Vô Thượng Sát Thần

Chương 640: Bởi Vì Ta Không Cần Thiết Chạy




Nghe thấy Long Vũ cùng lời nói Tiêu Phàm, sắc mặt Hoa Thiên Bảo âm tình bất định, có điều hắn cũng không dám ngăn cản Long Vũ, không thể làm gì khác hơn nói:

- Huyền Tông Sư, nếu Đại Đế Tử cho mời vậy thì ngươi nên đi một chuyến đi.

- Bên kia Đại Đế Tử chắc không cần ta đến mấy ngày đâu, qua mấy ngày nữa, ta lại đến xem Hoa thiếu gia.

Tiêu Phàm gật đầu, sau đó đi đến bên người Long Vũ, làm một cái thủ thế mời:

- Cửu Công Chúa, mời.

- Huyền Tông Sư, mời ngài trước.

Long Vũ ý vị thâm trường liếc mắt nhìn Tiêu Phàm.

Ngay sau đó, Tiêu Phàm cùng Long Vũ rẽ đám người đang vây quanh rời đi.

Ánh mắt Hoa Thiên Bảo lấp lóe, trong lòng trầm ngâm nói:

- Cái Cửu Công Chúa này đến quá khéo, tựa như cố ý mang theo Huyền Hoàng rời đi vậy.

- Tam Trưởng Lão, làm phiền ngươi sai mấy người, âm thầm đi theo hắn.

Hoa Thiên Bảo ngẫm lại, cuối cùng vẫn không tin Tiêu Phàm và Cửu Công Chúa.

- Được.

Một đạo thanh âm âm thầm vang lên, đó là thanh âm Tam Trưởng Lão Hoa gia.

- Đại Ca, ngươi hoài nghi Huyền Tông Sư? Nếu như đã vậy ta cũng đi đi, hắn đào thoát không được Hồn Lực truy bắt của ta đâu.

Hoa Thiên Minh tự đề cử mình nói.

- Được, cẩn thận một chút.

Hoa Thiên Bảo gật đầu.

...

Tiêu Phàm theo Long Vũ rời đi, rất nhanh liền tới cửa ra vào Đế Cung, Tiêu Phàm cau mày một cái, lại có mấy cỗ Hồn Lực âm thầm ba động.

- Quả nhiên, Hoa Thiên Bảo ngoài mặt xem như cái gì đều không phát sinh nhưng trong lòng vẫn không tin tưởng ta.

Trong lòng Tiêu Phàm lạnh lùng.

Hồn Lực Tiêu Phàm tràn ngập toàn bộ thùng xe xe ngựa, rốt cục nhịn không được nhìn về phía Long Vũ hỏi:

- Ngươi là làm sao biết ta ở Hoa gia?

- Ta muốn biết ngươi ở đâu còn không dễ dàng sao?

Long Vũ cười tủm tỉm nói, bộ dáng một mặt nhiệt tình cùng Tiêu Phàm:

- Hơn nữa, ta còn biết mấy ngày trước những thi thể ở xóm nghèo Đông Thành cũng có liên quan đến ngươi nữa kìa.

Nghe vậy trong lòng hắn khẽ run lên, hắn vẫn tự cho rằng mình đã làm rất tốt, nhưng không nghĩ tới vẫn bị Long Vũ biết hết.

Có điều ngẫm lại cũng thoải mái, Long Vũ vốn biết rõ thân phận hắn, hơn nữa diệt sát sát thủ Diêm La Phủ là lấy thân phận Tiêu Phàm đi làm.

Cùng ngày hơn hai trăm Chiến Hoàng cảnh hỗn chiến, động tĩnh không nhỏ, Long Hoàng Đế Đô có lẽ vài người không biết, nhưng Long gia dạng đại gia tộc này nhất định biết rõ, Long Vũ biết cũng là điều hết sức bình thường.

Thậm chí, khẳng định còn rất nhiều người cũng biết việc Tiêu Phàm hắn đem sát thủ Diêm La Phủ tận diệt, những người này cũng bao gồm sát thủ Huyết Lâu và La Sinh Môn còn sống.

Tiêu Phàm cũng hoàn toàn không ý thức được việc nghiêm trọng đến mức nào, hắn thấy chuyện này vẫn chỉ là quy tắc trò chơi bên trong Sát Vương Thí Luyện mà thôi.

Hắn không biết việc này sớm đã truyền từ Tổ Chức Sát Thủ ra.

- Nói đi, ngươi tìm ta làm gì?

Tiêu Phàm không tin Long Vũ thật sự tìm hắn đến xem bệnh cho Long Tiêu, nhất định có mưu đồ.

- Nhất định phải có việc mới có thể tới tìm ngươi sao? Nếu như ta nói cho ngươi biết, ta chỉ là muốn giúp ngươi rời đi, ngươi có tin không.

Long Vũ khẽ cười nói.

- Ta tin.

Tiêu Phàm trầm mặc chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu nói.

Hắn từ trên người Long Vũ không cảm nhận được bất kỳ khí tức nguy hiểm nào, nếu Long Vũ biết mình ở Hoa gia, nếu như nàng muốn mình chết, cũng không cần vẽ vời cho thêm chuyện ra.

- Có phải cảm thấy ta rất thông minh hay không, ngươi cũng thích ta rồi đấy à?

Long Vũ khẽ cười khanh khách, trên mặt lộ ra nụ cười xán lạn.

Tiêu Phàm cười khổ lắc đầu, thích thì hắn chưa xứng nhắc đến, có điều trong lòng lại cảm kích vô cùng.

Trong số nữ nhân hắn quen biết, Long Vũ là người cơ trí nhất, khéo tay, tâm tư kín đáo, tuyệt đối được xem như một kỳ nữ.

- Lần này ngươi thực sự đã giúp ta một đại ân.

Tiêu Phàm vội vàng nói tránh đi:

- Ngươi yên tâm, ta nợ ngươi, nhất định sẽ trả cho ngươi.

Tiêu Phàm vẫn không cùng Long Vũ có quá nhiều liên quan, nhưng hắn trước nay vốn không phải người muốn nợ ân tình, chỉ là với thân phận va địa vị công chúa của nàng căn bản cũng không cần hắn giúp gì.

- Ta không thích hứa hẹn qua loa bằng miệng, nếu không ngươi đưa ta chút đồ vật đi, coi như ngươi báo ân.

Long Vũ vô cùng chân thành nói, đôi mắt đẹp chờ mong Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm ngẫm lại, trong tay đột nhiên lấy ra một chiếc trâm gỗ, đây chỉ là đồ chơi nhỏ Tiêu Phàm điêu khắc thường ngày.

- Chiếc trâm gỗ thật xinh đẹp, cái này đi.

Long Vũ trực tiếp đoạt lấy, tựa như một đứa trẻ con hiếu kỳ vậy, dò xét hồi lâu, lại đem mộc trâm đặt lên tay Tiêu Phàm, nói:

- Đeo lên cho ta.

- Tự đeo đi.

Tiêu Phàm trực tiếp cự tuyệt, hắn còn chưa đeo đồ vật cho nữ nhân bao giờ, ngay cả Tiểu Ma Nữ cũng không có, đâu thể nào sẽ đeo cho những nữ nhân khác.

- Coi như ngươi báo ân, được không?

Long Vũ vô cùng không cam lòng nói.

- Ngươi muốn ta trả ân, lần sau trả lại ngươi, cáo từ.

Tiêu Phàm lười nói nhảm, để lại một câu nói, trực tiếp đi ra xe ngựa, một cái lắc mình liền biến mất không thấy gì nữa.

- Ngươi dám đi luôn, muốn chết sao?

Long Vũ sốt ruột, đáng tiếc Tiêu Phàm đã không thấy tăm hơi, Long Vũ dậm chân tức giận, khi ánh mắt của hắn nhìn vào chiếc trâm gỗ trong tay, trong mắt lóe lên vẻ tình cảm.

Giờ phút này, xe ngựa vừa lúc đi tới cửa ra vào Đế Cung, âm thầm đi theo Tiêu Phàm, Hoa Thiên Minh cùng Hoa gia Tam Trưởng Lão vốn chuẩn bị từ bỏ theo dõi Tiêu Phàm.

Dù sao, lặng yên chui vào Đế Cung là những việc đại gia tộc bọn hắn kiêng kỵ nhất.

Chỉ là lúc bọn hắn chuẩn bị rời đi, một đạo thân ảnh đột nhiên từ trên xe ngựa bắn ra, trực tiếp phi thẳng ra không trung rồi biến mất.

- Thay Đại Đế Tử chữa bệnh quả nhiên là giả!

Sắc mặt Hoa gia Tam Trưởng Lão lạnh lẽo:

- Bảo khố Hoa Gia ta mất trộm, tám chín phần mười có liên quan đến hắn, cùng ta đi lên xem hắn chạy chỗ nào!

- Một tên Huyền Hoàng lại có thể khiến Cửu Công Chúa giúp đỡ ngươi lừa gạt chúng ta!

Hoa Thiên Minh cười lạnh liên tục:

- Một tên Chiến Hoàng cảnh trung kỳ mà thôi, chúng ta tùy tiện một người liền có thể giết chết hắn!

Mấy người không chút do dự, tiến về hướng Tiêu Phàm biến mất cùng đi lên.

Tiêu Phàm tốc độ không nhanh không chậm, tựa như cố ý chờ người phía sau vậy, nhìn bóng hình xinh đẹp hiếm thấy trên xe ngựa nơi xa xăm nói:

- Lần này, đúng là nợ ta một cái nhân tình không nhỏ rồi.

Hít sâu một cái, Tiêu Phàm rời đi không có ý quay lại, đối với Long Vũ, Tiêu Phàm chỉ là cảm kích, không có tình cảm khác, cũng không nghĩ sẽ có tình cảm khác.

Nhìn năm sáu đạo thân ảnh đuổi theo, Tiêu Phàm nhếch miệng lên cười tà.

- Hoa Thiên Minh? Hoa gia Tam Trưởng Lão? A, hiện tại không phải vừa lúc có thể rời Long Hoàng Đế Đô sao.

Tiêu Phàm mặt coi thường nói, sau đó hóa thành một vệt sáng, xông thẳng đến ngoài Long Hoàng Đế Đô.

So với hơn hai mươi ngày trước tình huống bây giờ khác biệt, lúc trước hắn không dám rời Long Hoàng Đế Đô, nhưng hiện tại thời hạn một tháng đã đến, Tiêu Phàm không bất kỳ lo lắng gì.

Đương nhiên, hắn cũng sẽ không ngốc đến mức dẫn người Hoa gia tới cứ điểm, bởi như vậy, hắn thí luyện thất bại không nói, lại còn bị Huyết Lâu tiêu diệt.

Hắn tùy ý lựa chọn một phương hướng, chỉ cần rời Long Hoàng Đế Đô, hắn liền có thể không kiêng nể gì cả mà xuất thủ.

Gần nửa nén hương trôi qua, Tiêu Phàm rốt cục dừng lại tại một đỉnh núi bên ngoài cách Long Hoàng Đế Đô ba mươi, bốn mươi dặm, một bộ áo bào đen, cầm trong tay Tu La Kiếm, đón gió mà đứng, lẳng lặng mặt hướng vị trí Long Hoàng Đế Đô.

- Huyền Hoàng, thực sự là ngươi trộm bảo khố Hoa Gia ta?

Hoa Thiên Minh vẫn một mặt không tin nhìn Tiêu Phàm.

- Ngươi cứ nói đi?

Khóe miệng Tiêu Phàm giương lên, sợi tóc trong gió bay múa, cả người lộ ra phong khinh vân đạm.

- Thật đúng là ngươi? Ngươi làm sao không chạy?

Sắc mặt Hoa Thiên Minh phát lạnh, tay cầm trường kiếm chỉ Tiêu Phàm nói.

- Bởi vì ta không cần thiết chạy.

Thần sắc Tiêu Phàm vô cùng bình tĩnh, bây giờ hắn có thể không kiêng nể gì cả, há lại sẽ sợ một cái Chiến Hoàng cảnh?

MinhLâm - Lục Đạo -