Vô Tận Trùng Sinh

Chương 52: Chữa bệnh (2)




Trong khoang hạng nhất, một thanh âm lạnh lùng, có phần hờ hững cùng lười biếng vang lên. Thanh âm đặc thù này ngoại trừ Khương Thần, trên Lam Hải tinh này có lẽ không còn ai khác.

Mọi người trong khoang hạng nhất lúc này cũng vô cùng sửng sốt. Đến mức vị cơ phó cùng nữ tiếp viên trên mặt cũng xuất hiện một chút nghi ngờ nhìn Dịch Phong, mong đợi một câu trả lời từ hắn.

“Ngươi nói sao?” Dịch Phong nhíu mày, khuôn mặt có phần tức giận nói. Hắn tại Đế đô, chuyên khoa liền là tim mạch. Được vinh danh là bác sĩ khoa tim mạch trẻ nhất Đế đô, hiện tại có người nghi ngờ bản sự, làm sao không khiến hắn tức giận.

“Ta nói, ngươi có hay không có thể gánh được tội giết người.” Khương Thần hai tay khoanh trước ngực, đạm nhiên nói.

“Nực cười.” Dịch Phong cười nhạt, nói: “Ngươi có thể nhìn ra bệnh trạng của nàng?”

“Không thể.”

“Ngươi có giấy phép khám chữa bệnh?”

“Không có.”

“Ngươi có phải hay không là một vị bác sĩ?”

“Không phải.”

Dịch Phong hỏi một câu, Khương Thần lạnh nhạt, hờ hững đáp một câu. Cho đến câu cuối cùng, mọi người nghe xong đều nhíu mày lại. Ánh mắt nhìn Khương Thần có chút chán ghét.

Không phải bác sĩ, ngươi còn đứng đó nói lung tung cái gì.

“Ta hoài nghi hắn có ý định quấy rối, phiền các vị đuổi hắn trở lại khoang hạng hai giúp ta.”

Dịch Phong sẵng giọng nói, ánh mắt không quên liếc qua Khương Thần trào phúng.

“Tiên sinh, phiền ngài quay trở lại chỗ ngồi đi thôi, ở đây có vị bác sĩ trẻ tuổi này là được rồi.” Trung niên cơ phó lúc này mỉm cười đưa tay, ra hiệu chỗ này đã không cần Khương Thần.

Khương Thần hai mắt híp lại, khóe miệng nhếch lên. Hắn đối với trào phúng cùng khinh thường của Dịch Phong hoàn toàn không để ý, chẳng qua một vài con kiến nhảy nhót mà thôi. Trừ khi nói động đến người của hắn, nếu không ngươi liền tùy ý.

Đứng lặng một chút tại khoang hạng nhất này, Khương Thần khẽ lắc đầu nhàn nhạt nói:

“Nhắc nhở các ngươi…không phải ai cũng có tư cách mời ta lần thứ hai.”

Nói đoạn liền ung dung đi trở lại khoang hạng hai.

Mỹ nữ tiếp viên nhìn theo bóng lưng Khương Thần, miệng há to muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Khương Thần sau khi trở về chỗ ngồi, liền nhắm mắt dưỡng thần, cũng không quan tâm mọi việc xung quanh. Nữ tử lúc trước nói rằng hắn là bác sĩ, dường như muốn hỏi gì. Tuy nhiên nhìn thấy một bộ lạnh lùng của Khương Thần, đành nuốt những gì định hỏi trở lại.

Đồng thời, nàng cũng tò mò quan sát kĩ vị thanh niên kì lạ này. Trong lòng thầm ghen tị với mái tóc dài của hắn.

Khoang hạng một chỉ yên bình được năm phút đồng hồ, liền trở nên cực kì hỗn loạn. Mơ hồ còn hỗn loạn hơn vừa nãy.

Không ai để ý, Khương Thần lúc này trên miệng càng là nhếch lên nụ cười tà dị.

Vị mỹ nữ tiếp viên xinh đẹp kia lúc này chạy tới, khuôn mặt càng trầm trọng hơn. Nàng đi tới gần Khương Thần tưởng rằng hắn đang ngủ, liền khẽ vỗ nhẹ vào vai hắn, vội vàng gọi:

“Tiên sinh, tiên sinh, không xong, khoang hạng nhất lão nhân gia tình huống vô cùng nguy cấp, xin ngài đi qua nhìn xem.”

Khoang hạng hai mọi người nghe vậy liền có chút nhốn nháo. Làm sao vừa mới trôi qua yên bình lại xuất hiện sự cố rồi.

Lúc này tất cả không khỏi nhìn về phía Khương Thần.

“Ta đã nói…không phải ai cũng đủ tư cách mời ta lần thứ hai.”

Khương Thần đôi mắt lạnh lùng mở ra, thanh âm đạm bạc vang lên.

“Tiên sinh…cái này…” Nữ tiếp viên xinh đẹp khuôn mặt lo lắng. Nàng hiện tại hối hận tại sao lúc đó không giữ Khương Thần lại. Hiện tại không phải “thỉnh thần đến thì dễ, mời thần đi thì khó” nữa mà ngược lại, thỉnh thần mới khó.

“Thanh niên…ngươi như vậy là thấy người chết không cứu a…”

“Người trẻ tuổi hiện nay có chút bản sự liền thật kiêu ngạo.”

Hành khách trong khoang hạng hai thấy vậy, liền nhìn về phía Khương Thần, khẽ xì xầm chỉ trỏ. Không thiếu ánh mắt ghen ghét cùng phẫn nộ.

Quả thực thái độ lãnh đạm của hắn hiện tại chính là đang gây nên làn sóng phẫn nộ của tất cả mọi người trên chuyến bay.

“Không cần ở đây đạo đức giả.” Khương Thần vẫn một bộ lãnh đạm nói. Đoạn liếc mắt nhìn đám bác sĩ vừa rồi không dám chữa trị cho lão thái bà kia.

Theo hắn thấy, mặc dù đám bác sĩ này hành động có chút bỉ ổi, nhưng quả thực đối với nghề này có chút bản sự. Chỉ là vì không muốn rước phiền phức vào thân, liền không dám chạy chữa cho người bệnh. Loại người này mới thực sự đáng khinh.

Đám bác sĩ vừa rồi bị ánh mắt của hắn lia tới, ai nấy hiểu ra đều cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn mọi người.

“Tiên sinh, coi như ta cầu xin ngươi…ngươi chẳng lẽ thấy chết không cứu.”

Nữ tiếp viên khuôn mặt càng gấp gáp, hai mắt rưng rưng, nước mắt sắp sửa trào ra.

Nàng mới nhận công việc này không lâu, hiện tại nếu như trên chuyến bay xảy ra chuyện, nàng chắc chắn sẽ bị đình chỉ công tác một thời gian. Hiện tại gia đình nàng còn có em trai cùng em gái đang ăn học đâu. Vì thế không khỏi vô cùng lo lắng.

Bộ dạng của nàng hiện tại có bao nhiêu đáng thương, có bao nhiêu ủy khuất. Cộng thêm tư sắc xinh đẹp, dáng người ngạo nhân. Đối với bất kì nam nhân nào nhìn thấy cảnh này, đều hận không thể đem nàng ôm vào lòng an ủi.

“Hừ...”

Khương Thần đứng dậy, khẽ lẩm nhẩm. Khuôn mặt vốn hờ hững, lạnh nhạt, nay càng trở nên lạnh lùng. Hắn nếu như để cho vị tiếp viên này ngồi khóc ở đây, thực sự liền phiền phức hơn cả việc hắn quay lại khoang hạng một chữa trị cho lão thái bà kia. Vì vậy liền dứt khoát đứng dậy.

Vừa dứt lời không phải ai cũng đủ tư cách mời ta lần thứ hai, hiện tại liền bị nàng mời ra. Mặc dù có cảm giác giống như tự vả vào mặt mình một cái, nhưng chung quy vẫn tốt hơn là bên người xuất hiện phiền phức. Đặc biệt là nước mắt nữ nhân thực sự quá phiền phức.

Mỹ nữ tiếp viên nhìn thấy hắn đứng dậy, lúc này mới nhoẻn miệng cười, lau đi nước mắt. Khẽ đưa tay xoa ngực. Nàng còn tưởng rằng hắn sẽ không giúp đỡ đâu. Hù chết bảo bảo.

Tuy nhiên, nghĩ tới khoảnh khắc lúc hắn đưa ánh mắt nhìn mình, thân thể nàng lại khẽ run lên.

Bình thường, nàng đối với ánh mắt như sài lang đói khát của đám nam nhân bao vây xung quanh vỗn dĩ đã quen thuộc. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một tên nam nhân đứng trước mặt mình, ánh mắt liền không xuất hiện một chút ba động cảm xúc. Thậm chí, từ sâu trong ánh mắt, nàng còn cảm thấy một sự lạnh lẽo đến tột cùng, một ánh mắt không coi ai ra gì.

Không. Không phải ánh mắt không coi ai ra gì.

Đúng hơn là ánh mắt coi thường chúng sinh, coi thường tất cả, không ai lọt vào được mắt hắn. Giống như nàng là một đại mỹ nữ, đứng trước mặt hắn cũng chỉ là không khí vậy.

Điều này càng dấy lên trong lòng nàng sự tò mò về Khương Thần. Ánh mắt nhìn theo hắn cũng hiện lên chút dị sắc.

Nữ nhân, đặc biệt là nữ nhân xinh đẹp là loại động vật vô cùng kì lạ. Ngươi vây quanh nàng, nịnh nọt nàng, nàng liền coi đó là điều vô cùng bình thường. Nhưng nếu như ngươi hờ hững, lạnh nhạt với nàng. Nàng sẽ đối với ngươi cực kì tò mò. Nàng tò mò, trong mắt ngươi nàng bộ dáng như thế nào? Nàng là người thế nào? Tại sao ngươi không để ý nàng? Tại sao ngươi khác biệt người khác?...

Lại nói, Khương Thần bước tới khoang hạng nhất, tất cả mọi người lúc trước ánh mắt chế giễu, ghét bỏ nhìn hắn, lúc này ngược lại, nhìn hắn như nhìn một vị cứu tinh.

Cơ phó cùng Dịch Phong vẫn đang ngồi cạnh lão thái bà kia, sắc mặt tối sầm không chút huyết sắc.

Nhìn đến lão thái bà kia, nàng hiện trạng vô cùng khó coi. Sắc mặt lúc trước chỉ là nhợt nhạt do thiếu dưỡng khí, lúc này tím thâm lại, hiển nhiên không đơn giản là thiếu dưỡng khí mà giống như bị ai đó bóp cổ. Hít vào thì ít, thở ra thì nhiều.

Tình trạng của nàng nếu như đợi thêm một phút, liền chắc chắn tắt thở, lìa đời.

Khương Thần chậm rãi tiến tới gần Dịch Phong cùng cơ phó, dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn hai người họ, thanh âm không nghe ra vui buồn mừng giận nói:

“Làm sao? Hiện tại mới biết sợ.”

Dịch Phong cùng cơ phó đồng thời cúi mặt, không dám ngẩng lên, bộ dáng co quắp. Thậm chí muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Khương Thần cũng không chấp nhặt với bọn họ. Hắn ngồi xuống, đưa tay đỡ lấy lão thái bà, để nàng nằm thoải mái ra sàn máy bay. Đoạn, một tay đặt lên ngực nàng, âm thầm đưa vào một chút Hỗn Nguyên Chi Khí.

Hắn ban đầu liếc mắt liền có thể nhìn ra trong trái tim lão thái bà này xuất hiện một chút tụ huyết, chỉ dùng thuốc liền không thể tiêu trừ khối tụ huyết này được. Nếu như đám bác sĩ vừa rồi quyết đoán hơn, có thể dùng tay đấm lên ngực lão thái bà này, khối tụ huyết kia cũng có khả năng bị tán nhỏ ra, từ đó giải phóng áp lực cho trái tim nàng. Cứu nàng thoát khỏi tình trạng nguy hiểm.

Tuy nhiên Khương Thần lười biếng sử dụng cách đó. Nhẹ nhàng hơn, hắn chỉ cần đưa một chút Hỗn Nguyên Chi Khí vào, xóa bỏ máu tụ, lão thái bà này liền tốt.

Chỉ thấy lão thái bà trợn trừng mắt, há miệng hít sâu một hơi, sau đó ho khụ khụ. Tiếp theo liền mấy ngụm thở dốc, khuôn mặt tím tái bắt đầu rút lui, thay vào đó là hồng nhuận trở lại.

Mọi người vì thế cũng thở phào một hơi, tảng đá đè nặng trong lòng được loại bỏ. Tất cả không ngừng hướng về phía Khương Thần vỗ tay tán thưởng.

Chỉ là hắn không vì thế mà vui mừng. Khẽ liếc nhìn lão thái bà một lần xác định nàng không có vấn đề gì, mới yên tâm trở về khoang hạng hai. Tuy nhiên trong đầu cảm thấy có chút lạ. Dường như lão thái bà kia hắn đã từng gặp ở đâu rồi. Đó cũng là nguyên nhân hắn cho nữ tiếp viên kia một bộ mặt, quay lại đây chữa trị cho lão thái bà này.

“Tiên sinh…”

Mỹ nữ tiếp viên đột nhiên đưa tay khẽ níu lấy bàn tay Khương Thần.

Khương Thần chợt cảm thấy trên tay mình xuất hiện một luồng trơn trượt, lại mười phần co dãn cảm giác. Ngoảnh lại, liền thấy bàn tay trắng nõn của nữ tiếp viên đang nắm lấy tay mình.

“Thật không có ý tứ, tiên sinh…ta chỉ muốn nói, ngươi có thể hay không ở lại đợi lão nhân gia sức khỏe ổn định rồi…” Nữ tiếp viên hai má đỏ hồng, cúi gằm mặt nói, tay vẫn không buông tay Khương Thần.

“Không cần thiết…nàng hiện tại không đáng lo.”

Khương Thần lạnh nhạt đáp, đoạn khẽ rút tay trở lại, sau đó lui trở về khoang hạng hai.



Máy bay sau khi hạ cánh, Khương Thần nhanh chóng đi ra khỏi sảnh chờ. Tính toán định bắt lấy một chiếc taxi đi tới Lâm gia, liền có tiếng gọi từ đằng sau khiến cho hắn dừng lại.

“Tiên sinh, ngươi có thể hay không cho ta một tấm danh thiếp.”

Thanh âm này là của vị tiếp viên khoang hạng nhất lúc nãy. Nàng dường như đã xong công việc, hiện tại cũng không còn mặc đồ tiếp viên, chỉ là một chút đồ bình thường quần bò rộng, áo cộc tay, bên ngoài khoác thêm một chiếc sơ mi không cài cúc. mặc trên mình bộ đồ tiếp viên hàng không.

“Không có.” Khương Thần nghiêng mắt nhìn nàng, lát sau lại mở ra điện thoại nhìn một chút thời gian.

“Vậy còn số điện thoại?” Mỹ nữ tiếp viên dường như chưa từ bỏ ý đồ, mỉm cười nói.

“Không nhớ.”

Vị tiếp viên xinh đẹp hai mắt mở lớn, trong lòng gào thét. Thanh niên này cũng quá không hiểu phong tình đi. Người ta đã chủ động tới mức vậy rồi vẫn còn từ chối. Thật sự trường hợp này nàng mới gặp lần đầu.

“Vậy hiện tại ngươi muốn đi đâu?”

“Tới Lâm gia.” Khương Thần lạnh lùng đáp. Đoạn khẽ vẫy tay bắt được một chiếc taxi, hướng nữ tiếp viên nói: “Ta đi trước.”

Nữ tiếp viên nhìn theo bóng taxi khẽ lẩm nhẩm:

“Lâm gia…là…Lâm gia kia sao? Xem ra hắn không để ý tới ta cũng là chuyện dễ hiểu.”

Nói đoạn lại khẽ cười tự giễu, sau đó lắc đầu rời đi.