Vô Thường

Chương 343: Không biết xấu hổ, đạo đức tiêu vong




Đường Phong không hề nghĩ tới, chính mình cư nhiên có một ngày đêm dỗ người khác ngủ. Phi Tiểu Nhã lúc này khiến hắn không còn cảm giác thấy một nữ nhân cường thế bá đạo không chịu nói đạo lý trước kia, hoàn toàn là một tiểu cô nương ốm yếu bất lực, phảng phất như đang cầm lấy chính mình như cầm một cọng rơm cứu mạng.

Điều này không khỏi khiến hắn rất tự nhiên sinh ra một loại cảm giác thành tựu vĩ đại.

Nghe thêm một câu chuyện xưa, Phi Tiểu Nhã thề thốt nói:

- Ta sau này không bao giờ ăn thịt thỏ nữa!

Lập tức nàng lâm vào trong trầm mặc, nàng cũng là một người biết thủ tín, chỉ cần nghe thêm một câu chuyện là được, chỉ bất quá bàn tay nghiêng người cầm lấy y phục của Đường Phong không chịu buông ra, để Đường Phong muốn đứng lên cũng rất không có khả năng.

Rơi vào đường cùng, Đường Phong chỉ có thể khoanh chân ngồi trên giường, một mặt đả tọa một mặt khôi phục.

Cơn mưa to này tới tận ngày hôm sau vẫn không hề nhìn thấy chút dấu hiệu ngừng lại, mây đen trên bầu trời vẫn rất nặng ngưng thực giống như cũ, phảng phất giống như có một tấm chăn bông ướt đẫm đặt phía trên, khiến người khác cảm giác có chút không thở nổi.

Thời gian năm ngày, bản thân Đường Phong đã khôi phục gần như hoàn toàn, vô luận là tổn thương trên làn da hay bên trong cơ thể đều đã khỏi hẳn, làn da mới sinh mềm mại trắng nõn giống như da trẻ con, khiến Đường Phong thoạt nhìn càng thêm giống mặt trắng nhỏ.

Ngược lại, Phi Tiểu Nhã nói thương thế của chính mình còn chưa khỏi. Bất quá tạm thời Đường Phong không quá cấp bách, tuy rằng hắn cũng muốn nhanh chóng tìm kiếm tài liệu chế tạo bè gỗ rời khỏi hòn đảo này, thế nhưng ông trời không hoàn mỹ cũng là chuyện tình không có biện pháp.

Trái tim suốt mấy ngày vừa qua của Đường Phong hiện tại hơi chút thả lỏng xuống, vốn hắn rất lo lắng hai đoàn năng lượng trong hai lòng bàn tay chính mình có bởi vì chính mình vận công tu luyện đột nhiên xảy ra ảnh hưởng khác thường, nhưng căn cứ vào quan sát suốt mấy ngày hôm nay, ngoại trừ chúng được một đường kinh mạch nối thông, đã đạt tới trạng thái cưc kỳ ổn định, vì vậy hiện tại vẫn bình yên vô sự.

Đường Phong cũng không thả lỏng cảnh giác, hiện tại mới chỉ trôi qua năm ngày mà thôi, có trời mới biết chúng có thể gây ra cho mình nguy hại tới tính mạng hay không. Nếu như có một biện pháp nào đó hoàn toàn hấp thu chúng mà nói, vậy thì không gì tốt hơn. Năng lượng khổng lồ lại tinh thuần tới như vậy, Đường Phong tự nhiên luyến tiếc khu trừ chúng, nếu như có thể hấp thu hai đoàn năng lượng này, Đường Phong phỏng chừng thực lực của chính mình sẽ có bước nhảy vọt cực kỳ to lớn, thậm chí trực tiếp tấn chức Thiên giai cũng không phải là không có khả năng.

Mấy ngày trôi qua, Phi Tiểu Nhã được Đường Phong tạo thành một thói quen, đó chính là mỗi ngày trước khi đi ngủ nhất định phải dùng một cố sự nào đó để dỗ nàng ngủ, so với tiểu hài tử không có bao nhiêu khác biệt. Chờ khi Đường Phong ý thức được điểm này thì đã hoàn toàn muộn rồi, nếu như không kể, nữ nhân này có thể nháo nhào với Đường Phong suốt nửa đêm cũng không chịu nghỉ ngơi, một bộ tiểu tình ủy khuất thương cảm hề hề khiến Đường Phong bị đánh bại triệt để, chỉ đành quặn bụng tìm một chuyện xưa nào đó kể cho nàng nghe.

Từ điểm này suy xét, tính cách bốc đồng của nữ nhân này cũng không thay đổi bao nhiêu.

Đường Phong rất hối hận, hối hận không nên kể cho nàng nghe nhiều chuyện xưa ngạc nhiên cổ quái này như vậy, chỉ là hiện tại có hối hận thì cũng đã muộn rồi, chỉ có thể an ủi chính mình đối đãi nàng như người bệnh.

Cô nam quả nữ ở chung một nơi luôn luôn có rất nhiều sự tình xấu hổ phát sinh, Phi Tiểu Nhã vẫn mặc bộ y phục rộng thùng thình của Đường Phong, cũng giống như chim nhỏ đi tới đi lui trong sơn động, căn bản không hề sợ có thể bị gió thổi tốc lên hay không.

Đường Phong biết rất rõ ràng, ngoại kiện y phục của chính mình ra, bên trong hoàn toàn không còn thứ gì khác, bất quá cũng là chuyện tình không có biện pháp, suốt mấy ngày hôm nay trời mưa như trút nước, bộ y phục nàng từng giặt qua không căn bản không thể khô được.

Thời điểm ngủ buổi tối cũng vậy, cô bé ngốc này vẫn luôn luôn cầm lấy y phục của Đường Phong, lúc bắt đầu Đường Phong còn có thể khắc chế khốn ý, khoanh chân ngồi trên giường thủy tinh đả tọa tu luyện khôi phục, thế nhưng liên tục nhiều ngày trôi qua cho dù là người sắt cũng ăn không tiêu, tố chất thân thể của Đường Phong không tồi, nhưng không có nghĩa là không cần ngủ.

Sau vài ngày trôi qua, Đường Phong đành phải ngủ chung một giường với nàng, dù sao đi nữa chính mình quân tử rộng rãi, chính mình tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì đối với nàng.

Mỗi ngày sáng sớm, Đường Phong đều phải đẩy đùi đẹp tuyết trắng của cô nàng này gác trên bụng của chính mình mới đứng lên được, đồng thời thuận tiện chỉnh lý y phục của nàng một chút tránh khoi xuân quang phát tiết ra ngoài.

Đây chính là khảo nghiệm cực kỳ to lớn đối với tâm tính và định lực, Đường Phong thầm hạ quyết tâm tuyệt đối không thua cuộc!

Tất cả những chuyện Đường Phong làm Phi Tiểu Nhã đương nhiên biết rõ ràng, bảo chủ đại nhân càng là vui mừng cũng càng thêm không cam lòng, càng muốn khiêu khích điểm mấu chốt của Đường Phong.

Bảo chủ đại nhân nguyên bản chỉ là dự đình thăm dò yêu thích của Đường Phong, cuối cùng sẽ bày ra kế hoạch trộm đi trái tim của tên tiểu tặc này, thế nhưng từ khi biết được người trong lòng của Đường Phong cư nhiên là đối thủ cũ của chính mình, Phi Tiểu Nhã đã không làm như vậy nữa rồi.

Bạch Tiểu Lại là Bạch Tiểu Lại, Phi Tiểu Nhã là Phi Tiểu Nhã, bản bảo chủ từ khi nào cần phải mô phỏng nữ nhân kia để mưu cầu niềm vui của nam nhân? Vì vậy bảo chủ đại nhân quyết định dùng bản tính của chính mình, dùng thủ đoạn của chính mình để chinh phục con mồi Đường Phong này. Nàng tuyệt đối không tin tưởng nam nhân này sẽ không động tâm đối với chính mình, chính mình tốt xấu gì cũng là đại mỹ nữ vô cùng hấp dẫn.

Hiệu quả rất rõ rệt, Phi Tiểu Nhã rõ ràng phát hiện ra rất nhiều lúc ánh mắt Đường Phong né tránh nàng, căn bản không dám dùng con mắt nhìn nhiều chính mình, điều này nói rõ hắn chột dạ, trong lòng có quỷ.

Bảo chủ đại nhân vô cùng đắc ý, dựa theo tốc độ phát triển như vậy, trải qua một đoạn thời gian chính mình tuyệt đối có thể bắt được tiểu tặc này, để Bạch Tiểu Lại đi tìm chết được rồi, trăm người cũng không thể đấu lại một mình nàng, tuy rằng hiện tại chính mình chiếm đại tiện nghi Bạch Tiểu Lại không ở bên cạnh Đường Phong, nhưng ai bảo nàng không chịu giám sát nam nhân của chính mình thật chặt đây?

Nữ nhân kia đã thắng chính mình hai lần, chính mình sắp tới sẽ hòa được một ván rồi.

Mấy ngày hôm nay bảo chủ đại nhân quá mức ôn nhu và mị hoặc rồi, cho dù định lực của tiểu tặc kia có mạnh mẽ hơn nữa cũng không thể chịu đựng được, nam nhân bình thường dưới tình huống như vậy có ai không biến thành thú vật? Thế nhưng hắn vẫn có thể khắc chế được xung động trong lòng, điểm này khiến Phi Tiểu Nhã cực kỳ thưởng thức.

Tiểu tặc kia hiện tại đội mưa ra ngoài, đôi tròng mắt Phi Tiểu Nhã vòng vo chuyển động, quyết định lại tới khiêu khích hắn một lần.

Giơ tay lên, ngưng tụ cương khí vào đầu ngón tay, nhẹ nhàng kéo qua phía sau y phục chính mình, xoẹt một tiếng vang nhỏ, phía sau y phục đã bị kéo rách một mảnh lớn. Cương khí của cao thủ Thiên giai thượng phẩm đâu phải thứ vứt đi? Ngưng tụ vào đầu ngón tay so với đao phong còn sắc bén hơn rất nhiều, Phi Tiểu Nhã không chế lực đạo vô cùng không tồi, chỉ cắt đứt y phục, căn bản không hề thương tổn bản thân.

Bên ngoài truyền tới tiếng bước chân gấp gáp, Phi Tiểu Nhã bay nhanh lên giường, chuẩn bị xong tư thế, chờ đợi tiểu tặc kia.

Đường Phong nói cho Phi Tiểu Nhã biết chính mình ra ngoài tìm ít củi nhóm lửa, kỳ thực chỉ là chạy ra ngoài lấy ít củi được cất trong không gian mị ảnh ra mà thôi, tuy rằng cũng có điểm ướt do đội mưa trở về, nhưng so với hiện tại đi tìm nhất định tốt hơn nhiều.

Vừa mới bước vào trong sơn động, Đường Phong lập tức trố mắt ngẩn ngơ.

Bởi vì lúc này cô bé ngốc kia đang nằm trên giường, hai tay và một chân chống thân thể, toàn bộ lưng theo một loại đường cong mềm mại tinh tế uống lượn xuống cái mông vểnh cao, hai mắt mênh mông nước, nhìn khe sâu nơi cổ áo khi nàng cúi xuống, Đường Phong có thể thấy vô cùng rõ ràng bên trong là một màu trắng tuyết ngọc ngà.

Hết lần này tới lần khác y phục của nàng vốn chỉ che đậy được tới chân, hiện tại bày ra tư thế mê người như thế này, y phục chỉ có thể miễn cương bao trùm tới cái mông vểnh của nàng mà thôi, Đường Phong hầu như không thể tưởng tượng được, bên dưới y phục kia rốt cuộc là phong cảnh tuyệt vời như thế nào.

Ực một tiếng, Đường Phong nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.

Mấy ngày hôm nay không phải lần đầu tiên phát sinh chuyện như vậy rồi, Phi Tiểu Nhã luôn luôn cố ý hoặc vô ý bày ra mị lực khủng bố của chính mình, để Đường Phong muốn nhìn lại không dám nhìn.

- Đường Phong!

Bảo chủ đại nhân ủy khuất nhìn hắn.

- Làm sao vậy?

Đường Phong thả bó củi xuống dưới mặt đất, nhãn thần chuyển sang nơi khác.

- Ta vừa rồi không cẩn thận hoạt động mạnh một chút, nghe được tiếng vang nhỏ, ngươi tới xem có phải y phục của ta bị rách hay không?

Phi Tiểu Nhã nhỏ nhẹ mân mê bờ môi, trên mặt hiện rõ rặng mây hồng, biểu tình hồn nhiên tới cực điểm, hết lần này tới lần khác nhãn thần vô cùng quyết rũ kia, thần thái còn có điểm khiếp đảm và ngượng ngùng, quả thực chính là khắc tinh của nam nhân.

Đường Phong không nhịn được ho nhẹ vài cái, giương mắt nhìn một chút, quả nhiên thấy phía sau lưng đối phương có một lỗ hổng, lộ ra một mảng da thịt tuyết trắng rất lớn.

- Ngươi qua đây… Giúp ta nhìn, ta… Nhìn không thấy!

Con mắt Phi Tiểu Nhã cũng chuyển qua nơi khác, một tay nắm chặt quyền đặt bên mép, phảng phất giống như đang nói cái gì đó rất khó mở miệng, ngữ khí gián đoạn kia cũng tràn ngập vị đạo bất đắc dĩ.

Vừa nói, thân thể còn hơi giật mình, cái mông vểnh cao êm dịu càng thêm cao một chút, cái eo cong cong càng thêm ôn nhu một chút, phong cảnh trước ngực càng thêm đồ sộ.

Trong nháy mắt Đường Phong có xung động chảy máu mũi, không, không phải xung động, trong miệng xác thực có truyền tới vị đạo huyết tinh, trong xoang mũi cũng bắt đầu nóng lên.

- Ta quên tìm chút thức ăn rồi!

Đường Phong cấp tốc xoay người lại, lảo đảo bước ra khỏi địa phương khiến tim hắn phải đạp nhanh cực hạn, dọc theo đường đi rải rác vô số máu tươi.

Phi Tiểu Nhã lưu lại trong sơn động, thần sắc đơn thuần trên mặt lập tức biến mất không còn, sót lại chỉ là nụ cười giống như hồ ly thực hiện gian kế thành công. Chỉ bất quá bảo chủ đại nhân làm ra động tác lớn mật như thế này, cho dù bản thân cũng mặc cỡ đỏ bừng mặt, cả người khô nóng khó chịu.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, chính mình vì trộm trái tim của một nam nhân cư nhiên dám làm ra những chuyện như vậy.

- Tiểu tặc này…

Phi Tiểu nhã thì thào tự nói:

- Quả nhiên có thể giao phó cả đời!

Nam nhân có thể chống đỡ được mê hoặc như vậy sợ rằng trăm người không có một, thế nhưng hắn lại làm được rồi. Chỉ bằng vào điểm này, hắn chính là một nam nhân không tồi, càng không nói tới những biểu hiện khác của hắn trong suốt thời gian vừa qua.

Bất quá… Chính mình có phải hơi bức chặt một chút? Dọa hắn bỏ chạy như vậy, bên ngoài trời đang mưa, van nhất ướt ốm làm sao bây giờ?

Vưa suy nghĩ như vậy, Phi Tiểu Nhã lại hối hận lo lắng, xem ra lần sau cần phải chú ý một chút, loại chuyện này không thể cấp bách được, nhẹ nhàng mới bắt được ếch, nếu như chính mình quá nhanh rất có khả năng sẽ dọa sợ hắn, bảo chủ đại nhân cũng không muốn lưu lại cho Đường Phong ấn tượng gì đó không tốt đẹp.

Chạy vào trong trời mưa to, Đường Phong không mục đích bước đi, trong đầu tràn đầy một màn cực độ mê hoặc vừa rồi, thế nào cũng không đẩy đi được, ngay cả một con chim trí bị chấn kinh chạy qua trước mặt hắn hắn cũng không hề phát hiện ra.

- Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi!

Linh Khiếp Nhan giận dữ, trong cương tâm của Đường Phong càng không ngừng vũ động nắm tay:

- Giết chết, ta tuyệt đối phải giết chết nữ nhân kia! Không thể lưu lại tính mệnh của nàng, hồ ly tinh này, quá không biết xấu hổ, quá không biết vô liêm sỉ, quá mức đạo đức tiêu vong rồi!

- Uhm!

Đường Phong khúm núm gật đầu, điểm mấu chốt này, hắn cũng không dám nói cái gì với bà cô nãi nãi này.

- Xem ra Phong ca ca ngươi rất thích nha, trái tim cho tới bây giờ vẫn phù phù nhảy lên liên tục? Có muốn người ta cũng bày ra cái tư thế kia cho ngươi nhìn một chút?

Linh Khiếp Nhan hừ lạnh nói.

- Hiện tại ngươi không có nội dung gì, bày ra cái tư thế kia nào có tác dụng?

Đường Phong thuận miệng đáp.

Lời này triệt để chọc vào tổ ong vò vẽ rồi, thẳng tức mới Linh Khiếp Nhan căm tức tới nửa chết nửa sống. Đường Phong tốn rất nhiều sức trấn ấn, cuối cùng lấy một trăm âm hồn làm cái giá phải trả mới đạt được tiểu nha đầu này xin tha thứ.

Họa là từ trong miệng mà ra a! Đường Phong sau này không bao giờ dám nói lung tung nữa.

Sinh hoạt trên hòn đảo nhỏ rất yên tĩnh, rất đơn điệu, mỗi ngày không phải là tu luyện thì chính là nói chuyện phiếm với Phi Tiểu Nhã, tinh thần lẫn tâm tính phảng phất như thoáng cái đã rời xa giang hồ rực rỡ náo động kia.

Tròn nửa tháng sau bầu trời mới trong sáng, mưa to liên tục không ngừng nghỉ cuối cùng cũng dừng lại, Đường Phong không tự chủ được thở ra một hơi.

Cuối cùng cũng có thể tìm kiếm tài liệu chế tạo bè gỗ rời khỏi nơi này rồi. Tuy rằng sinh hoạt trên hòn đảo nhỏ này làm hắn rất thích ý, không cần phải đi quan tâm mọi thứ trên đời, cũng không cần phải lo lắng ân oán tình cừu các loại, thế nhưng Đường Phong vẫn cảm thấy một loại áp lực không tên, nơi phát ra cảm giác này chính là từ nữ nhân tên gọi Ngọc nhi kia.