Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 371




Chương 371:

 

Dương Họa Y biết Hạ Lan Châu vẫn luôn cảm thấy đám cưới quan trọng thế nào, và cô ta mong đợi có một đám cưới ra sao, cô hơi nhíu mày, không nhịn được lên tiếng: “Nhưng đám cưới mà cậu vẫn luôn mơ ước không phải là ở trên đảo, sau đó…”

 

“Họa Y” Hạ Lan Châu cười, ngắt lời: “Đó đều là chuyện của quá khứ rồi. Con người đều sẽ thay đổi”

 

“Hạ Lan Châu, cậu thật sự nỡ đối xử với bản thân như vậy sao?” Hôn nhân là chốn trở về của cả đời người con gái, mà đám cưới chỉ là nơi nở rộ đẹp đẽ một lần trong đời của người con gái.

 

Nếu như không thể khiến bản thân hài lòng, vậy rốt cuộc đám cưới này là để ai vui?

 

Dường như Hạ Lan Châu thật sự không để ý chút nào: “Họa Y, cậu phải biết, phải chịu, có chịu mất đi, thì mới có đạt được.”

 

Hạ Lan Châu chịu để mất đi Dương Họa Y thì mới có được Hạ Huy Thành.

 

€ô ta không dễ dàng gì mới đính hôn mới Hạ Huy Thành, cô ta nhất định phải kết hôn nhanh nhất có thể.

 

Trái tim của Hạ Huy Thành căn bản không ở trên người cô ta. Gho dù Hạ Huy.Thành trước giờ không hề liên lạc với Dương Họa Y, nhưng Hạ Lan Châu vẫn không thể yên tâm như cũ.

 

Chỉ cần một khi mọi chuyện còn chưa kết thúc, thì trái tim cô ta vẫn sẽ luôn treo lơ lửng trong không trung, bất cứ lúc nào đều có thể rơi từ trên cao xuống, lập tức vỡ vụn.

 

Bản thân Hạ Lan Châu đã đưa ra quyết định, Dương Họa Y cũng không tiện nói nhiều nữa.

 

Cô quay người ôm lấy Hạ Lan Châu, nói ra lời chúc phúc từ tận đáy lòng.

 

“Hôm đám cưới của tớ, cậu sẽ đến chứ?”

 

“Không phải cậu muốn tớ làm phù dâu cho cậu đấy chứ?”

 

“Đúng vậy”

 

“Nhưng tớ đã kết hôn rồi, còn làm phù dâu nữa thì không may mắn”.Dương Họa Y nói: “Nhưng tớ nhất định sẽ ở trong đám đồng nhìn cậu hoàn thành nghi thức thiêng liêng nhất”

 

Hạ Lan Châu yên tâm: “Cảm ơn cậu”

 

Ở trong đám đông xem thì sẽ không nổi bật, càng sẽ không thu hút sự chứ ý của Hạ Huy Thành.

 

Hạ Lan Châu.vẫn luôn biết, bất kể Dương Họa Y đã ổn định thế nào, thì Hạ Huy Thành cũng không thể thật sự quên đi Dương Họa Y.

 

Nhưng không sao, chỉ cần có thể có được người Hạ Huy Thành, thì cô ta đã cảm thấy đủ rồi.

 

Dương Họa Y cúi đầu, nhìn ngày tháng trên thiệp mời.

 

Cuối tuần cũng chính là ngày kia.

 

Hạ Lan Châu thật sự vội vàng vậy sao? Giống như tất cả nhưng chuẩn bị trước đó đều mất sạch khi kết hôn với Hạ Huy Thành vậy.

 

Cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc bị đẩy mở ra.

 

Nhan Từ Khuynh ngước mắt liếc nhìn Dương Họa Y, rồi lại mím môi, cúi đầu xuống: “Em về rồi à? Nói chuyện lâu như vậy, anh còn tưởng Hạ Lan Châu đưa em đi “Quỷ ghen tuông, không phải đến cô ấy mà anh cũng ghen đấy chứ?” Dương Họa Y đi đến trước bàn làm việc của anh, để thiếp mời trước mắt anh, đung đưa: “Cuối tuần này Lan Châu kết hôn, anh đi cùng em không?”

 

Anh nắm chặt lấy đôi tay trắng nõn, nhẫn mịn, mạnh mẽ kéo về phía trước người anh.

 

Cả người Dương Họa Y đều năm bò trên bàn, bốn mắt nhìn nhau với anh: “Nếu như anh không đi cùng thì em tự mình đi sao?”

 

Dương Họa Y nhướn lông mày: “Tìm người khác đi cùng em cũng được này. Hà Vi Nhiên, Trợ lý Lưu, có ai mà không được? Vậy nên, anh đi cùng em sao?”