Vô Tận Đan Điền

Chương 592: Tuyệt thế độc thai (1)




Nhiếp Vân không nghĩ tới đối phương vậy mà dùng Lôi Âm mê hoặc mình, đồng thời đánh lén, mồ hôi lạnh lập tức từ phía sau lưng chảy xuống, dưới chân sinh ra khí lãng, thân hình cấp tốc lui về phía sau.

- Nhanh như vậy liền có thể tỉnh lại, tiểu tử, xem ra trên người của ngươi thứ tốt không ít, hiện tại ta đối với ngươi càng ngày càng có hứng thú!

Thấy thiếu niên nhanh như vậy liền tỉnh táo lại, Yêu Xích tựa hồ có chút không dám tin tưởng, lần nữa nhe răng cười, thân thể hóa thành một đạo hào quang giống như sương mù, thẳng tắp vọt tới Nhiếp Vân.

- Hàn Đông Mai Hương!

Nhiếp Vân không loạn chút nào, Huyền Ngọc Kiếm xuất hiện, một đạo kiếm quang lập loè.

Híz- Khà- zzz á!

Kiếm quang như ánh mặt trời vạch phá đêm tối, lập tức xé rách Lôi Vân ở chung quanh, đồng thời khẽ đảo bàn tay, trước mặt ngưng tụ ra một giọt huyết dịch.

- Huyết Tự Đại Kim Chú!

Huyết dịch lập loè, nhộn nhạo ra kim quang sáng chói, lần nữa vọt tới Yêu Xích.

- Khặc khặ- x- xxxxx, tuy át chủ bài của tiểu tử ngươi không ít, nhưng đầu óc xem ra không đủ dùng, máu tươi của ngươi làm ra Huyết Tự Đại Kim Chú đối với Huyết Hà Thăng Thiên có lẽ có tác dụng, nhưng ở trước mặt đệ nhị kiếp Lôi Vân đầy trời, một cút tác dụng cũng không có!

Chứng kiến thiếu niên kiềm lư kỹ cùng, đánh ra Huyết Tự Đại Kim Chú, Yêu Xích cười ha ha, ánh mắt lộ ra khinh miệt.

Cao thủ giao chiến, cùng một chiêu số bình thường rất ít dùng lần thứ hai, dù sao lần thứ nhất có thể bị phá giải, lần thứ hai lại dùng, đối phương rõ như lòng bàn tay, sẽ càng thêm bị động.

Thời điểm giao chiến, liên tục dùng cùng một chiêu số, chỉ có thể nói rõ thiếu niên này thực lực quá thấp, hiện tại chỉ có thể dùng chiêu này mới có chút uy hiếp với mình, bằng không thì, căn bản ngăn không được mình tiến công!

Chỉ dùng một chiêu công kích, còn có cái gì đáng sợ sao?

Nghĩ vậy, Yêu Xích nhìn lại thiếu niên, đối phương nghe được lời của mình, trong mắt quả nhiên lộ ra vẻ bối rối, tựa hồ quay người muốn chạy trốn.

- Đã không có át chủ bài, vậy thì chết đi cho ta!

Minh bạch ý nghĩ của đối phương, Yêu Xích trảo tới Huyết Tự Đại Kim Chú, muốn phá vỡ chiêu này, thuận tiện bắt thiếu niên lại.

Bành!

Huyết Tự Đại Kim Chú cùng bàn tay của hắn đụng một cái liền nổ tung, không trung tỏ khắp huyết vụ.

- Ta nói rồi, thứ này đối với ta vô dụng, chết đi cho ta... À? Không đúng, đây không phải máu của ngươi, a... Bên trong có độc khí? Ngươi vậy mà dụng độc với ta? Đây là cái độc gì... Không...

Huyết vụ nổ tung, Yêu Xích vốn là không thèm quan tâm, đột nhiên cảm giác được không đúng, biến sắc, bất quá lúc này đã chậm, yêu khí toàn thân thoáng một phát đã bị huyết vụ xâm nhập.

Hô… thoáng một phát, ngay cả một cái hô hấp cũng không tới, liền biến thành thi thể, từ không trung rớt xuống!

Bành!

Thi thể Yêu Xích ngã trên mặt đất.

- Nguy hiểm thật...

Chứng kiến thi thể của Yêu Xích từ không trung trực tiếp té xuống, lúc này Nhiếp Vân mới cảm giác được mồ hôi ướt đẫm quần áo, tuy vừa rồi thời gian chiến đấu không dài, lại cực kỳ gian nan.

Nửa bước Thiên Kiều Cảnh, hoàn toàn chính xác không phải mình bây giờ có thể chống lại.

Bằng vào mình bây giờ, nếu như không lừa dối, tuyệt đối không thể chiến thắng, chính bởi vì biết rõ điểm ấy, Nhiếp Vân mới ở lần thứ nhất thi triển Huyết Tự Đại Kim Chú dùng máu của mình, như vậy đối với Yêu Xích không có tạo thành tổn thương, để cho hắn mất đi tâm phòng ngự, lần thứ hai thì dùng huyết dịch của cường giả Thiên Kiều Cảnh bị mình hạ độc chết!

Khí Hải tu luyện giả, đạt tới Bí Cảnh đệ tam trọng Bất Hủ cảnh, người sau khi chết thân thể sẽ không hủ, Thiên Kiều Cảnh càng cường đại hơn, mặc dù tử vong, huyết dịch như trước sẽ không cứng lại, Nhiếp Vân muốn luyện hóa, linh hồn gặp được thi thể liền bị độc chết, biết rõ Yêu Minh Tiên Dịch này lợi hại, thời điểm nhàn hạ, dùng bình ngọc chứa vài giọt huyết dịch, chuẩn bị bất cứ tình huống nào, không nghĩ tới lúc này quả nhiên đã có hiệu quả!

Chỉ thoáng một phát, liền tươi sống hạ độc chết Yêu Xích có tu vi Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, nửa bước Thiên Kiều Cảnh!

Đương nhiên, cái này cùng chiến thuật của Nhiếp Vân có quan hệ, Yêu Xích thân là đệ tử Độc sư, khẳng định hiểu rõ độc vật sâu đậm, người khác trốn tránh độc khí của hắn còn không kịp, căn bản không nghĩ qua, sẽ dùng độc với hắn!

Kết quả Yêu Xích nhất thời chủ quan, lập tức chết, một cái hô hấp cũng không có qua!

Nếu như không dùng chiêu này, muốn giết chết Yêu Xích, quả thực không có khả năng, thậm chí mình hơi không cẩn thận cũng sẽ bị hắn đánh chết hoặc hạ độc chết.

Độc sư đệ tử, nếu như không biết thi triển độc khí, nói ra không có người tin tưởng nha.

- Yêu hạch là đồ tốt, không thể lãng phí!

Thở hổn hển một ngụm, bàn tay của Nhiếp Vân trảo một cái, lấy ra yêu hạch của Yêu Xích, bỏ vào nạp vật đan điền, nghĩ nghĩ cảm thấy thi thể Yêu nhân cũng rất trân quý, liền thu vào.

Độc trên người cường giả Thiên Kiều Cảnh vốn ẩn chứa không nhiều lắm, sau khi hạ độc chết Yêu Xích, liền không có độc tính gì, yêu đan là thứ tốt để người tấn chức, tự nhiên không thể buông tha.

- Nhanh đi qua!

Giết chết Yêu Xích, Nhiếp Vân cũng không ngừng lại, thân thể nhoáng một cái, người ở trên không trung liền thi triển thiên phú ẩn nấp ra, ở dưới Thiên Nhãn quan sát, tìm được sơ hở của đại trận, lặng lẽ xông vào.

Toàn bộ đại điện, cơ quan trùng trùng điệp điệp. Bất quá có được thiên phú Thiên Nhãn, Nhiếp Vân không hề ngăn trở liền đi tới trung tâm cung điện.

- Các ngươi đến cùng là người nào?

Còn không có tiến vào đại điện, chợt nghe Kịch Độc Vương rống to, lặng lẽ nhìn lại, chỉ thấy toàn bộ đại điện đều bị một trận pháp đặc biệt bao phủ, ở giữa nhất có một đồ vật giống như thai nhi, đang xoay quanh trên không trung. Không ngừng hấp thu lấy yêu khí đầy trời, trái tim thỉnh thoảng nhảy lên.

Bên cạnh thai nhi, Kịch Độc Vương hai mắt trợn tròn, nhìn về ba người phía trước, ánh mắt lộ ra sát ý.

Ba người này đều là cường giả Thiên Kiều Cảnh, niên kỷ thoạt nhìn đều khoảng bốn mươi. Trên lưng từng người treo một thanh trường kiếm, kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, liền để cho người cảm thấy đầy ngập kiếm khí, phá không mà ra.

- Hắc hắc, bất kể chúng ta là người nào, ngươi ngoan ngoãn giao ra tuyệt thế độc thai thì thôi. Nếu không, hôm nay liền là tử kỳ của ngươi!

Một trung niên nhân vừa cười vừa nói, nhìn về phía thai nhi, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam.

- Tuyệt thế độc thai? Đồ vật năm đó Độc Thủ Vương từng luyện chế?

Nghe người kia nói, Nhiếp Vân sững sờ.