Vô Sắc Công Tử

Chương 59




Vân vĩ lang đờ mặt ra, hắn cúi đầu nhìn nhìn vết thương trên vai phải rồi lại nhìn nhìn Thư Đường.

Thư tiểu Đường cầm cái ấm sắc thuốc, chân tay luống cuống đứng trước mặt hắn. Hai tai nàng đỏ lên, ánh nắng từ song cửa sổ chiếu vào như tỏa ánh hào quang quanh nàng. Đầu óc Vân Trầm Nhã như mất hồn, sau một lúc lâu, hắn mới cúi đầu "Ừ" một tiếng, sau đó cởi đai lưng ra.

Vạt áo trước rộng mở lộ ra bờ vai nở nang, da thịt nơi ngực trần trụi bóng loáng. Thư Đường nhìn thấy mà tim nhất thời đập vang như sấm. Khuôn mặt nàng đỏ bừng, một tay đỡ vai phải của Vân Trầm Nhã, một tay rắc thuốc bột vào miệng vết thương.

Vết thương của Vân vĩ lang dài chừng một tấc, sâu nửa tấc, mặc dù không trúng chỗ yếu hại, nhưng cũng phải băng bó cẩn thận tránh nhiễm trùng. Thư Đường rắc xong thuốc bột, lại tìm một cây kéo, loay hoay thử trái thử phải một hồi cũng không được, đành ấp úng nói với Vân Trầm Nhã: "Vân quan nhân, ta phải cắt phần áo dính ở miệng vết thương đi, chàng..." Nàng nhìn xung quanh, rốt cuộc ánh mắt dừng ở góc phòng ở hướng Tây "Chàng có thể đến bên giường, ngồi tựa vào tường hay không?"

Vân vĩ lang nghe vậy lại sửng sốt. Qua một lát sau, hắn "Ừ" một tiếng nữa, thành thành thật thật đến bên giường.

Thư Đường nửa quỳ nửa khom người trước mặt Vân Trầm Nhã. Khi chăm chú xem miệng vết thương, mái tóc của nàng rũ xuống, mềm mượt như tơ nhẹ nhàng chảy xuống trước ngực nàng. Vân Trầm Nhã cả kinh, trong khoảnh khắc như có ngọn lửa tận sâu trong thân thể của hắn bùng cháy lên, cả người hắn run rẩy, hô hấp ồ ồ.

Thư Đường thấy thế, vội hỏi: "Vân quan nhân, có phải đau lắm hay không?"

Vân Trầm Nhã lắc lắc đầu, giương mắt nhìn nàng, ánh mắt lại tự động dừng trên phần da trắng nõn lộ ra chỗ cổ áo nàng. Thất thần một hồi, giọng khàn khàn hắn nói: "Không sao cả, không đau."

Thư Đường vẫn lo lắng, nói: "Ta phủ thêm một lớp thuốc nữa, băng bó lại là xong. Vân quan nhân, chàng kiên nhẫn một chút."

Nói xong, nàng lại cầm bình thuốc cúi người qua.

Hơi thở ấm áp của nàng phun trên cổ hắn, Vân Trầm Nhã chỉ cảm thấy trong ngực vô cùng khô nóng. Ánh mắt lướt theo vành tai mềm mại của Thư Đường, làn da trắng như tuyết nơi màng tang, dời về phía cổ tay của nàng, vòng eo thon nhỏ của nàng... Đột nhiên, Vân Trầm Nhã đẩy Thư Đường ra, hổn hển thở gấp, nói: "Nàng... nàng đừng chạm đến, để tự ta làm..."

Thư Đường sửng sốt: "Vân quan nhân?"

Nhưng Vân Trầm Nhã đã đoạt lại bình thuốc, nhanh chóng rắc thuốc bột vào miệng vết thương. Hắn cắn chặt một đầu mảnh vải, chỉ dùng tay phải băng lại rồi vòng đầu mảnh vải còn lại qua vai trái. Từ đầu đến cuối quá trình băng bó, Vân Trầm Nhã đều không dám để cho Thư Đường đến gần nữa.

Xử lý xong vết thương, Thư tiểu Đường thấy trán Vân Trầm Nhã rịn mồ hôi, nàng vội vàng rót cho hắn một chén trà nhỏ. Uống trà xong, Vân vĩ lang tỉnh táo hơn rất nhiều, nhớ tới chuyện vừa rồi, hắn không khỏi có chút xấu hổ. Không ngờ Thư Đường lại không ngại, nàng nhìn nhìn vết thương của Vân Trầm Nhã, nhếch miệng cười, ngồi xuống bên giường chung với hắn, nheo mắt nhìn hắn, thật cẩn thận nói: "Vân quan nhân, để ta nói cho chàng hay chuyện này."

Vân Trầm Nhã giật mình, mỉm cười: "Nàng nói đi."

"Chính là... Mục công tử đã bảo ta trở về bôi thuốc giúp Vân quan nhân."

"Sao?"

"Mục công tử vốn đi không xa, nên ta mới đuổi theo đã tìm được hắn ở góc đường. Hắn nói với ta là thuốc trị thương đặt ở ngăn thứ hai trong hòm, còn bảo ta trở về bôi thuốc giúp Vân quan nhân." Thư Đường nói, nàng nhìn Vân Trầm Nhã rồi nói tiếp "Vì thế Vân quan nhân đừng giận Mục công tử nữa. Mặc dù ta không biết rõ các người nói với nhau chuyện gì, nhưng thê tử Mục công tử qua đời, hắn nhất định rất khó vượt qua, Vân quan nhân... đừng ép hắn nữa."

Vân Trầm Nhã sửng sốt. Một lát sau, hắn cúi đầu nói: "Không muốn ép, nhưng không thể không ép."

Thư Đường nói: "Ta thật không hiểu rõ."

Vân Trầm Nhã dựa vào tường, thở hắt ra: "Tư chất của Phong nhi vô cùng tốt, sau này hắn còn rất nhiều trách nhiệm phải đảm đương, trọng trách trên vai của hắn cũng sẽ rất nặng. Nếu giờ ta không ép hắn, sau này biết làm sao?"

"Trọng trách trên vai? Gia nghiệp Vân quan nhân rất lớn sao?"

Ánh mắt Vân Trầm Nhã buồn bã: "Phải. Gia nghiệp rất lớn, lớn đến nỗi đôi khi, cho dù không kềm lòng nổi, trong lòng bị dày vò, nhưng cũng chỉ có thể..." Hắn ngừng lại một lát, cười nhẹ "Thật ra tính tình Phong nhi rất đơn thuần, đối với ai cũng chân thành, nếu có thể được sinh ra trong một gia đình bình thường, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Còn ta trước đây tính tình không được tốt lắm, mọi người ai nấy đều sợ ta, cũng chỉ có hắn mới chịu gần gũi, thân cận với ta."

Thư Đường nghe vậy, trong lòng có chút chua chát: "Ta nhớ rõ, Vân quan nhân đã từng nói, trừ đệ đệ của chàng ra, từ nhỏ đến lớn, dường như chàng không thân thiết với ai cả?"

Vân Trầm Nhã kinh ngạc, liếc mắt nhìn Thư Đường, gật gật đầu.

Thư tiểu Đường gục đầu xuống, nàng nhích lại gần, do dự rồi nắm lấy ống tay áo của Vân Trầm Nhã "Vậy, sau này giữa ta và Vân quan nhân có kết quả không?" Nói xong, hốc mắt của nàng đỏ lên, mếu máo nói "Hồi xưa, chính là ba năm trước đây, ta cũng đã hỏi chàng như vậy, lúc đó Vân quan nhân nói... chàng nói muốn cưới ta làm thê tử."

"Tiểu Đường..."

"Sau đó chàng bỏ đi, ta cũng đã hận chàng một thời gian, nghĩ nếu chàng thật có trở về, ta cũng sẽ không quan tâm đến chàng nữa. Nhưng ta thật chẳng có chút tiến bộ nào, nay chàng thật đã trở về, vậy mà ta vẫn còn, vẫn còn muốn theo chàng, mùa hè hái quả đào cho chàng ăn, mùa đông phơi chăn giùm chàng."

Thư Đường nhỏ giọng dần, tự lúc lắc đầu: "Có điều là, lần trước chàng hỏi ta có biết cái gì gọi là thích hay không, đến giờ ta vẫn chưa biết rõ, ta chỉ biết... đời này, nếu không thể theo Vân quan nhân, ta cũng không muốn lập gia đình nữa."

Thư Đường nói xong chỉ thấy Vân Trầm Nhã nhìn nàng một hồi lâu mà không nói gì, trong đầu nàng không khỏi rối loạn. Lúc này mặc dù nàng khẩn trương, nhưng vẻ mặt không hề có một chút sợ sệt nào, chỉ trừng mắt nhìn lại Vân vĩ lang.

Vân Trầm Nhã cười, nhẹ giọng hỏi: "Nàng thật không hận ta?"

"Không hận." Thư Đường lắc đầu. Sau một lúc lâu, nàng lại mím môi, than thở nói: "Từ đầu ta cũng đã không giận chàng. Nhưng sau chàng lại lấy cái đó, còn hỏi ta..."

Vân Trầm Nhã biết nàng nói về chuyện miếng băng nguyệt sự, mặt hắn cũng hơi hơi đỏ lên, lại nhẹ giọng giải thích: "Ta...chuyện đó, ta không hiểu lắm..."

"... Bởi vì ta chưa từng thích qua cô nương nào khác, cho nên..."

Thư Đường nghe vậy, không khỏi trố mắt lên kêu: "Vân quan nhân?"

Vân Trầm Nhã im lặng nhìn nàng, gật đầu: "Tiểu Đường, ta vẫn chỉ luôn thích nàng thôi."

Tháng Bảy đến, bầu trời nhiều mây hơn. Sau một đêm mưa gió, ngoài đình ven sông phía Tây Vĩnh Kinh thành, hoa Hải Đường càng nở kiều diễm hơn.

Sáng sớm hôm nay, tiểu nha hoàn A Nguyệt còn chưa tỉnh ngủ đã nghe thấy có người gõ cửa ngoài viện. Nàng mắt nhắm mắt mở ra mở cửa, thấy người ngoài cửa, trên mặt trong phút chốc đỏ bừng lên.

"Thiếu gia? Thiếu gia đã đến." A Nguyệt gục đầu xuống, ánh mắt nhịn không được lén ngắm gương mặt của Nguyễn Phượng.

Nguyễn Phượng nói: "Ừ, ta đến thăm mẫu thân."

A Nguyệt vừa dẫn Nguyễn Phượng ra căn nhà thủy tạ sau hậu viện vừa nói: "Ta dậy trễ, phu nhân hẳn là đã dậy từ sáng sớm. Thiếu gia tới vừa đúng lúc, hôm qua phu nhân còn bảo rằng có việc muốn nói với thiếu gia, bảo ta hôm nay đi tìm ngài."

"Mẫu thân có việc tìm ta?" Nguyễn Phượng sửng sốt nhìn A Nguyệt.

Đôi mắt sáng tựa sao, mặt A Nguyệt càng đỏ hơn, nàng quay đầu đi, đáp: "Vâng, phu nhân nói là Thất Tịch sắp tới rồi, bà..."

"Ta biết rồi." Nguyễn Phượng trầm ngâm một hồi rồi đáp.

Nói xong, hai người đã vào đến viện. Trong nhà thủy tạ cạnh hồ nước có tiếng đàn lượn lờ trôi trong không gian.

Thủy Sắt biết Nguyễn Phượng đến bèn ngừng đàn, cười nhẹ nói với người ngoài đình: "Hôm qua mới nhắc đến ngươi thì hôm nay ngươi đã tới rồi."

Trong đình có trải một chiếc chiếu trúc, trước chiếu đặt một chiếc trường kỷ, trên trường kỷ là một cây thất huyền cầm. Người đánh đàn mặc dù đã qua tuổi rực rỡ nhất của thời thanh xuân thiếu nữ, nhưng bà mặt mày thanh tú, dáng vẻ thướt tha thùy mị, khiến người khác nhìn qua một lần cũng không thể nào quên được.

Nguyễn Phượng quỳ ngồi xuống chiếc chiếu trúc, nói: "Nhi tử nhớ rằng thường hễ Thất Tịch sắp đến, mẫu thân sẽ có việc dặn dò, cho nên đến đây trước hai ngày để hỏi."

Thủy Sắt cười, ánh mắt bà chợt động, nhìn A Nguyệt ngoài đình, ôn nhu nói: "Không có chuyện của ngươi nữa, lui ra đi."

Ánh mắt A Nguyệt lưu luyến dừng trên người Nguyễn Phượng một lát, lập tức nhún gối nói: "Dạ, cám ơn phu nhân."

Thấy A Nguyệt đi xa, Nguyễn Phượng không khỏi cười nói: "Mẫu thân gần đây càng ngày càng hiền hòa, hạ nhân vốn đã ít, nha hoàn duy nhất hầu hạ bên cạnh lại còn thức dậy trễ hơn so với mẫu thân."

Thủy Sắt nói: "Tiểu nha đầu ham ngủ, vậy thì cứ để cho nàng ngủ nhiều thêm một chút." Lại nhớ tới vẻ mặt A Nguyệt nhìn Nguyễn Phượng mới vừa rồi, không nhịn được hỏi "Ngươi cảm thấy...nàng như thế nào?"

Nguyễn Phượng ngẩn ra hỏi: "Mẫu thân?"

Thủy Sắt liếc mắt nhìn Nguyễn Phượng, giận dữ nói: "Ngươi tuổi cũng không còn nhỏ nữa, không cưới chính thê thì cũng nên nạp thiếp chứ!"

Nguyễn Phượng cúi đầu, trầm mặc không nói gì.

Thủy Sắt vươn tay xoa xoa thanh thất huyền cầm, đầu ngón tay khẽ phất lên huyền cầm phát ra tiếng gió. "Nha đầu A Nguyệt này, ta chưa bao giờ xem nàng là nha hoàn, mà là một nửa nữ nhi. Nàng là con gái của Uyên Ương. Năm đó Thủy Tĩnh tỷ qua đời, Uyên Ương đã dốc toàn lực gánh vác trách nhiệm. Ta nợ nàng ấy một nhân tình, theo lý cũng nên chăm sóc nửa cuộc đời sau này của nữ nhi nàng ấy."

Nguyễn Phượng trầm giọng: "Mẫu thân đừng quá ảo não về chuyện năm xưa nữa, dù sao người cũng đã mất, cho dù là Thủy Tĩnh di hay là Uyên Ương cô cô cũng đều không còn trên thế gian này nữa." Ngừng một chút lại nói "Nhưng hôm trước, mẫu thân có nói muốn gặp A Đường..."

"A Đường?" Thủy Sắt ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Nguyễn Phượng "Nàng có khỏe không?"

"Nàng khỏe lắm, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

Nguyễn Phượng trầm mặc một lát, hắn điểm lại lời dặn dò của Đỗ Lương trong đầu một lần nữa, sau đó mới nói: "Chỉ là, mẫu thân, thân phận của A Đường không thể giấu được nữa."

Thủy Sắt nghe thế đứng bật dậy "Cái gì?!"

Nguyễn Phượng nghiêng đầu nhìn hồ nước lung linh gợn sóng ngoài đình. "Nàng đi lại quá gần gũi thân mật với Đại hoàng tử Anh Triêu quốc Anh Cảnh Hiên. Anh Cảnh Hiên xưa nay lòng dạ âm hiểm, quỷ kế đa đoan. Lần này hắn đến Nam Tuấn quốc, chỉ sợ sẽ lợi dụng thân phận công chúa Bắc quốc của A Đường để hủy đi Liên Binh phù."

Thủy Sắt nhíu chặt hàng chân mày, bà thầm hít một hơi thật sâu, cũng nhìn ra hồ nước ngoài đình. Gió chợt thổi đến khiến mặt hồ gợn sóng lăn tăn, trong lòng Thủy Sắt lạnh dần đi. Giây lát sau, bà nói: "Không còn cách nào khác để có thể che chở cho nàng hay sao? Dù sao trước khi Thủy Tĩnh tỷ lâm chung đã hy vọng nàng có thể lớn lên trong phố phường ở miền Nam này, sống cả đời yên ổn, bình thường."

"Có." Nguyễn Phượng nói "Nhưng hai chữ yên ổn, bình thường này, ta và cha cũng chỉ có thể bảo đảm nàng được sống yên ổn mà thôi."

"Anh Triêu quốc rộng lớn hùng mạnh, Nam Tuấn quốc ta không thể địch lại, nếu Anh Cảnh Hiên muốn lợi dụng thân phận của A Đường để hủy diệt Liên Binh phù. Chúng ta chỉ còn cách tiên hạ thủ vi cường, trả A Đường lại cho Bắc quốc, vừa có thể liên thủ cùng Bắc quốc, vừa có thể bảo toàn một mạng sống của nàng."

Sắc mặt Thủy Sắt tái nhợt: "Cho nên, lần này ngươi đến đây là muốn ta đi gặp Thư Đường, nói cho nàng biết chân tướng mọi việc hay sao?"

Nguyễn Phượng nói: "Tạm thời cũng không vội lắm. Nhưng nhi tử không muốn dối gạt mẫu thân, nói cho A Đường biết chân tướng mọi việc quả thật là phương pháp duy nhất để bảo vệ nàng."

Trong mắt Thủy Sắt hiện lên một tia bi thương, một lát sau, bà trở về ngồi trước thất huyền cầm gảy một khúc, âm điệu nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, từ đầu đến cuối không có một chút ưu thương nào. Đợi âm thanh cuối cùng tắt hẳn, Thủy Sắt cười nói: "Khúc này vốn do Thủy Tĩnh tỷ dạy cho ta." Ánh mắt của bà dừng trên thanh thất huyền cầm "Ngay cả cầm này cũng do nàng tặng ta trước lúc lâm chung. Thế mà..."

Nguyễn Phượng nói: "Mẫu thân, người đã tận sức rồi."

Thủy Sắt phất tay áo trên cầm, ôm cầm dựng lên đưa cho Nguyễn Phượng: "Thất Tịch là ngày sinh thần của Thủy Tĩnh tỷ, cũng là ngày giỗ của nàng, hai ngày sau, ngươi giúp ta đem cầm này trả lại cho A Đường đi."

Nguyễn Phượng rời khỏi nhà thủy tạ, đến trước một chiếc xe ngựa dừng ở ngã tư đường cách đó không xa. Hắn lên xe rồi hắng giọng. Xa phu giơ roi lên, bánh xe liền lộc cộc chuyển động.

Bên trong xe ngựa có xông đàn hương, Đỗ Lương nhắm mắt dưỡng thần sau một lúc lâu, hỏi: "Nàng vẫn không muốn gặp ta?"

Nguyễn Phượng không trả lời.

Đỗ Lương mở mắt ra, ánh mắt dừng trên cây thất huyền cầm, kinh ngạc hỏi: "Đây là..."

"Nhi thần đã nói với mẫu thân y như lời dặn của phụ vương."

"Sao?"

"Chỉ có khiến mẫu thân hiểu lầm Anh Cảnh Hiên đã biết thân phận của A Đường, muốn hãm hại nàng, như vậy, mẫu thân mới đồng ý nói cho A Đường sự thật, mà chúng ta, cũng sẽ nhân cơ hội thân phận của Thư Đường công khai, phục hồi Liên Binh phù, để Nam Tuấn quốc có thể có đủ thực lực yên ổn tọa lập phía Nam trong Thần Châu này."

Đỗ Lương im lặng, không lâu sau, lão nói: "Vì thế nàng không cần thanh cầm này nữa?"

"Vâng, mẫu thân bảo nhi thần hai ngày sau trả cầm này lại cho A Đường."

Đỗ Lương tựa vào vách xe, nhắm mắt lại: "Cũng tốt, Thất Tịch là ngày sinh thần cũng là ngày giỗ của Thủy Tĩnh, đến lúc đó, ngươi phái người đem cầm này trả lại, cũng không cần nói toạc hết sự tình, cứ xem phản ứng của Thư Đường và Thư Tam Dịch trước đã."