Vô Tận Đan Điền

Chương 618: Ăn cắp bách hành thảo




- Chạy mau!

Nhiếp vân biết rõ nếu không trốn liền không còn kịp rồi, thi triển thiên phú địa hành sư, cả người như du ngư chui xuống dưới đất, không có cố kỵ chút nào nữa, điên cuồng chạy trốn.

Một bên đào tẩu một bên dùng thiên nhãn nhìn lại không trung.

- Ta không có đồng lõa, ta chỉ có một người, không nên hiểu lầm...

Đôi mi thanh tú của hoắc dĩnh nhíu lại, thanh âm giống như tiên âm lo lắng giải thích, nhưng lạc thiên ma tôn căn bản không nghe nàng giải thích, cả người như điên rồi, lòng bàn tay nắm một cái tam xoa kích, ma khí cuồn cuộn đâm tới nữ tử.

Tuy thực lực của nữ tử không kém, nhưng dù sao trẻ tuổi, kinh nghiệm chiến đấu chênh lệch rất nhiều, bị đối phương bức, lập tức có chút luống cuống tay chân.

- Xem bộ dạng như vậy, hẳn rất nhanh sẽ phân ra thắng bại, nhanh đi thôi, bằng không thì trốn cũng không được!

Nhìn thoáng qua, nhiếp vân lại càng hoảng sợ, biết rõ nữ hài kiên trì không được bao dài, chỉ cần nàng bị thua, lạc thiên ma tôn nhất định sẽ truy tung mình, còn không bằng thừa cơ nắm chặt đào tẩu!

Dưới chân nhanh chóng, chỉ mấy hơi thở nhiếp vân đã chạy ra mấy trăm dặm, thấy tinh thần của đối phương không có quét tới, lúc này mới tìm một sơn động không lớn chui vào.

Thiên phú địa hành sư không ngừng đào tẩu có thể đào thoát cường giả thiên kiều cảnh đuổi giết, nhưng tuyệt đối trốn không thoát cường giả nạp hư cảnh truy tung!

Tuy mình sớm đào tẩu, nhưng làm sao có thể chạy thoát được linh hồn quét nhìn? Một khi bị phát hiện, linh hồn quét hình ra, cho dù trốn ngàn vạn dặm, cũng sẽ bị bắt!

Cho nên, hiện tại nhiếp vân cần làm không phải đào tẩu, mà là tìm một chỗ ẩn núp đi, chờ lạc thiên ma tôn không tìm được, tránh đi danh tiếng, sau đó lặng lẽ đi ra, ngông nghênh ly khai.

Vào sơn động, nhiếp vân cũng không dám lấy tử hoa động phủ ra, thân thể nhoáng một cái, biến trở về bộ dáng vốn có, lẳng lặng ngồi xuống.

Tử hoa động phủ cường giả thiên kiều cảnh cũng có thể phát hiện, lạc thiên ma tôn quét nhìn mà nói, tuyệt đối có thể phát hiện, nếu trốn ở trong đó bị bắt, kết cục chỉ sẽ thảm hại hơn, gây chuyện không tốt tử hoa động phủ sẽ bị người triệt để luyện hóa!

Thiên phú ngụy trang sư cũng không có khả năng dấu diếm được cường giả nạp hư cảnh, bị phát hiện còn nói không rõ ràng, cho nên dứt khoát không ngụy trang, lẳng lặng ngồi ở trong sơn động, cho dù bị phát hiện, cũng có thể nói mình bất quá là tán tu, đối phương cũng không thể giết tất cả tán tu a!

Hiện tại nhiếp vân là bày không thành kế, dùng diện mục chân thật gặp người, thành công biến mình thành tán tu!

Kỳ thật không đánh bạc không được, hiện tại chỉ có một biện pháp này, cường giả nạp hư cảnh thật sự quá mạnh mẽ, căn bản không phải hắn bây giờ có thể chống cự, nếu ẩn giấu bị bắt đi ra, còn không bằng nghênh ngang, làm cho đối phương mê hoặc.

Dù sao các nơi tán tu vô số, mình lại chỉ là tiểu tử bất hủ cảnh đỉnh phong, hẳn không quá thu hút.

Vừa mới dọn xong tư thế, nhiếp vân lập tức cảm thấy một cổ khí tức cực lớn từ không trung lao tới, linh hồn lực đảo qua mình, chỉ hơi dừng lại một chút, liền tiếp tục đi về phía trước.

- Là khí tức của lạc thiên ma tôn, chẳng lẽ nữ nhân kia nhanh như vậy đã bị giết?

Cảm thụ cổ khí tức này mang theo thô bạo, điên cuồng, nhiếp vân biết là khí tức của lạc thiên ma tôn, trong nội tâm đang cảm khái, liền thấy hoa mắt, một thân ảnh xinh đẹp tiến nhập sơn động.

Phù phù!

Vừa mới đi vào, liền trùng trùng điệp điệp té trên mặt đất, mặt đất đỏ thẫm.

- Ân? Là hoắc dĩnh gì kia?

Chứng kiến thân ảnh tiến vào, nhiếp vân lại càng hoảng sợ, không phải nữ nhân vừa rồi cùng lạc thiên ma tôn chiến đấu kia sao!

Lúc này trước ngực hoắc dĩnh cắm một thanh tam xoa kích, huyết dịch nhuộm đỏ quần áo màu trắng, cả người hữu khí vô lực, bị thụ thương thế rất nặng.

Thật không biết nàng tổn thương nặng như vậy, như thế nào chạy ra lạc thiên ma tôn đuổi giết, sao trùng hợp như vậy, chạy trốn tới chỗ mình chứ!

- Quấy rầy...

Nữ hài quẩy người một cái, phun ra một ngụm máu tươi, ngọc thủ khẽ động, pháp lực quay cuồng ở chung quanh sơn động bày ra cấm chế.

Nhiếp vân nhìn thoáng qua, biết là một loại cấm chế ảo cảnh, tuy hai người đều ở trong động, nhưng người bên ngoài xem ra vẫn chỉ có nhiếp vân, chỉ cần cảnh giới linh hồn không vượt qua nàng, liền không nhìn ra sơ hở.

Phốc!

Vừa bố trí xong cấm chế, nữ hài lại lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, khí tức yếu ớt tùy thời đều đoạn tuyệt.

- Vị tiên tử này, ngươi làm sao vậy?

Nhiếp vân cố ý giả ra bộ dáng không biết, vội vàng đi tới, nhưng trong lòng đang không ngừng mắng to.

Cái cấm chế ảo cảnh này tuy thoạt nhìn rất lợi hại, nhưng nếu bị lạc thiên ma tôn phát hiện, chỉ sợ sẽ bị nữ nhân này liên lụy, chết cũng không biết chết như thế nào!

Hơn nữa, nữ nhân này thoạt nhìn trọng thương, trên thực tế lại là cường giả nạp hư cảnh, vạn nhất phát hiện mình trộm đi bách hành thảo, làm cho nàng gánh tội, dưới một cái tát, mình nào còn có mệnh a?

Cho nên, khi chứng kiến nữ hài này chạy vào, tâm tình của nhiếp vân như tiến vào hố phân, khó chịu nói không nên lời.

- Nàng bị trọng thương, tìm một cơ hội giết nàng a...

Trong nội tâm bay lên một cổ sát khí.

Nhiếp vân gần đây không phải người tốt lành gì, nếu như đối phương uy hiếp được tánh mạng của mình, tuyệt sẽ không nương tay. Dù nàng là mỹ nữ, mỹ nữ lại xinh đẹp, cũng không bằng tánh mạng của mình a.

- Ngươi có phải muốn giết ta hay không?

Trong nội tâm suy nghĩ lóe lên rồi biến mất, nhiếp vân còn chưa tới trước mặt nữ hài, chợt nghe thanh âm hữu khí vô lực của nữ hài truyền vào tai.

- Cái gì?

Nghe nói như thế, nhiếp vân chỉ cảm thấy lông tơ đột nhiên dựng đứng, pháp lực nhấp nhô muốn cho nữ hài trước mắt này một chưởng, bất quá do dự một chút vẫn ngừng lại.

- Tiên tử sao nói vậy, ngươi bị thương nặng như vậy, ta làm sao có thể ra tay, ta cũng không phải tà ma ngoại đạo, yêu nhân giết người không chớp mắt!

Cười ha ha, nhiếp vân triệt để che dấu sát cơ trong lòng xuống.

Nhiếp vân là người nào? Lão quái vật sống hơn ba trăm năm rồi, là người của hai thế giới, che dấu sát cơ gì đó, vô cùng đơn giản, căn bản không uổng phí bất cứ chuyện gì.

- Hừ, không cần dấu diếm ta, tuy ngươi che dấu vô cùng tốt, nhưng ta dù sao cũng là linh hồn linh cấp đỉnh phong, nếu như ngay cả cái này cũng nhìn không ra, còn không bằng chết đi!

Nữ hài há miệng nuốt vào một viên dược hoàn.