vĩ cùng ngạc nhiên. Phó Vĩ là không nghĩ tới Phó Lâm lại có bạn trai, Quý Hàn Bách ngạc nhiên vì cậu thẳng thắn nói quan hệ của mình cho người nhà.

"Lấy hết hoa rồi à?" Phó Oánh hỏi.

"Xong rồi ạ." Quý Hàn Bách nói.

"Nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi đi." Phó Oánh vừa nói vừa ôm một phần hoa hồng trên bàn đến phòng Phó Lâm, dọn dẹp một chỗ trống.

Phó Vĩ nói: "Ngồi đi."

"Ấy." Quý Hàn Bách thấy Phó Vĩ ngồi xuống ghế sofa, mình thì ngồi đối diện gã, ngồi vô cùng ngay ngắn, hai tay đặt lên đầu gối, nhếch môi mỏng nhìn sang Phó Lâm ở bên cạnh.
Phó Vĩ ho khan một tiếng, có chút lúng túng.

Gã không ngờ Phó Lâm lại có bạn trai, có điều gã cũng coi như là trưởng bối, lại là trưởng bối phái nam duy nhất trong nhà. Nếu gặp phải trường hợp này, vậy gã phải ra vẻ là trưởng bối nam, tiếp đón Quý Hàn Bách thật tốt.

Chỉ là gã không biết nên đối đãi Quý Hàn Bách với thái độ như thế nào.

Nhìn dáng người cao lớn oai hùng kia của Quý Hàn Bách, lại nhìn Phó Lâm mảnh khảnh thanh tú đẹp đẽ, gã đã nhanh chóng đưa ra quyết định trong lòng.

Gã quyết định tiếp đãi Quý Hàn Bách bằng phương thức tiếp đãi con rể!

"Phó Lâm." Gã nhìn về phía Phó Lâm: "Đi pha trà đi, sao lại không hiểu chuyện thế?"

Phó Lâm cong cong mí mắt, đi rót nước. Quý Hàn Bách đang ở đây, cậu tính sẽ cho Phó Vĩ mặt mũi một chút, không muốn để cho Quý Hàn Bách biết quan hệ gia đình lộn xộn của cậu.
Phó Oánh bên kia đã đi ra khỏi phòng Phó Lâm, vội vàng mở tủ lạnh, lấy toàn bộ trái cây trong tủ lạnh ra, vội vã xách tới phòng bếp rửa.

Trời ạ, khách quý tới nửa đêm, tâm tình thật hưng phấn, thật hồi hộp mà!

Đây đúng là kim chủ hàng thật giá thật, lần đầu tiên tới nhà, phải chăm sóc kĩ!

"Cô ơi, cô không cần phải vậy đâu ạ, cháu ngồi một lúc rồi đi thôi." Quý Hàn Bách khách khí nói.

"Không vấn đề gì, cháu cứ ngồi đi." Phó Oánh cười nói.

Phó Lâm hỏi: "Bình thường anh hay uống trà lạnh hay nóng?"

"Nhiệt độ bình thường là được rồi." Quý Hàn Bách nói.

Nói xong hắn nhìn Phó Vĩ, lúng túng cười.

Phó Vĩ cũng lúng túng cười: "Ấy... Các cháu không báo trước, trong nhà không chuẩn bị gì cả."

"Là cháu tới bất thình lình." Quý Hàn Bách nói: "Quấy rầy cô chú nghỉ ngơi."

Phó Lâm đưa cốc nước cho hắn: "Cốc của em, đừng chê."
Quý Hàn Bách cười nhận lấy, nhấp một ngụm. Phó Lâm đưa một cốc khác cho Phó Vĩ, Phó Vĩ nói: "Hai đứa... Cậu cũng mới biết thôi, thì..."

"Chúng cháu cũng mới yêu nhau được mấy ngày thôi." Phó Lâm nói.

"Cháu nên tới thăm hai cô chú từ sớm ạ." Quý Hàn Bách buông cốc nước, hai tay lại đặt lên đầu gối nói.

"Mua nhiều hoa như vậy..." Phó Vĩ ho khan, cố gắng tìm chuyện để nói: "Có phải không ít tiền không?"

"Cũng bình thường ạ." Quý Hàn Bách nói: "Đây là lần đầu cháu tặng hoa cho em ấy mà."

Phó Lâm nhận ra được sự hồi hộp của hắn, hiếm khi thấy Quý Hàn Bách xoắn xuýt như vậy, chắc là thấy hối hận khi đến nhà bọn họ rồi.

Phó Oánh rửa xong bưng hoa quả lên: "Nào, ăn trái cây đi."

Phó Hàn Bách lập tức đứng lên, Phó Oánh cười nói: "Cháu ngồi xuống đi, không cần khách khí, cứ coi như đây là nhà mình."
Quý Hàn Bách thật sự không ngờ rằng người nhà Phó Lâm lại có thể chấp nhận hắn dễ dàng như vậy, có chút thụ sủng nhược kinh.

Có điều bầu không khí quá gượng gạo, tay của Quý Hàn Bách vẫn đặt trên gối, có lẽ Phó Vĩ vẫn còn đang hoảng hốt, Phó Oánh cũng chỉ biết cười, hai người đều đang không che giấu mà quan sát Quý Hàn Bách.

Nhìn kĩ dưới ánh đèn, Quý Hàn Bách lại càng lộ vẻ anh tuấn, sống mũi cao ngất, góc cạnh rõ ràng, là loại đẹp trai anh khí, mặt mày nhìn vô cùng thông minh.

Xem ra bất kể là là con dâu lần đầu tiên gặp bố mẹ chồng, hay con rể lần đầu tiên đến thăm bố mẹ vợ, đều phải chào hỏi nhau trước, hai bên đều phải sẵn sàng mới được, nếu không cũng không biết nên nói chuyện như thế nào, rất ngại.

Phó Lâm nói: "Đã không còn sớm nữa, anh có muốn về không?"
"Trái cây dì vừa mới rửa xong đấy." Phó Oánh không đợi Quý Hàn Bách trả lời, nói trước: "Ăn chút trái cây đi."

Nhưng Quý Hàn Bách vẫn đứng lên, nói: "Muộn quá, cháu thực sự phải về rồi, lần sau cháu lại đến chơi ạ."

Phó Oánh và Phó Vĩ cùng đứng lên đi theo hắn, khách khí giữ lại, vui vẻ đưa Quý Hàn Bách ra cửa.

"Cháu tiễn anh ấy một đoạn ạ." Phó Lâm nói.

"Đi đi." Phó Oánh kéo Phó Vĩ, hai người đứng ở cửa nhà cười nhìn theo Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách đi tới góc khuất cầu thang, lại cúi người với hai người họ một cái, lúc này mới đi xuống tầng.

Trời ạ, người trẻ tuổi thật hiểu chuyện, ngoan ngoãn! Mê nha! Mê nha!

Phó Vĩ nhìn nét mặt tươi cười của Phó Oánh: "Đây là chuyện gì vậy chị?"

"Chuyện gì." Phó Oánh nói: "Không phải đã nói với em rồi sao, người yêu của Phó Lâm."
"Sao lại là đàn ông?"

"Sao lại không thể là đàn ông, cổ lỗ sĩ. Chuyện của Phó Lâm em đừng có mà xía vào, lời không lọt tai thì cũng đừng có nói." Phó Oánh nói rồi đi tới ban công, nhìn xuống dưới tầng, thấy được siêu xe của Quý Hàn Bách. Đèn đường mờ như vậy vẫn không che giấu được ánh sáng của nó!

Oa oa oa, tình cảnh này chỉ xuất hiện trong ý nghĩ của bà, mơ ước được thực hiện quá bất thình lình, bà cảm thấy giống như đang nằm mơ.

Phó Vĩ cũng nhìn thấy, "Đệt" một tiếng, nói: "Xe thể thao kìa, giàu vậy?"

Phó Lâm tiễn Quý Hàn Bách đến bên xe, Quý Hàn Bách nhìn một cái lên trên tầng, cười nói với Phó Lâm: "Anh cũng toát mồ hôi."

Đúng là toát mồ hôi thật, trán hắn toàn là mồ hôi rồi đây.

Quý Hàn Bách xoay người: "Em nhìn lưng anh đi."

Sau lưng hắn, phần giữa lưng đã ướt đẫm.
Phó Lâm không nhịn được mà bật cười: "Anh cũng quá căng thẳng rồi đó."

"Đợi đến khi nào về nhà anh, em cũng biết căng thẳng như thế nào." Quý Hàn Bách nói.

Phó Lâm đưa tay ra, lau mồ hôi trên trán cho hắn.

Quý Hàn Bách cười, nói: "Có điều anh không ngờ người nhà em lại có thể chấp nhận anh, anh còn tưởng rằng em sẽ giới thiệu anh là một người bạn của em thôi."

"Bạn nào mà có thể tặng nhiều hoa hồng như vậy." Phó Lâm nói: "Anh không cần căng thẳng, ai mà không thích anh chứ."

"Em cũng thích anh hả?" Quý Hàn Bách cười hỏi.

Phó Lâm hơi nhón chân lên, hôn một cái lên môi Quý Hàn Bách.

Ai ngời Quý Hàn Bách lại run lên, lập tức lùi về sau, dáng vẻ rất kinh sợ, vội vàng nhìn lên tầng.

Quý Hàn Bách lúc bình thường chỉ hận không thể nuốt sống cậu, giờ lại lộ ra dáng vẻ cẩn thận như vậy: "Người nhà em còn đang ở trên tầng nhìn chúng ta đó."
Phó Lâm lại cười ác hơn, lòng thật sự như muốn tan ra: "Anh sợ vậy luôn hả?"

Quý Hàn Bách cười nói: "Em đừng nói nữa, ở bên cạnh bọn họ, anh thật sự không dám hôn em đâu."

Hắn vừa nói vừa chìa tay ra, sờ mặt Phó Lâm: "Anh đi nhé."

"Đi đường cẩn thận."

Quý Hàn Bách gật đầu một cái, hôn lên trán cậu, nhìn lên tầng, thấy Phó Oánh và Phó Vĩ vẫn đứng ở ban công nhìn bọn họ.

Hắn vội vàng cúi người thêm một cái nữa.

Phó Oánh ôm ngực, thật muốn khóc.

Trời trời, Phó Lâm tìm thật đúng người. Chàng trai đẹp trai như vậy, hiểu chuyện như vậy, lại còn nhiều tiền như vậy!

Nhất định phải giữ chặt không buông.