Vô Tận Đan Điền

Chương 583: So kiếm đoạt soái (trung) (2)




Những người này thay nhau đánh Diệp Kiếm Tinh hoàn toàn chính xác không công bình, bất quá, trên thế giới vốn không có công bình tuyệt đối, thật giống như lần trước mình lọt vào đuổi giết, nếu thật là công bình mà nói, Di Thần Tông nên phái một ít Nguyên Thánh Cảnh tới, mà không phải 12 cường giả Thiên Kiều Cảnh!

Diệp Kiếm Tinh đã dám khiêu chiến, nên có nắm chắc, mình không cần đi quản.

Sưu sưu sưu!

Hai người ở trên đài giao thủ, lần này phương thức chiến đấu hoàn toàn bất đồng vừa rồi, nếu như nói mới vừa rồi là lực lượng va chạm, bây giờ là tốc độ quyết đấu, tốc độ của Diệp Kiếm Tinh, Bạch Trảm đều rất nhanh, ở trên đài không ngừng lắc lư, xuất hiện vô số ảo ảnh.

Nếu như không phải cường giả Lĩnh Vực cảnh khống chế lĩnh vực của mình, đừng nói chiến đấu, chỉ sợ còn không thấy đối thủ!

- Thật nhanh!

Chứng kiến thân hình của Bạch Trảm, Nhiếp Vân cũng nhịn không được tán thưởng.

Lăng Thiên Bộ ở thời điểm khoảng cách dài bôn tập, cực kỳ thực dụng, nhưng loại khoảng cách ngắn di chuyển, chiến đấu này, lại không có tác dụng rồi.

Bạch Trảm nhanh, Diệp Kiếm Tinh nhanh hơn, trường kiếm trong tay giống như mưa to, không ngừng công kích, mỗi một kích đều đánh vào dao găm đánh lén của Bạch Trảm, đinh đinh đang đang, như một chuỗi âm nhạc, cực kỳ dễ nghe.

- Kiếm khí xông Cửu Châu, Bạo Vũ Lê Hoa Trảm!

Đột nhiên, Diệp Kiếm Tinh thét dài một tiếng, cả người như Cự Long tức giận, trường kiếm trong tay phảng phất như lưu tinh vạch phá bầu trời, thẳng tắp đâm tới Bạch Trảm.

Rầm ào ào!

Kiếm quang như mưa to, liên tục không hẹn, không ngừng một chút nào, toàn bộ rơi vào trên người Bạch Trảm.

PHỐC!

Bạch Trảm phun ra một ngụm máu tươi, dao găm bay ngược, cả người lập tức từ trên đài cao rớt xuống, bị trọng thương!

- Đa tạ!

Đánh rơi Bạch Trảm, Diệp Kiếm Tinh thi triển ra Bạo Vũ Lê Hoa Trảm tựa hồ cũng không tốt, thở hổn hển một ngụm, ôm quyền nói.

Liên tục hai cuộc chiến đấu, hơn nữa thực lực của những người này đều không hắn kém bao nhiêu, khiến cho hắn có chút lực bất tòng tâm!

Hắn không giống như Nhiếp Vân, thân là Nguyên Khí Sư, có thể liên tục không ngừng từ trong nội tâm hấp thu lực lượng, một người tích lũy lại hùng hậu, chiến đấu quá mãnh liệt đồng dạng sẽ tiêu hao hầu như không còn.

- Còn có người muốn lên tỷ thí hay không? Nếu như không, ta liền tạm nhận vị trí minh chủ, mang mọi người đi săn giết Yêu nhân!

Thở dốc một ngụm, sắc mặt của Diệp Kiếm Tinh hơi khôi phục một ít, trường kiếm vắt ngang nói.

- Tạm nhận vị trí minh chủ? Khẩu khí thật lớn, ngươi cho rằng chỉ đánh bại hai nhân vật như a miêu a cẩu, có thể lên làm minh chủ sao?

Lời vừa mới dứt, phía dưới liền có tiếng cười lạnh, nói chuyện đúng là Di Thần Tông Hoắc Vũ.

- Cái gì? Ngươi nói ai là a miêu a cẩu?

- Hoắc Vũ, ngươi miệng sạch một ít, đừng không có việc gì tìm phiền toái!

Nghe được Hoắc Vũ nói, Mạc Long cùng Bạch Trảm bị thương, tất cả đều lộ ra vẻ nổi giận.

Đường đường thiên tài tông môn, bị người vũ nhục như vậy, đổi lại là ai cũng tức giận.

- Ta nói sai sao? Cùng Diệp Kiếm Tinh chiến đấu ngay cả một thời gian uống cạn chung trà cũng không kiên trì nổi, không phải a miêu a cẩu là cái gì?

Hoắc Vũ cười lạnh một tiếng, ánh mắt lộ ra khinh thường nồng đậm.

- Tốt, chúng ta ngay cả thời gian uống cạn một chung trà cũng kiên trì không đến, ngược lại muốn nhìn ngươi có thể kiên trì bao lâu, nếu như thảm hại hơn chúng ta, há không phải ngay cả a miêu a cẩu cũng không bằng?

Mạc Long hừ lạnh.

Hắn bị thương cũng không nặng, điều chỉnh một hồi đã không sai biệt lắm, tuy lời nói không quá kịch liệt, lại mang theo cái đinh.

- Ta tỷ thí? Ta không muốn làm minh chủ, đương nhiên sẽ không tỷ thí, muốn tỷ thí là một người khác hoàn toàn, Trường Phong huynh, xuất hiện đi!

Nghe nói để cho hắn lên tỷ thí, Hoắc Vũ cười ha ha, lập tức quay người gọi.

- Ha ha!

Lập tức, một thanh âm chấn nổ sơn cốc từ bên ngoài vang lên, một bóng người chậm rãi từ đằng xa bay tới.

Bóng người này một bộ áo trắng, khuôn mặt tiêu sái, toàn thân mang theo một cổ khí chất phiêu phiêu dục tiên, giống như tiên nhân hàng lâm, âm thanh động cửu thiên.

Dĩ nhiên là tuyệt thế thiên tài của Tiên Võ Tông, cùng Diệp Kiếm Tinh tịnh xưng tuyệt đại Song Kiêu… Công Tôn Trường Phong!

- Thằng này, tâm cơ thật nặng...

Chứng kiến hết thảy, Nhiếp Vân hiểu được.

Xem ra Hoắc Vũ này là thuộc hạ của Công Tôn Trường Phong, cố ý châm ngòi thi đấu, để cho Diệp Kiếm Tinh pháp lực hao tổn lớn, lúc này mới ở phía sau tới, một lần hành động đoạt giải quán quân, biến thành minh chủ!

Tâm cơ thật độc, gia hỏa này thật vô sỉ! Thực không nghĩ ra, Diệp Kiếm Tinh chính trực như thế, sao sẽ cùng loại người này nổi danh.

- Ha ha, ngươi chính là Diệp huynh a, kiếm pháp quả nhiên không tệ!

Nhẹ nhàng rơi vào trên đài cao, Công Tôn Trường Phong cười khẽ một tiếng, quạt xếp mở ra, lộ ra ngọc thụ lâm phong.

- Công Tôn huynh cũng danh bất hư truyền!

Diệp Kiếm Tinh tựa hồ cũng cảm thấy không đúng, bất quá không nói gì, ôm quyền nhẹ gật đầu.

Đệ tử tám đại tông môn, rất nhiều người đều là danh khí ở bên ngoài, có chút người rãnh rỗi, ưa thích ráp tên các đệ tử chung một chỗ, thống nhất cho một xưng hô dễ nghe, giống như tuyệt đại Song Kiêu của bọn hắn, trên thực tế, tuyệt đại Song Kiêu này cũng là lần đầu tiên gặp mặt.

Cũng đúng, nếu như không phải lần đầu tiên gặp, Diệp Kiếm Tinh cũng sẽ không tưởng lầm Nhiếp Vân là Công Tôn Trường Phong rồi!

- Tuyệt đại Song Kiêu... Ha ha, hai người chúng ta ba năm trước đây thì có danh xưng này, bất quá, vừa rồi ta cũng nhìn, tuy của kiếm pháp của ngươi không tệ, nhưng nếu như chỉ như vậy mà nói, chỉ sợ còn không có tư cách cùng ta nổi danh!

Quạt xếp hợp lại, Công Tôn Trường Phong nhàn nhạt nói.

- Hơi quá đáng!

- Vậy mà nói như vậy, thằng này khinh người quá đáng đi à nha!

Một viên đá kích thích ngàn tầng sóng, nghe Công Tôn Trường Phong nói, mọi người phía dưới đều siết chặt nắm đấm, nghị luận nhao nhao, hiển nhiên lời hung hăng càn quấy như thế, ngay cả bọn hắn cũng nghe không nổi

- Xem ra Trường Phong huynh là muốn cùng ta tỷ thí rồi!

Ánh mắt của Diệp Kiếm Tinh cũng híp lại.

- Ba chiêu!

Công Tôn Trường Phong duỗi ra ba ngón tay, vẻ mặt lạnh nhạt, căn bản không để Diệp Kiếm Tinh vào mắt.

- Trong ba chiêu ta không thể đả bại ngươi, ta liền không làm minh chủ!

Coi rẻ, coi rẻ trần trụi!

- Tốt, tốt! Ta ngược lại muốn nhìn ngươi ba chiêu đả bại ta như thế nào!

Diệp Kiếm Tinh cũng nhịn không được nữa, lửa giận thoáng một phát nhảy lên, trường kiếm rung động, kiếm minh khắp nơi.