Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 432




Chương 432:

 

Kể từ sau khi biết Hạ Lan Châu đã làm những chuyện xấu kia, thái độ của Dương Họa Y vẫn không rõ ràng lắm, anh thật rất sợ cô buông bỏ.

 

Hôm nay thái độ của mẹ khi tới đây đã thể hiện rõ ràng như vậy.

 

Nhưng cô lại không hề có ý chống lại, có phải muốn để tùy mẹ làm những chuyện này rồi sau đó chạy thoát thân không?

 

Anh nhất quyết không cho phép.

 

Chỉ khi trong bụng của cô có con của anh mới có thể hoàn toàn trói cô ở bên cạnh mình.

 

Nhan Từ Khuynh hôn sâu vào môi của cô, nói mơ hồ không rõ: “Em không thể rời bỏ anh, ngay cả suy nghĩ cũng không thể…”

 

Thừa nhận sự va chạm mạnh bạo của anh, Dương Họa Y không nói ra được một câu đầy đủ, trong răng môi chỉ phát ra những tiếng ngâm rời rạc.

 

Chỉ cần cô không nói, anh sẽ coi như cô đang chấp nhận.

 

Dương Họa Y mệt mỏi ngủ thiếp đi trong lòng anh, anh vẫn chôn ở trong thân thể của cô, muốn nhanh chóng tạo ra một cục cưng thuộc về bọn họ.

 

Nhan Từ Khuynh hôn lên vầng trán ướt mồ hôi của Dương Họa Y, trong lòng lại suy nghĩ phải làm thế nào mới có thể giải quyết sạch sẽ phiền phức mà mẹ đưa tới.

 

Bây giờ cô gái kia chính là một sự cản trở.

 

Thái độ của mẹ lại quá mức kiên quyết, trong lúc nhất thời Nhan Từ Khuynh cũng không nghĩ ra được ý nào hay.

 

Nhưng mấy kiểu chuyện phá hoại giống thế này, hiển nhiên đi tìm tên Hà Dĩ Phong đầu óc lệch lạc nghĩ kế sẽ đáng tin hơn.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, không đợi Hà Dĩ Phong tới đây nghĩ kế thì anh đã phát hiện Dương Tuyết Nhi bụm mặt khóc ở ban công.

 

Sắc mặt Dương Họa Y tối sầm đứng ở trước mặt Dương Tuyết Nhi, mím môi thật chặt.

 

Nhan Quận đi vào nhìn thấy đã biết là chuyện gì xảy ra.

 

Dương Tuyết Nhí giặt đồ lót của bọn họ.

 

Tối hôm qua, trong lúc điên cuồng đã ném đồ.

 

lót ở trong phòng tắm. Điều này cũng tức là chắc chắn Dương Tuyết Nhi đã tự tiện vào phòng của bọn họ, còn tự tiện động vào quần áo riêng tư của bọn họ; Nhan Từ Khuynh nhìn đồ lót của mình đã được giặt xong treo ở trên ban công, chợt có cảm giác ghê tởm.

 

“Tôi không cố ý, tôi không biết hai người không muốn để cho tôi giặt quần áo, sau này tôi sẽ không đụng bậy vào quần áo của hai người nữa” Dương Tuyết Nhi khóc đáng thương giống một con thỏ trắng bị ăn hiếp.

 

Sắc mặt Dương Họa Y vẫn vô cùng khó coi: “Còn nữa, không được tự tiện vào phòng của chúng tôi.”

 

“Tôi không biết hai người để ý chuyện này, thật xin lỗi, thật rất xin lỗi. . “

 

Không nên tùy tiện đụng vào đồ lót của người khác không phải là chuyện bình thường sao?

 

Cho dù là người giúp việc cũng chưa từng có ai đụng bậy vào đồ lót của người khác như vậy cả.

 

Dương Họa Y muốn dạy dỗ Dương Tuyết Nhi, nhưng Dương Tuyết Nhi chỉ cứ khóc mãi.

 

Thật ra thì Dương Họa Y có rất nhiều lời muốn nói, nhưng Dương Tuyết Nhi như vậy khiến cô không thể nói được gì cả, toàn thân tràn đầy cảm giác bất lực giống như học trò gặp phải bộ đội.

 

Nhìn thấy Nhan Từ Khuynh tới, Dương Tuyết Nhi càng khóc lớn tiếng hơn.