Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 427




Chương 427:

 

Đó là lần đầu tiên mà cậu con trai sống gần ba mươi năm đã hạ giọng xuống để cầu xin một người làm mẹ như bà, vốn dĩ Hoàng Ánh cũng định tùy theo ý của anh, có cháu trai đã là có phúc lắm rồi.

 

Thế nhưng sau khi bà lùi một bước thì vẫn không có một sự thay đổi tốt đẹp nào mà càng trở nên nghiêm trọng hơn.

 

Những gì xảy ra trong đoạn video đó, bà có thể cố gắng kiềm chế không tính toán nữa. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, chuyện của nhà họ Dường lại trở nên ồn ào vô cùng xấu hổ như vậy, bây giờ lại thêm chuyện Nhan Từ Khuynh lại không thèm để ý đến công ty nữa mà ngày ngày cứ quấn quýt bên cạnh của Dương Họa Y.

 

Bà cũng hiểu con trai mình không phải một người ham mê dục vọng.

 

Mấy năm qua có biết bao nhiêu người phụ nữ: ở xung quạnh:anh nhưng anh đâu hề vượt quá giới hạn cho phép nào.

 

Những vết đỏ trên cổ Dương Họa Y chính là bằng chứng, mấy ngày nay Nhan Từ Khuynh chỉ ở nhà rồi cùng vui vẻ trên giường với Dương Họa Y mà thôi.

 

Nghe người ta nói rằng Dương Họa Y đã xảy ra mâu thuẫn với một nhân viên nhỏ trong công ty, sau đó dường như Nhan Từ Khuynh đã xử lý hết những người ở trong bộ phận đó.

 

Đây có còn là đứa con trai lạnh lùng điềm đạm của bà nữa không?

 

Những việc mà anh đang làm bây giờ cũng tương tự như của một tên hôn quân ngày xưa vậy.

 

Cuối cùng thì Hoàng Ánh vẫn không sao nuốt trôi cục tức này.

 

Bà nhất định phải qua đây và phải làm gì đó, không thể để con trai mế muội thêm được nữa.

 

“Mẹ” Nhan Từ Khuynh chau mày lại nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi: “Mấy chuyện đã qua rồi thì đừng có nhắc nữa, chúng ta nhìn về tương lai có được không?”

 

Hoàng Ánh cười lạnh lùng nhưng không đáp lại một lời nào, ngược lại bà kêu Dương Tuyết Nhi tự đi tìm phòng dành cho khách để cất hành lý.

 

Nhan Từ Khuynh hơi do dự: “Mẹ, mẹ định ở lại đây sao?”

 

Hoàng Ánh nói: “Không phải mẹ mà là Tuyết Nhi, sau này sẽ ở lại chỗ này”

 

Nhan Từ Khuynh lập tức từ chối ngay: “Chỗ của tụi con không cần có người ngoài vào ở”

 

Hoàng Ánh đưa mắt nhìn chăm chăm vào Dương Họa Y, những vết đỏ trên cổ của Dương Họa Y vẫn chưa mờ đi mà cứ lúc ẩn lúc hiện: “Má Trần đã bị tụi con đuổi đi rồi, con trai của mẹ cũng phải có người đến để chăm sóc chứ không phải ngày ngày đi hầu hạ kẻ khác như vậy”

 

“Đây là cách sống chứ không phải là hầu hạ”

 

“Vậy thì con cứ tự mình sống cuộc sống của bản thân đi, mẹ đến để sắp xếp người đến hầu hạ cho con.”

 

Hai từ “hầu hạ” nghe €ó vẻ có hàm ý vô cùng sâu xa.

 

Trước đây, chẳng qua một tuần má Trần chỉ đến hai ba lần để quét dọn vệ sinh, bà ta cũng không hề ở lại đây.

 

Nếu thực sự nói là hầu hạ thì cũng không được tính.

 

Còn người phụ nữ tên Dương Tuyết Nhi này, chắc cũng chỉ tầm hai mươi tuổi mà thôi, dáng vẻ thì cũng bình thường được lòng người khác.

 

Nói người phụ nữ này đến để “hậu hạ’ Nhan Từ Khuynh, ẩn ý sâu bên trong lời nói này chắc cũng đã quá rõ ràng rồi.

 

“Mẹ, lần trước mẹ đã đồng ý với con rằng mẹ sẽ không nhúng tay vào chuyện giữa hai tụi con cơ mà” Sợ ngữ điệu trong lời nói của mình quá nặng nề với mẹ nên Nhan Từ Khuynh đã vội vàng mỉm.

 

cười rồi nói tiếp: “Họa Y là người vợ mà mẹ đã chọn cho con mà, giờ mẹ đừng có ăn gian đấy”