Vô Thượng Sát Thần

Chương 626: Phu Quân, Ngươi Đúng Là Thiên Tài




Tiêu Phàm tạm thời giải quyết sự tình Hoa Thiếu Phi, bảy ngày tiếp theo, hắn ngược lại cũng coi như nhẹ nhõm, một mực ở trong khách sạn tu luyện.

Lần trước mượn nhờ Ninh Thần Hoa lĩnh ngộ Tam Trọng Hủy Diệt Chi Ý, mấy ngày này, Tiêu Phàm rốt cục lĩnh ngộ Tam Trọng Khoái Mạn Chi Ý.

Một khi hắn đột phá Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong, chính là Hoàng Phủ Chiến Hoàng.

Nếu như không phải áp chế tu vi, hắn hiện tại tùy thời đều có thể bước vào Chiến Hoàng hậu kỳ, thậm chí bắn vọt Chiến Hoàng đỉnh phong.

Chỉ là đối với Tam Trọng Bất Hủ Kiếm Ý, Tiêu Phàm căn bản không có bất kỳ ý nghĩ gì.

- Thật muốn vòng thứ nhất nhanh đi qua, quá dày vò rồi, hiện tại mới hơn nửa tháng, tại sao ta cảm giác đã qua nhiều năm như vậy?

Tiêu Phàm duỗi người một cái, biến hóa dung mạo, đem Hồn Điêu Thú U Linh Nhất Hào thu nhập bên trong Hồn Giới, liền ra khỏi phòng.

Hôm nay là ngày hắn cùng Long Vũ ước định kỳ hạn, mấy ngày này, Tiêu Phàm một mực nghĩ một vấn đề, chính là không nên đi Đế Cung.

Lời nói của Long Vũ lúc ấy còn quanh quẩn trong não hải Tiêu Phàm, Tiêu Phàm căn bản không tin tưởng trên đời có sự tình cổ quái như vậy.

Chỉ gặp qua bản thân một lần, tuyệt thế mỹ nữ nói muốn gả cho hắn, nếu là kiếp trước, nhìn thấy tuyệt thế mỹ nữ Long Vũ, Tiêu Phàm có lẽ còn động tâm.

Nhưng là đương thời, tâm hắn đã kiên định tới cực điểm, cả trái tim cũng chỉ có thể dung nạp một người Tiểu Ma Nữ, mặc kệ Long Vũ có phải thật hay không, Tiêu Phàm đều chỉ xem như một chuyện cười.

Đi thôi, miễn tiếp tục bị Long Vũ đùa giỡn, thậm chí bại lộ thân phận bản thân.

Một khi để Đại Long Đế Chủ biết rõ chính mình kém chút giết con trai Long Tiêu của hắn, Tiêu Phàm đoán chừng sẽ trực tiếp bị làm thịt.

Nhưng nếu không đi, Huyết Yêu Nhiêu sinh tử chưa biết, không chỉ là hắn còn thiếu mệnh Huyết Yêu Nhiêu, những ngày qua đến nay, hắn cũng coi Huyết Yêu Nhiêu là bằng hữu.

Bằng hữu gặp nạn sẽ toàn lực giúp đỡ.

- Kệ đi, nghĩ nhiều như vậy không có giá trị, Long Vũ nếu quả thật muốn giết ta, cũng không cần chờ nhiều ngày như vậy.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi nói.

Sau đó ra khỏi phòng, đi đến thẳng hướng Đế Cung.

Đi tới cửa ra vào Đế Cung cùng Long Vũ ước định, Tiêu Phàm phát hiện, Long Vũ ngồi ở một cỗ xe ngựa tráng lệ, có vẻ như đã chờ đợi lâu ngày, nhìn thấy Tiêu Phàm, Long Vũ kìm lòng không được cười lên.

- Ta biết ngươi sẽ đến.

Long Vũ khẽ cười nói.

Bên cạnh, trong mắt mấy hạ nhân lóe lên một tia kinh ngạc, bọn hắn sáng sớm liền đến cửa ra vào chờ đợi, vốn cho là vị đại nhân vật nào muốn tới, làm trong lòng bọn hắn khá là chờ mong.

Bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ đến, người Long Vũ đang chờ đợi lại là một tên tiểu bạch kiểm.

Tiêu Phàm không nói, trực tiếp đi đến xe ngựa, nói quá nhiều sẽ bại lộ càng nhiều, còn không bằng không nói.

Long Vũ cười khẽ, giống như tiểu Tinh Linh linh động, bất quá trong con ngươi nàng lại lóe qua một vòng quang mang cơ trí, xe ngựa chầm chậm tiến lên, xuyên qua tầng tầng cung điện, sau nửa ngày, ở một tòa cung điện vĩ đại trước mặt dừng lại.

- Đông Cung.

Nhìn hai chữ to bên trên bảng hiệu, Tiêu Phàm hơi ngoài ý muốn.

Long Tiêu thụ thương cũng có mấy tháng, lại còn đợi tại Đông Cung, thực lực Long Thần cũng không yếu, vì sao không để cho hắn đảm nhiệm người thừa kế hợp pháp thứ nhất đây?

- Có lẽ là khinh thường đi, Long Thần thật đúng là kỳ lạ.

Tiêu Phàm thầm nghĩ đến, Long Thần cho hắn một loại cảm giác, chính là thần bí khó lường, lạnh lùng đạm nhiên, không tranh quyền thế càng là đặc điểm lớn nhất.

Tiêu Phàm gặp rất nhiều đệ tử bên trong đại gia tộc, phần lớn người đều tranh đoạt quyền thế gia tộc, Bàn Tử xem như một trường hợp đặc biệt, nhưng cuối cùng lại bị Nam Cung Thiên Dật làm hại rất thảm.

Thế nhưng Long Thần thân ở Đại Long Đế Tộc Long gia, lại một bộ vượt khỏi trần gian, điều này quá khó được.

Đương nhiên, cũng có khả năng Long Thần tâm cơ càng sâu, chỉ là ẩn tàng rất tốt mà thôi.

Dưới sự hướng dẫn của Long Vũ, Tiêu Phàm cùng đi theo vào, trên đường đi cũng không ai dám cản.

Không bao lâu, Tiêu Phàm đi tới một gian phòng ngủ, vừa tới cửa ra vào, một cỗ mùi thuốc nồng đậm đập vào mặt, không cần nghĩ cũng biết rõ trong gian phòng đó chính là Long Tiêu.

- Đại Long Đế Chủ cùng Long Thần vậy mà không tới?

Trong lòng Tiêu Phàm hơi động, cũng thở phào.

- Yên tâm, chỉ có ta mà thôi.

Long Vũ liếc mắt liền nhìn tâm tư Tiêu Phàm, cũng biết rõ Tiêu Phàm đang lo lắng cái gì.

- Ngươi có thể đừng thông minh như vậy hay không?

Tiêu Phàm liếc Long Vũ, Long Vũ nhẹ nhàng cười một tiếng, đôi mắt đẹp chớp, dường như đang nói chuyện, cho dù mang mạng che mặt, cũng hiện ra một tia động nhân khó mà hình dung.

Tiêu Phàm nhìn bốn phía nói:

- Bằng hữu ta đâu?

- Hiện tại còn băn khoăn bạn gái của ngươi? Yên tâm, ngươi trước nhìn vấn đề Đại Ca ta một chút, qua một lúc dẫn ngươi đi.

Long Vũ ăn dấm nói, tựa như tiểu oán phụ.

- Hi vọng ngươi nói lời giữ lời.

Tiêu Phàm căn bản không để ý, vấn đề Long Tiêu, Tiêu Phàm rất rõ ràng, lúc đầu bị hắn làm trọng thương, lục phủ ngũ tạng thụ thương, kinh mạch và Hồn Hải thiếu chút nữa cũng bị hủy.

Nếu như không phải cuối cùng Long Thần mở miệng, Tiêu Phàm tuyệt đối sẽ không tha cho hắn.

Nếu là bị hắn gây thương tích, Tiêu Phàm muốn cứu hắn cũng không khó, kinh mạch và Hồn Hải thụ thương Luyện Dược Sư khác nhìn đến, muốn chửa khỏi hẳn là thập phần gian nan.

Nhưng hiện tại trong mắt Tiêu Phàm chỉ là thương thế bình thường nhất mà thôi.

Lúc này, Tiêu Phàm lấy ra một Long Văn Châm cắm vào vị trí Hồn Hải Long Tiêu, từng tia Hồn Lực dọc theo Long Văn Châm rót vào Hồn Hải cùng kinh mạch hắn, rất nhanh tràn ra tứ chi.

Sau nửa canh giờ, Hồn Hải cùng kinh mạch Long Thần liền được chữa trị hoàn toàn, về phần lục phủ ngũ tạng, Tiêu Phàm lại không quan tâm.

Tiêu Phàm lấy ra giấy bút, lưu loát viết một cái toa thuốc, đưa cho Long Vũ nói:

- Dựa theo phương thuốc này lấy ba phục dược, ba bát ngao thành một bát, mỗi ngày ba lần, sau ba ngày có thể khỏi hẳn. Hiện tại dẫn ta đi gặp nàng.

Nàng trong miệng Tiêu Phàm tự nhiên là Huyết Yêu Nhiêu, chỉ là hắn cũng không muốn để lộ thân phận Huyết Yêu Nhiêu.

- Như vậy là xong rồi?

Long Vũ một mặt không tin nhìn Tiêu Phàm, phải biết, bọn hắn tìm rất nhiều Lục Phẩm cùng Thất Phẩm Luyện Dược Sư, thương thế kinh mạch và lục phủ ngũ tạng mới được bảo toàn, qua ba tháng điều trị đã khôi phục bảy tám phần.

Nhưng thương thế Hồn Hải, những Luyện Dược Sư kia lại không làm gì được.

Mà hiện tại Tiêu Phàm vẻn vẹn chỉ mất hơn nửa canh giờ liền nói chữa xong, cái này khiến Long Vũ tin tưởng như thế nào.

- Không tin, ngươi có thể đi nhìn, cũng có thể tìm người tới kiểm tra.

Tiêu Phàm lơ đễnh nói, loại vấn đề này không cần Bạch Thạch, Tiêu Phàm bây giờ đều có thể tuỳ tiện giải quyết.

Long Vũ nửa tin nửa ngờ đi đến bên người Long Tiêu, kiểm tra biến hóa thể nội Long Tiêu, sau nửa ngày, trên mặt Long Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc, một mặt kích động chạy tới, nắm lấy bả vai Tiêu Phàm, hưng phấn nói:

- Phu quân, ngươi thực sự là thiên tài!

Hạ nhân trong phòng đều bị Long Vũ đuổi đi, bằng không đều làm bao người ngoác mồm đến mang tai.

Tiêu Phàm thầm nói, ta vốn chính là thiên tài mà, chẳng qua là khi hắn cảm nhận được một thân thể mềm mại đụng trên cánh tay, thì vội vàng rút tay về, lui ra phía sau mấy bước, con ngươi lạnh như băng nói:

- Bây giờ có thể mang ta đi chưa?

Khó khăn nhất là chịu ân mỹ nhân, đạo lý này Tiêu Phàm vẫn là minh bạch, chân tình cũng tốt, giả ý cũng được, Tiêu Phàm đều sẽ không theo Long Vũ cùng một chỗ.

- Ta dẫn ngươi đi là được.

Long Vũ bĩu môi, sau đó lại hỏi:

- Ta thực sự nghĩ không ra, ta so sánh với nàng, khuôn mặt, dáng người, thiên phú tu vi, ta đều không thể kém hơn nàng, vì sao ngươi thích nàng, không thích ta?

- Thích chính là thích, không thích chính là không thích, nói ngươi cũng không hiểu.

Tiêu Phàm nói ra, quay người hướng ra ngoài cung điện.

Long Vũ tức giận dậm chân, ngực một trận rung động, khẽ cắn môi, trong lòng kiên định nói:

- Ta sẽ không buông tha, một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi thích ta, trong lòng cũng có vị trí của ta.

MinhLâm - Lục Đạo -