Vô Tận Đan Điền

Chương 327: Bí Cảnh tiềm lực bảng (2)




9999 Tượng lực, đại biểu cực hạn dưới Bí Cảnh, có thể tu luyện tới loại tình trạng này, sẽ có cơ hội đột phá rất lớn, cường giả loại này, hoàn toàn chính xác không thích hợp chạy đến thế tục tranh đấu, mà nên tìm địa phương ẩn núp, chuyên tâm trùng kích!

Đạt tới Bí Cảnh, đoạt Thiên Địa Tạo Hóa, tuổi thọ cùng thể chất đều có bay vọt về chất, chỉ có đạt tới loại cấp bậc này mới là vương đạo vĩnh hằng, Khí Hải tu luyện giả suốt đời truy cầu.

- Muốn đi Thần Thánh đế quốc cũng có thể, dùng tốc độ tu luyện của chủ nhân, đạt tới tiềm lực bảng chắc có lẽ không tốn hao quá nhiều thời gian, hoàn toàn có thể đạt tới loại cảnh giới này lại đi...

Mộ Hà cắt đứt hai nữ, nhàn nhạt nói ra.

Kể từ khi biết tốc độ tiến bộ của thiếu niên, Mộ Hà đối với Nhiếp Vân sùng bái càng ngày càng tăng, đến bây giờ đã triệt để đồng ý thân phận của mình.

Mọi người là cao ngạo, để ngươi làm nô bộc cho một tên ăn mày tất nhiên không muốn, nhưng nếu bảo ngươi làm nô tài cho thượng đế, khẳng định rất nhiều người cướp đi làm!

Hiện tại Mộ Hà cũng như vậy, lúc trước vừa bị Nhiếp Vân nô dịch, trong nội tâm hoặc nhiều hoặc ít mang theo khuất nhục, nhưng bây giờ, loại khuất nhục này hoàn toàn biến mất, mà chuyển biến thành đầy ngập vinh quang.

Ta có thể làm nô tài cho đệ nhất thiên tài của Khí Hải đại lục, ngươi có thể sao?

- Ha ha, Quang Minh thành nhất định phải đi, bất quá các ngươi trước tiên ở lại nơi này, ta còn có việc, trước đi ra ngoài một chuyến, vài ngày sau sẽ trở về!

Biết rõ ba người đều là hảo ý, Nhiếp Vân cười cười, cũng không bác bỏ, mủi chân điểm một cái liền bay đến không trung, thời gian nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.

Quang Minh thành chẳng những phải đi, còn phải giống trống khua chiên đi qua, bất quá ở trước khi đi mình còn có một sự kiện phải làm, chuyện này làm xong mới có thể an tâm đi Thần Thánh đế quốc, tìm kiếm cha mẹ, tiến vào Tử Hoa động phủ!

Kiếp trước, mình từ Lạc Thủy thành trốn tới, thực lực thấp, đúng là đến một di tích, mới đột nhiên tăng mạnh, ở nơi này, mình được Linh Tê Luyện Thể Quyết cùng Cửu Chuyển Niết Bàn công, kiếp này trọng sinh, vô luận như thế nào cũng phải đi xem!

Trong nội tâm suy tư, cả người hóa thành một đạo lưu quang, phá vỡ bầu trời thẳng tắp bay ra ngoài Thần Phong Thành.

........................

- Đáng giận! Nhiếp Vân này nhất định phải chết!

Bên ngoài bầu trời Thần Phong Thành, mấy người thiếu tay đoạn chân nhìn chằm chằm vào Thần Phong Thành, ánh mắt lộ ra oán hận đậm đặc.

Chính là bọn người Ngũ hoàng tử trước kia bị Nhiếp Vân đuổi đi.

Bọn họ là thiên chi kiêu tử của Thần Thánh đế quốc, tuổi còn trẻ thì đến được Chí Tôn đỉnh phong, đứng hàng Thiên bảng, Địa Bảng, người mạnh như thế hôm nay rõ ràng bị buộc tự trảm tay chân, oán khí to lớn có thể nghĩ!

Tuy lực lượng của cường giả Chí Tôn thông thiên, nhưng vẫn không thể tự mình dài ra tay chân, không có đạt tới Bí Cảnh có thể đoạn tí tự sinh, chỉ có Trị liệu sư trong truyền thuyết!

- Đúng vậy, người này phải chết, chỉ cần hắn dám đến Quang Minh thành, chúng ta chí ít có hơn mười loại phương pháp để cho hắn chết không có chỗ chôn!

Lại một người sắc mặt dữ tợn quát.

- Người này nhất định phải chết, bất quá, chúng ta không phải đối thủ, nếu như có thể làm Đại hoàng tử ra tay, lại để cho hai người bọn họ lưỡng bại câu thương, hắc hắc, về sau Ngũ hoàng tử đăng cơ, tuyệt đối không nói chơi!

Đột nhiên trong đám người có một thanh niên dữ tợn cười một tiếng.

- Ân? Nói không sai, Hoang Càn, có phải ngươi có biện pháp nào hay không? Nói nghe một chút?

Nghe tiếng cười của người kia, con mắt của Ngũ hoàng tử sáng ngời.

Đại hoàng tử chẳng những thiên phú tuyệt hảo, thực lực siêu quần, thủ hạ càng có một đám tử trung, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, những người khác muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế khó càng thêm khó, nếu như phương pháp của Hoang Càn có thể có hiệu quả, lại để cho hai người bọn họ đánh nhau, lưỡng bại câu thương, mình có thể thừa cơ đạt được chỗ tốt, một lần hành động leo lên đại bảo!

- Cái này rất đơn giản, cứ như vậy...

Hoang Càn nở nụ cười một tiếng, nói ra mưu kế của mình.

Một đường bay nhanh, phi hành ba ngày, Nhiếp Vân đi vào một sơn cốc tịch mịch, dãy núi vờn quanh, suối nước róc rách, chim tước ca vang, dư âm vờn quanh.

Kiếp trước thời điểm đến là một kẻ chó nhà có tang, thực lực cũng chỉ có Xuất Thể cảnh đáng thương, kiếp này chẳng những đạt tới Chí Tôn cảnh, càng là vua một quốc gia, kém lớn đến làm cho người cảm khái.

- Có lẽ chính là chỗ này!

Nhìn quanh một vòng, trong nội tâm xác định thoáng một phát, Nhiếp Vân chậm rãi từ không trung rơi xuống, bàn chân chạm đất, đi vào trong sơn cốc.

Sơn cốc này giống như vô số sơn cốc khác, nhìn không ra đặc điểm gì, nếu như kiếp trước chưa tới, coi như là cường giả Đoạt Thiên Tạo Hóa Cảnh cũng nhìn không ra khác nhau chút nào, sở dĩ Nhiếp Vân có thể được đến bí kíp, là vì thời điểm kiếp trước tới, bị một con yêu thú đuổi giết, máu tươi chảy xuôi, không cẩn thận mở ra trận pháp nào đó phong ấn, lúc này mới dưới cơ duyên xảo hợp tiến vào trong đó, lấy được công pháp tuyệt thế.

Bộ công pháp này không biết người phương nào lưu lại, mặc dù đời trước của hắn đã đạt tới Huyệt Khiếu cảnh đỉnh phong, như trước cảm thấy thâm bất khả trắc!

- Cô!

Chân khí trong người chạy một vòng, toàn thân nội liễm, Nhiếp Vân nhẹ nhàng đi tới.

- Có lẽ chính là chỗ này... trận pháp ẩn nấp thật cao minh, mặc dù ta là của người hai thế giới cũng nhìn không ra...

Đi một hồi, đứng ở trước một nham bích cự đại, Nhiếp Vân nhìn một hồi, nhịn không được tấc tắc kêu kỳ lạ.

Trận pháp chia làm ẩn nấp, tuyệt sát, ảo cảnh,… trận pháp ẩn nấp là một loại trận pháp mượn nhờ cảnh vật chung quanh, tinh thông che dấu, một khi hoàn toàn triển khai, cho dù người lại cao minh cũng không phát hiện được.

Kiếp trước Nhiếp Vân đối với trận pháp hiểu rõ không ít, từ xưa đến nay các loại đại trận, cũng hiểu rõ cực sâu, ánh mắt tự nhiên độc ác, nhưng ánh mắt như vậy cũng không thấy ra sở hở của trận pháp này, đủ thấy đáng sợ!

- Đi!

Cắn nát đầu ngón tay, bàn tay run lên, dựa theo trí nhớ của kiếp trước, một giọt máu tươi theo nham bích chảy xuống.

Ầm ầm!

Máu tươi vừa rơi vào nham bích, đột nhiên toàn bộ vách núi phóng xạ ra hào quang sáng chói, một cổ hấp lực cực lớn thôn phệ Nhiếp Vân, hút hắn vào.

Một cảm giác trời đất quay cuồng, Nhiếp Vân lần nữa mở to mắt, liền chứng kiến đồng dạng như kiếp trước, xuất hiện trong một sơn động trống trải.