Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 392




Chương 392:

 

Nếu như cô xem Lan Châu là bạn thân nhất thì tại sao lại đồng ý ở bên cạnh người đàn ông mà con bé yêu nhất chứ? Những năm ở bên cạnh Hạ Huy Thành, cô có biết Lan Châu khó chịu bao nhiêu không?

 

Thế nhưng con bé vẫn luôn cố chịu đựng, không muốn để hai người nhìn ra sự khác thường. Người Lan Châu thích nhất vẫn luôn là Hạ Huy Thành mà!”

 

Năm đó ở cô nhi viện, Hạ Lan Châu vừa liếc mắt đã phải lòng Hạ Huy Thành.

 

Nói thích Hạ Huy Thành, muốn anh ấy làm anh trai của mình.

 

“Ban đầu, tất cả mọi người cũng đều biết chúng tôi nhận nuôi Hạ Huy Thành không phải là nuôi con trai, mà chính là nuôi con rể. Chúng tôi không thể nào giao lại sản nghiệp trong tay nhà họ Hạ cho người ngoài được; nếu như con rể không rõ lai lịch thì không thể tin tưởng được”

 

Bà : “Lan Châu cũng biết, cho dù khi đó Hạ nói tiết còn nhỏ không hiểu lắm nhưng con bé vẫn luôn nói rằng tương lai mình sẽ làm vợ Hạ Huy Thành”

 

“Hạ Huy Thành không hề phản bác, vẫn luôn là đứa con trai ngoan trong lòng chúng tôi, mãi cho đến khi cô xuất hiện”

 

“Dương Họa Y cô không phải là bạn thân của Lan Châu sao? Tại sao cô có thể cướp đi người mà Lan Châu yêu từ nhỏ đến lớn cơ chứ? Tại sao cô có thể vô sỉ đến mức này!

 

“Đủ rồi, không cho phép bà nói nhiều hơn nữa” Ông Hạ kéo bà Hạ ra, thế nhưng lúc này bà Hạ lại không cam lòng dừng lại: “Tôi càng muốn nói đấy, tại sao tôi không thể nói chứ? Lan Châu của tôi thích Hạ Huy Thành nhiều năm như vậy, kết quả trái tim của Hạ Huy Thành lại bị người phụ nữ này cướp đi, hôn lễ cũng bị người phụ nữ này phá hỏng, ông bảo tôi làm sao cam tâm đây!”

 

“Kéo bà chủ về nghỉ đi” Ông Hạ không thể nhịn được nữa, bảo người giúp việc đưa bà Hạ đang kêu la không ngừng đi vào trong.

 

“Quả thật xin lỗi, trong lòng bà ấy không chịu nổi kích thích này nên phản ứng hơi quá, xin đừng buồn phiền” Trong lòng ông Hạ hiểu rất rõ, con gái mình nên bản thân hiểu nhất.

 

Hạ Huy Thành thích Dương Họa Y, đó là quyết định của Hạ Huy Thành. Những năm nay, Lan Châu ẩn nhãn cũng không phải là tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục mà là vì bản thân mình.

 

Nếu như thật sự muốn tính rõ, thì Lan Châu thật sự có lỗi với người phụ nữ trước mắt này.

 

Thế nhưng ông Hạ không ngu ngốc đến mức vì trổ tài miệng lưỡi mà làm bại lộ tâm tư xấu xa của con gái mình giống như bà Hạ, ông ta thấp giọng nói xin lôi: “Hôn lễ không thành nên đã trở thành đả kích không nhỏ đối với hai mẹ con bọn họ, nhất thời nói chuyện không biết lựa lời. Bọn họ cũng không có ý xấu gì đâu, các người đừng nên quá để ý”

 

Đột nhiên Dương Họa Y ngẩng đầu lên nhìn về phía ông Hạ: “Vậy chuyện Lan Châu vẫn luôn thích Hạ Huy Thành là sự thật sao?”

 

Ông Hạ bị hỏi đột ngột nên hơi dừng lại một chút, sau đó vẫn khẽ gật đầu.

 

Dương Họa Y lập tức giật mình, thì ra Hạ Lan Châu chưa từng nói thật với cô, mà bản thân cô cũng không nhìn rõ hết mọi chuyện.

 

Nhan Từ Khuynh đưa Dương Họa Y rời đi.

 

Nhan Từ Khuynh đặt cô ngồi kế bên ghế lái, sau đó lại cúi đầu thay cô cài dây an toàn rồi mới chậm rãi khởi động xe đi về phía trước.

 

Đầu Dương Họa Y dựa vào lưng ghế: “Có phải em rất ngu ngốc không, chuyện cần phải biết thì vĩnh viễn lại là người sau cùng biết được. Chuyện không nên biết thì luôn luôn có thể biết được trong lúc vô tình”

 

“Người sai chính là người không thẳng thắn, những chuyện này không liên quan gì tới em cả”

 

“Nhưng bản thân em đã trở thành người cản trở người khác mà cũng không tự biết nữa”

 

Dương Nhật.Linh không thể nói ra được giờ phút này trong lòng mình có cảm giác gì, cô chỉ cảm thấy quá hỗn loạn rồi.

 

Thì ra cô chưa bao giờ hiểu rõ Hạ Huy Thành, cũng chưa bao giờ hiểu rõ Hạ Lan Châu.

 

Tình cảm của Hạ Huy Thành đối với cô ta là chấp niệm từ nhỏ đến lớn, mà Hạ Lan Châu cũng như vậy.