Vô Tâm

Quyển 2 - Chương 23




Quả nhiên ta đã tìm được chìa khóa trong ngăn bí mật dưới giường. Nhưng Cẩn Du phu quân luôn quan sát ta rất cẩn thận, ta cũng không biết phải đưa chìa khoá này cho Thẩm Hoành như thế nào. Sau đó ta đã nghĩ ra một cách, ta nói với Cẩn Du phu quân:

“Trời sắp chuyển lạnh rồi, nghe nói trên núi Kỳ Sơn có cáo thường lui tới, hay phu quân đi săn cáo về làm áo choàng cho thiếp nha?”

“Ồ? A Uyển muốn à?” Chàng bỗng nhiên xiết chặt tay ta.

Ta cũng không dám lùi người lại, chỉ gật đầu, nói: “Dạ.”

Ánh mắt chàng nhìn ta cực kỳ thâm sâu, qua một hồi lâu, chàng mới nói: “Đã là thứ A Uyển muốn thì dù có phải lên núi đao xuống biển lửa, vi phu cũng phải mang về cho nàng.”

Ta nghe lời này, lòng bỗng thấy áy náy. Ta không biết nếu trái tim của ta không bị người khác khống chế, thì người ta yêu thật sự sẽ là Cẩn Du hay Thẩm Hoành? Nhưng việc cấp bách ta cần làm bây giờ là hoá giải sự khống chế này.

Ta không muốn bị người khác khống chế nữa.

Sau khi Cẩn Du phu quân rời khỏi sơn trang, ta liền đi tìm Thẩm Hoành, giao chìa khóa lại cho hắn:

“Dịch Phong đang ở đâu?”

Thẩm Hoành cũng hỏi lại ta: “Sao nàng tìm thấy chìa khoá này?”

Ta liền kể hết chuyện chìa khóa lại cho Thẩm Hoành nghe một lần, còn nói cho hắn cách ta lừa Cẩn Du phu quân rời khỏi sơn trang. Thẩm Hoành hơi trầm ngâm, ta hỏi:

“Có chỗ nào không ổn à?”

Thẩm Hoành lắc đầu, khẽ cười, “Không có gì không ổn, để ta đưa nàng qua đó. Nhưng nơi đó hơi lạnh, nàng khoác thêm áo choàng đi.”

Ta còn cho rằng Dịch Phong đang bị nhốt dưới địa lao, mà địa lao thì rất lạnh lẽo, nên Thẩm Hoành mới nhắc ta khoác thêm áo choàng. Không ngờ nơi đó còn lạnh hơn ta nghĩ rất nhiều, khi Thẩm Hoành dùng chìa khóa mở tấm cửa bằng đá nặng nề kia, khí lạnh lập tức phà vào mặt ta.

Ta hơi kinh ngạc.

“Là hầm băng?”

Thẩm Hoành gật đầu.

Ta thầm nghĩ nếu người sống mà bị nhốt trong hầm băng thì chắc cũng chết rét rồi. Nam tử tên Dịch Phong này rốt cuộc có thâm cừu đại hận gì với Cẩn Du phu quân mà đang sống khoẻ mạnh lại bị nhốt vào hầm băng thế này?

Thẩm Hoành hỏi ta: “Bên trong rất lạnh, nàng có muốn đi vào cùng ta không?”

Ta nói chắc như đinh đóng cột: “Muốn, dĩ nhiên muốn vào.”

“Ta đã chuẩn bị lò sưởi tay, nàng giữ đi, sẽ ấm áp hơn.”

Ta nói: “Vậy còn ngài...”

Thẩm Hoành khẽ cười nói: “Ta không sợ lạnh.”

Ta ôm lò sưởi tay cùng Thẩm Hoành đi vào hầm băng, phóng mắt nhìn cả căn phòng, đâu đâu cũng là những khối băng cực lớn, khí lạnh lan toả khắp không gian. Trong phút chốc, trong tầm mắt xuất hiện một cỗ quan tài bằng băng, Thẩm Hoành liền ngăn ta lại.

“Để ta đi xem trước đã.”

Thẩm Hoành đi lên quan sát cỗ quan tài băng một lát, rồi mới nói với ta: “A Uyển, nàng cũng tới đây đi.”

Ta ôm chặt lò sưởi tay, từ từ tiến lại gần. Ta vừa nhìn vừa thăm dò, trong quan tài băng có một nam tử đang nằm, dung mạo giống trong bức hoạ Thẩm Hoành cho ta xem ngày đó, ngoại trừ đôi môi hơi tái nhợt, thì những chỗ khác đều không khác người bình thường.

Ta không nhịn được hỏi: “Hắn đang ngủ hay... đã chết rồi?”

Thẩm Hoành nói: “Đã chết rồi, mà còn là tự sát. Trên ngực hắn còn vết máu của cây trâm, trước lúc chết chắc hắn đã dùng hết sức để cầm cây trâm này đâm vào ngực mình, nàng thử nhìn xem trong lòng bàn tay hắn còn vương lại một chút máu, khớp với vết máu đọng lại trên cây trâm.”

Đây dường như là lần đầu tiên ta đối mặt với xác chết, nhưng một chút sợ hãi cũng không có. Nhìn nam tử tên Dịch Phong trước mặt này, trong lòng ta chỉ có một cảm giác như sắp được giải thoát.

“Sao hắn phải tự sát?”

Thẩm Hoành lắc đầu, “Hắn là mấu chốt để Mãn Kỳ hạ bí thuật, nếu muốn giải trừ khống chế trong người nàng, chỉ có cách để Dịch Phong hoàn toàn biến mất.”

Muốn để xác Dịch Phong hoàn toàn biến mất, cũng chỉ còn cách thiêu xác của hắn. Nhưng... làm như vậy hình như hơi tàn nhẫn, Dịch Phong này cũng chỉ là người vô tội, có lẽ hắn đã chết vì ta, hôm nay lại cũng vì ta mà không thể về với đất mẹ.

Thẩm Hoành đột nhiên hỏi: “A Uyển, nàng cảm thấy rất tàn nhẫn à?”

Ta cắn cắn môi, gật gật đầu.

Thẩm Hoành chỉ nói: “Nàng có nhớ rõ vài ngày trước, nàng đã hỏi ta có tin vào kiếp trước và kiếp này không?” Thấy ta gật đầu, hắn lại nói: “Trong Phật giáo có thuyết kiếp trước kiếp này, cũng có thuyết nhân quả tuần hoàn, Quả kiếp này của Dịch Phong có lẽ do Nhân hắn đã gieo từ kiếp trước, hay chính là hắn đã có nợ ở kiếp trước. Chuyện chúng ta làm với hắn kiếp này đều là ý trời đã định, do ý trời như vậy, chúng ta không thể làm khác được. Vả lại, việc Tư Mã Cẩn Du giam thi thể Dịch Phong ở đây, cũng chính là cản trở con đường đầu thai kiếp sau của hắn. Chúng ta giúp hắn được giải thoát, đến lúc đó cát bụi cũng về với đất mẹ, hắn cũng sẽ có kiếp sau của mình.”

Nghe Thẩm Hoành nói vậy, trong lòng ta cũng thoải mái không ít.

Thẩm Hoành cúi người mở quan tài băng ra, hắn khiêng Dịch Phong dậy. Ngay khi chúng ta chuẩn bị rời khỏi hầm băng, Cẩn Du phu quân không biết từ đâu ra, chàng lạnh lùng nhìn ta, mắt phượng híp lại, nổi giận lôi đình.

Chàng nói với ta: “A Uyển, nàng hư quá đó.”

Ta co rúm người lại một chút.

Chàng ngoắc ngoắc ngón tay với ta, “Qua chỗ vi phu này.”

Cẩn Du phu quân còn chưa nói hết, ta đã theo bản năng bước chân về phía chàng. Lúc này, Thẩm Hoành lại gọi ta một tiếng “A Uyển”, ta đột nhiên bừng tỉnh dừng bước chân. Cẩn Du phu quân chau mày lại.

Chàng hỏi: “A Uyển, nàng thật sự yêu ta chứ?”

“Yêu.” Ta không do dự mở miệng trả lời, dĩ nhiên đây không phải tình cảm thật của ta, mà nó đã trở thành phản ứng theo bản năng. Ta lại nói: “Nhưng thiếp biết những tình cảm này đều là giả, chàng thật sự muốn thứ tình cảm giả dối này ư? Chàng để Mãn Kỳ hạ bí thuật lừa mình dối người, phu quân, chàng không biết là mình rất buồn cười à?” Hơi ngừng lại một chút, “Chàng xem, đến hai chữ ‘phu quân’ này cũng do bị khống chế mà thiếp mới nói ra được.”

Chàng nói: “Lừa mình dối người cũng được, cái gì ta cũng không cần, ta chỉ muốn nàng luôn ở bên ta, chỉ cần trong lòng nàng chỉ có một mình ta. A Uyển, nàng lại đây đi, ta cho nàng cơ hội cuối cùng.”

Ta cắn môi nói: “Thiếp không qua.”

Chàng cười xuỳ một tiếng, “Nàng muốn ở cạnh Thẩm Hoành à? A Uyển, nàng cũng đừng quên, đứa nhỏ trong bụng nàng là của ta, ta mới là cha của đứa nhỏ trong bụng nàng. Nàng đã quên trước đây chúng ta đêm nào cũng ân ái triền miên cả đêm ư? Nàng đã quên mỗi tấc da tấc thịt trên người nàng đều lưu lại dấu vết của ta à? Nàng đã như vậy, mặc dù hắn là Thái tử có thể chấp nhận nàng, nhưng người dân Bắc triều có thể chấp nhận nàng sao? Nếu hắn đăng cơ làm Đế, nàng với con của chúng ta sẽ bị người đời lên án, A Uyển, nàng cũng có thể chấp nhận chuyện này sao?”

“Thiếp...” Ta không biết nên nói gì cả.

Thẩm Hoành lại nói: “Ta không phải ngươi, A Uyển sẽ không gặp phải chuyện như vậy. Dù đứa nhỏ trong bụng A Uyển là của ai, ta chỉ cần biết đó là con của A Uyển là được. Chắc ngươi không biết ta đã từng hứa với A Uyển, dù gặp phải chuyện gì thì giữ được tính mạng mới quan trọng nhất, còn những chuyện khác ta đều không cần. Chỉ cần nàng còn sống, dù nàng ấy thiếu tay hay thiếu chân, ta cũng sẽ nguyện ý coi nàng ấy như trân bảo, nàng ấy vĩnh viễn là A Uyển Thẩm Hoành yêu nhất.”

Giờ phút này, dường như ta đã cảm nhận được tấm chân tình của Thẩm Hoành, trong lòng ta giống như có cái gì đó đang trào dâng.

Ta kinh ngạc nhìn Thẩm Hoành.

Hắn dịu dàng nói với ta: “A Uyển, nàng đừng lo gì cả, mọi chuyện đã có ta đây.”

“Thật không?” Vẻ mặt Cẩn Du phu quân có ý trào phúng: “Vậy cũng phải xem mạng ngươi lớn tới đâu. A Uyển, nàng thật sự nghĩ dễ dàng tìm được Dịch Phong như vậy mà không phải trả giá gì à? Nàng cho rằng ta không biết những hành động nhỏ của nàng và Thẩm Hoành hả? Ta chẳng qua bày trận để dụ hắn tới đây. Ta đã hạ kịch độc trên xác Dịch Phong, mà độc này thì vô phương cứu chữa.”

Ta lập tức nhìn thi thể Dịch Phong đang trên lưng Thẩm Hoành, nhưng động tác đầu tiên của Thẩm Hoành không phải ném thi thể Dịch Phong mà là nhanh chóng cách xa ta ra một chút.

Ta trừng Cẩn Du phu quân: “Chàng thật sự không yêu thiếp. Nếu chàng yêu thiếp thì đã không bày trận để thiếp bị Thẩm Hoành bắt đi!”

Sắc mặt chàng nhanh chóng thay đổi.

“Nàng biết rồi.”

Ta nói: “Phải, thiếp đã biết hết rồi. Chàng đã dám làm thì đừng sợ người khác biết. Chàng thật sự không yêu thiếp, chàng chỉ muốn tranh với Thẩm Hoành thôi!”

Chàng hung tợn nhìn ta chằm chằm, “Nàng biết cái gì? Nàng không biết gì cả! Nếu ta không yêu nàng thì kiếp này ta cũng không theo nàng đến đây. A Uyển, nàng thật tàn nhẫn. Nàng cũng biết, nàng không có tư cách chỉ trích ta nhất. Ta đặt nàng vào tim, toàn tâm toàn ý muốn cưới nàng làm vợ, kết quả thế nào? Nàng không quan tâm đến luân thường đạo lý mà gả cho sư phụ hơn mình mười tuổi! Ta tâm tâm niệm niệm chỉ có một mình nàng, nhưng nàng lại chẳng bao giờ quay lại nhìn lấy ta một lần, khi ta bị mọi người xung quanh chế giễu, thì lúc ấy nàng đang làm gì?”

Mặc dù ta không biết ngay lúc đó ta đã nghĩ gì, nhưng từ những lời này của chàng ta cũng biết được một chuyện.

Ta nói: “Chàng luôn miệng nói muốn lấy thiếp làm vợ, vậy chàng có biết thiếp có nguyện ý gả cho chàng hay không? Chàng nói chàng đặt thiếp vào tim, vậy chàng có biết khi đó thiếp cũng đặt chàng vào tim không? Chàng yêu thiếp, nhưng chàng cũng không thể ép thiếp phải yêu chàng. Có lẽ chàng thật sự yêu thiếp, nhưng thiếp cũng hiểu Mãn Kỳ và Đào Chi nói rất đúng, chàng yêu bởi vì chàng không chiếm được mà thôi.”

“Câm miệng! Câm miệng!”

Sắc mặt chàng cực kỳ khó coi, khuôn mặt vặn vẹo như bị ai bóp méo. Bỗng nhiên chàng cười to một tiếng, “Đã như vậy thì chúng ta cùng chết đi. Kiếp trước ta thua, kiếp này ta cũng thua, nhưng kiếp sau ta nhất định sẽ không thua, ta có thể tiếp tục đầu thai, cuối cùng cũng có ngày ta hoàn toàn thắng được ngươi.”

Chàng bước tới, hình như muốn kéo tay ta.

Ta sợ tới mức vội núp sau Thẩm Hoành, Thẩm Hoành vứt thi thể Dịch Phong xuống, thân che trước người ta.

Cẩn Du phu quân khẽ cười một tiếng, “Thân thủ của ngươi giỏi hơn ta, nhưng ngươi cảm thấy mình có thể sống được bao lâu? Ta đã hạ kịch độc, nửa canh giờ nữa ngươi sẽ mất mạng. Ngươi có thể bảo vệ nàng ấy được bao lâu?”

Thẩm Hoành quả thật đã trúng kịch độc.

Ta nhìn thấy tai hắn từ từ biến sắc thành màu xanh tím rất quái dị. Nhưng dù trúng độc, Thẩm Hoành vẫn vô cùng bình tĩnh, “Chỉ cần ta còn sống, ta sẽ luôn bảo vệ nàng ấy.” Thẩm Hoành vừa nói vừa lén ra động tác “Đi mau” cho ta.

Lòng ta rối loạn, hai chân cứ như bị đóng xuống đất, căn bản không thể cử động.

Cẩn Du phu quân cười to, “A Uyển, ta đã nói cho nàng cơ hội cuối cùng, nhưng nàng lại không cần. Vậy hôm nay ai cũng đừng mong rời khỏi nơi này.”

Bỗng dưng, ta nghe thấy tiếng “ầm ầm” mãnh liệt vang lên, đất trời rung chuyển, từng tảng băng dần dần rơi xuống, ta theo bản năng lấy tay che bụng. Thẩm Hoành bỗng nhiên tiến tới, ấn chặt Cẩn Du xuống đất.

Mặt hắn biến đổi, “A Uyển, đi mau!”

Hai chân đang không thể nhúc nhích nhưng nghe Thẩm Hoành nói lại có thể cử động được. Ta không do dự, vội tránh từng tảng băng đang rơi xuống, cố gắng chạy ra ngoài. Nếu chỉ có một mình thì ta sẽ không bỏ chạy, nhưng trong bụng ta còn một đứa trẻ, ta không thể không quan tâm đến nó.

Khi Thẩm Hoành đưa ta tới đây, chúng ta đã đi qua một mật đạo rất dài, nay hầm băng sắp sập, mật đạo cũng lung lay sắp đổ, đất đá không ngừng rơi xuống.

Ta cắn răng bảo vệ bụng, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Bỗng nhiên, Mãn Kỳ xuất hiện trước mặt ta.

Ta nhớ Mãn Kỳ biết bí thuật, bèn nắm chặt lấy tay nàng như bắt lấy khúc gỗ cuối cùng đang nổi trên biển, “Mãn Kỳ cô nương, bọn họ...”

Rõ ràng là tình thế hiện tại vô cùng nguy cấp, nhưng nàng ta lại bình tĩnh cực kỳ, giống như Phật có đột nhiên xuất hiện cũng không làm nàng ngạc nhiên. Nàng ngắt lời ta:

“Ta biết rồi, ngươi ra ngoài trước đi.”

Nói xong, nàng cũng không quay đầu lại mà đi sâu vào mật đạo.

Khi ta chạy tới cửa mật đạo, đang hít thở không khí bên ngoài, thì mật đạo liền “ầm ầm” sập đổ, xung quanh trở thành một mảnh hoang vắng. Ta giật mình nhìn cảnh tan hoang trước mắt, rồi nhớ tới bên trong mật đạo vẫn còn ba người sống, trong lòng nhất thời đau xót, cuối cùng phun máu ra.

Ta lập tức mất đi ý thức.

Ta đã mơ một giấc mộng rất dài.

Trong mộng, những hình ảnh kiếp trước kiếp này liên tục xuất hiện không ngừng nghỉ, giấc mộng đã theo ta mười sáu năm qua lại tái diễn. Nhưng lần này không giống những lần trước, nó không còn là những đoạn ký ức ngắn nữa, mà là một giấc mộng hoàn chỉnh về kiếp trước.

Kiếp trước kiếp này của ta và sư phụ, Thẩm Yến cũng được Thẩm Hoành cũng thế, những khoảnh khắc chúng ta bên nhau từng chút từng chút hiện lên trong giấc mộng của ta.

“A Uyển, ta là người vô tâm.”

“Sư phụ, con là người vô tâm.”

Rõ ràng đã qua lâu như vậy, nhưng những hình ảnh này lại xuất hiện trong giấc mộng của ta rõ ràng đến thế. Kiếp trước sư phụ là người vô tâm, ta khổ sở chờ chàng mười năm, kiếp này ta là người vô tâm, sư phụ cũng khổ sở chờ ta hơn mười năm.

Ai đợi ai, ai đau khổ hơn ai, điều này như ứng với thuyết học của Phật giáo — Nhân quả tuần hoàn.



Sau khi ta tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã thấy Mãn Kỳ.

Trong đầu ta đang rất hỗn loạn, vừa tỉnh lại khiến ta không kịp phản ứng. Nhưng hình ảnh mật đạo sập đổ trước mắt ta vẫn in sâu trong đầu, ta nắm chặt lấy tay Mãn Kỳ, vội hỏi:

“Sư... sư phụ đâu rồi?”

Mãn Kỳ liếc nhìn ta một cái, bình tĩnh nói: “Chết rồi.”

Ta sững sờ.

“Chết... chết rồi?”

Nàng nói: “Ngươi không hiểu ta nói gì à? Thẩm Hoành đã trúng kịch độc, lúc ta cứu hắn ra ngoài thì hắn đã không còn sinh lực. Ngươi hôn mê đã mấy ngày rồi, nhưng ngươi yên tâm, ta biết ngươi muốn gặp hắn lần cuối, nên vẫn chưa mai táng hắn. Bây giờ thi thể của hắn vẫn được đặt trong viện. Ngươi có thể đi thăm.”

Hình như có con sâu thoáng cái đã chui vào tim ta, khiến ta đau đến mức nước mắt lưng tròng.

Nhưng ta nhanh chóng lau khô nước mắt.

“Ta muốn gặp sư phụ lần cuối.” Ta hoảng hốt buông tay Mãn Kỳ, nghiêng ngả lảo đảo xuống giường, hài cũng quên mang, trực tiếp đi chân trần ra ngoài.

Kiếp trước, trước khi lâm chung ta vẫn rất oán hận sư phụ, thậm chí còn nghĩ nếu có ngày sư phụ yêu ta, nhất định phải cho chàng nếm mùi đau khổ. Nhưng lúc ta chết rồi, ta lại nghĩ thông suốt. Kiếp này sư phụ không nghĩ thông, theo ta lâu như vậy, khó lắm mới khiến ta nhớ lại mọi thứ, cũng không vô tâm nữa, thì sư phụ lại bỏ ta đi.

Thẩm Hoành im lặng nằm trên giường, ngoại trừ khuôn mặt xanh tím kia, thì mọi thứ còn lại đều không khác người bình thường.

Ta đứng bên cạnh giường, kinh ngạc nhìn dung nhan của Thẩm Hoành.

Đôi mắt vẫn là đôi mắt ấy, nhưng đáng tiếc nó sẽ không bao giờ ngắm nhìn ta được nữa. Nước mắt khó khăn lắm mới ngừng lại giờ lại tiếp tục rơi tách tách tách xuống người Thẩm Hoành.

Ta căn bản không ngăn được nước mắt của mình.

“Sư phụ.”

“Sư phụ.”

“Sư phụ.”

...

Sẽ không còn ai dịu dàng trả lời “A Uyển, ta ở đây” với ta nữa, sẽ không còn ai toàn tâm toàn ý quan tâm đến ta nữa, cũng sẽ không còn ai ngây ngốc nói chuyện với ta suốt trăm năm ở Địa phủ nữa ...

Quả thực, mọi thứ đều là nhân quả tuần hoàn.

Trời cao nhất định cho rằng ta và sư phụ hữu duyên nhưng vô phận, ta chờ sư phụ lâu như vậy, chờ cho đến lúc ta chết, nay cũng như thế.

Oán gì hận gì, trước sinh mệnh cũng chỉ là mây khói thoáng qua mà thôi.



Ta sai người trong sơn trang chuẩn bị xe ngựa và tuỳ tùng.

Ta muốn đưa sư phụ về đô thành.

Kiếp trước sư phụ đã làm chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín việc thiện vì ta, kiếp này ta muốn nuôi dưỡng đứa nhỏ của ta và sư phụ thật tốt, nuôi nó lớn lên, nhìn nó cưới vợ sinh con, sau đó ta sẽ đầu thai chuyển kiếp, nhưng ta sẽ không cầu mong xa vời được tái tục tiền duyên với sư phụ.

Kỳ thật dây dưa hai kiếp, ta đã hiểu chỉ khi đối phương thật sự hạnh phúc thì đó mới chính là hạnh phúc của mình.

Trước khi rời khỏi sơn trang, Mãn Kỳ tới tiễn ta, theo sau nàng còn có Tư Mã Cẩn Du.

Ta không hận hắn, dù kiếp này ta thành ra như vậy không thể thiếu trách nhiệm của hắn. Nhưng ta thật sự không hận hắn, hắn chỉ là quá cố chấp mà thôi, cố chấp đến mức thật đáng thương.

Hắn của hiện tại và trước kia có sự khác biệt rất lớn, mặc kệ là Tần Mộc Viễn hay Thái tử điện hạ.

Khi hắn nhìn ta, trong mắt không còn vẻ bướng bỉnh trước kia, mà là nụ cười ngây ngốc, rõ ràng đang nhìn ta nhưng ta nhìn ra trong mắt hắn không có ta.

Mãn Kỳ thản nhiên nói: “Hắn bị khối băng đập vào đầu thành ngốc rồi.”

Ta nhớ đến những lời Mãn Kỳ đã nói với ta trước đây, ta hỏi nàng: “Cô từng nói những ngày hạnh phúc của ta sắp tới là có ý gì? Không phải cô là người mà hắn mời đến sao?”

Mãn Kỳ nói: “Ngươi đã từng nghe nói về thiên nhân chưa?”

Ta lắc đầu.

Mãn Kỳ nói: “Thiên nhân biết thiên mệnh mà còn trường sinh bất lão, nhưng cả đời phải gắn liền với bệnh tật. Chuyện kiếp trước kiếp này của các người, với ta cũng chỉ là muối bỏ biển. Tần Mộc Viễn đã nghịch ý trời, ta chẳng qua tới đây để xoay chuyển lại theo đúng thiên mệnh mà thôi. Kết quả kiếp này của hắn đã sớm được định rồi.”

Ta nói: “Vậy sư phụ ta...”

Nàng nói: “Thẩm Yến không phải đã làm chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín việc thiện sao? Con đường hắn đi là chính đạo.”



Có lẽ vì kiếp trước sư phụ đã làm việc thiện, nên thi thể đã để lâu như vậy cũng không bị thối rữa, nếu không phải khuôn mặt xanh tím giúp ta biết chàng đã từng trúng kịch độc, thì ta chắc chắn sẽ cho rằng chàng vì giận ta nên mới giả bộ ngủ đến bất tỉnh.

Đường tới đô thành xa xôi, ta ngày đêm bầu bạn bên sư phụ, trong đầu luôn nghĩ đến chuyện kiếp trước kiếp này của chúng ta, mỗi khi nhớ về những ký ức ấy, đều không nhịn được mà đau lòng. Kiếp này ta vẫn may mắn hơn sư phụ, ta vẫn còn đứa nhỏ, mà kiếp trước chàng chỉ có một mình lẻ loi hiu quạnh.

Qua mấy ngày sau, ta đã phát hiện một chuyện.

Màu xanh tím trên mặt sư phụ hình như đang dần dần biến mất, màu cũng nhạt hơn.

Ta mời đại phu tới chẩn bệnh cho chàng, khi đại phu thấy sư phụ, cũng nhíu mày nói: “Không giống người chết.” Lúc này ta mới nhớ tới kiếp trước ta đã từng học y, chỉ là không tinh thông mấy.

Ta bắt mạch cho sư phụ, vẫn tĩnh lặng như nước.

Nhưng mấy ngày sau đó, màu xanh tím trên mặt sư phụ đã hoàn toàn biến mất, khuôn mặt không khác người bình thường, chỉ là trái tim trong ngực chàng vẫn không đập lại.

Sau khi về đến đô thành, ta đưa sư phụ về phủ Thái tử.

Đan Lăng, Cố Phán Tình và cả Thẩm An đều tới đây, ta nghĩ bọn họ nhất định rất hận ta. Kiếp này nếu không phải vì ta, sư phụ cũng sẽ không lưu lạc đến mức này. Đan Lăng nhìn ta như muốn nói vài câu, nhưng lại bị Cố Phán Tình kéo lại.

Thẩm An nhìn bụng của ta, chỉ nói một câu: “Hoàng tẩu, hãy nén bi thương.”



Ta không mai táng sư phụ, cũng không cho phép bất luận kẻ nào đem sư phụ vùi vào đất mẹ. Ta cảm thấy một ngày nào đó sư phụ sẽ sống lại, bởi vì hiện tại sư phụ ngoại trừ tim không đập hô hấp ngưng trệ, thì chàng như đang yên giấc ngủ bên ta.

Nhưng ta chờ ngày này qua ngày khác, sư phụ vẫn không tỉnh lại.

Chàng vẫn yên giấc ngủ, thân thể vẫn giống như bình thường.

Ngày ta sinh đứa nhỏ, cây đào ngoài cửa sổ được trồng riêng cho ta cũng nở hoa, nụ hoa màu hồng phấn, giống hệt cây đào cạnh phòng nhỏ trên núi sư phụ đã chính tay trồng cho ta kiếp trước.

Có lẽ là vì thời điểm mang thai đã chịu không ít va chạm và đau khổ, nên ta sinh đứa nhỏ cực kỳ gian nan, ta đau đến rách lòng, gọi “Sư phụ” hết lần này tới lần khác.

Lê Tâm và Bích Dung đều khóc sưng cả mắt, nhất là Bích Dung.

Ta nói với các nàng: “Nếu lớn và nhỏ chỉ có thể bảo vệ một, thì ta muốn đứa nhỏ được bình an sống sót.”

Đứa nhỏ này ta sinh mất hai ngày hai đêm, ta kêu đến khàn giọng, toàn thân đều vô lực. Nhưng may mắn đứa nhỏ có thể bình an ra đời, trước khi mất đi ý thức, ta chỉ nghe thấy Bích Dung vui vẻ nói một câu:

“A, là một tiểu tiểu thư.”

Giấc ngủ lần này ta cảm thấy dài vô cùng, khi ta tỉnh lại trời còn chưa sáng. Ta nhìn Bích Dung đang hầu hạ bên cạnh giường, giọng khàn khàn:

“Đứa nhỏ đâu?”

Vẻ mặt Bích Dung có chút hoảng hốt, nhưng ta nhìn thấy sự vui mừng trên khuôn mặt nàng.

Nàng lắp bắp nói với ta: “Thái... Thái tử điện hạ...”

Ta hoảng hốt, bất chấp cơ thể còn đang suy yếu, ta loạng choạng bước xuống giường, vội chạy về phía phòng ngủ của ta và sư phụ, không ngờ vừa vòng qua tấm bình phong trong phòng, đã thấy sư phụ đang nhẹ nhàng đưa nôi.

Ta nghẹn ngào, cố thốt ra hai chữ từ trong cổ họng.

“Sư phụ.”

“Đứa nhỏ ánh mắt giống nàng, cái mũi giống ta, sau này chắc chắn sẽ là tiểu mỹ nhân.” Chàng vẫn dịu dàng nhìn ta như thế, giống năm đó khi chúng ta gặp nhau lần đầu dưới gốc đào, nụ cười tươi sáng của chàng còn rực rỡ hơn ba ngàn cánh đào đang tung bay trước gió.

“A Uyển, lần này chúng ta sẽ không xa nhau nữa nhé.”

HOÀN CHÍNH VĂN