Vô Tiên

Chương 125: Thái Thượng trưởng lão (1)




Kim Khoa thành thật đi theo phía sau Lâm Nhất, cẩn thận từng li từng tí. Tiểu tử nông thôn lúc trước có thể tùy ý nhục nhã, sớm bị quên không còn một mống. Trước mắt chỉ là một con Mãnh Hổ ngủ đông, một con mãnh thú bất cứ lúc nào cũng có thể thôn phệ tính mạng mình. Không cho bễ nghễ, không cho khinh thường, làm người sợ hãi, chỉ có thể kính sợ tránh xa!

- Kim sư huynh, ngươi ta như thường ngày là được, làm như thế là sợ người khác không biết sao?

Lâm Nhất cũng không quay đầu lại nói.

- A... vâng, vẫn là Lâm... Lâm sư đệ nghĩ chu toàn.

Kim Khoa giật mình, vội cười bồi, nhưng dưới chân vẫn không dám tới gần.

Lâm Nhất này quá khiến người ngoài ý muốn, tuổi còn trẻ làm sao lòng dạ độc ác như vậy, hơn nữa võ công cao khiến người ta khó có thể tưởng tượng. Người này nhất định lai lịch bất phàm! Thiệt thòi mình vẫn lần lượt tìm tới cửa, thực sự là mắt chó. Gây hắn làm cái gì, sau này quyết không dám tiếp tục rước lấy phiền phức, trừ khi mình không muốn sống.

Sau khi tỉnh lại, không thấy thi thể mấy người kia, biết đã bị hủy thi diệt tích. Nghĩ tới kết cục của bốn người kia, lưng hắn không khỏi bốc lên khí lạnh, miệng khô lưỡi khô.

Lén lút ở sau lưng đánh giá Lâm Nhất, Kim Khoa thấp thỏm bất an, trong lòng càng thêm cẩn trọng.

Thấy Kim Khoa vẫn như vậy, Lâm Nhất không thèm để ý, nhưng con mắt hơi chuyển động, cất giọng nói:

- Kim sư huynh, nếu như sau này tiểu đệ có chỗ gì không rõ, mong...

- Tại hạ biết gì đều nói hết không giấu diếm.

Giờ khắc này tâm tư của Kim Khoa đều dùng ở trên người Lâm Nhất, tự nhiên hiểu đối phương ám chỉ, không ngừng đồng ý.

Hai người trở lại quán trà, thần sắc tiểu nhị hơi run, ánh mắt Lâm Nhất tùy ý đảo qua tiểu nhị, rơi vào trên người Văn Luân.

Văn Luân đang ngồi ngay ngắn nhìn ấm trà trước mặt. Thấy Lâm Nhất sắp tới, ánh mắt hắn sáng ngời, sau đó lại cười khổ nói:

- Ta nói sư đệ, ta đã uống hai ấm trà, cái bụng chịu hết nổi rồi.

Lâm Nhất khẽ cười nói:

- Không nghĩ tới trì hoãn lâu như vậy, để sư huynh đợi lâu.

Văn Luân xua tay nói:

- Huynh đệ ta còn khách khí làm gì!

Nhìn Kim Khoa ở phía sau Lâm Nhất, hắn hiếu kỳ hỏi:

- Không biết cứu người như thế nào rồi?

Kim Khoa nhìn Lâm Nhất, trên mặt hiện ra nụ cười, nhưng không dám nhiều lời.

Lâm Nhất đánh giá bốn phía, cười nói:

- Đã không sao, chúng ta trở về thôi!

Trước đây Văn Luân gặp gỡ Kim Khoa, cũng biết người này rất ương ngạnh, nhưng chẳng biết tại sao lại trở nên kính cẩn khiêm tốn như vậy. Hắn trời sinh tính bại hoại, cũng không muốn suy nghĩ nhiều, liền ôm túi đồ ăn vặt của mình, lôi kéo Lâm Nhất rời đi.

Trở về núi dùng bữa trưa, Hồ Vạn và Trầm Đinh tránh không được đến cướp đoạt đồ ăn vặt của Văn Luân, mặc cho ba người hồ đồ, Lâm Nhất một mình mang theo đàn ngựa đi tới phía sau núi.

Hai tay Lâm Nhất đặt ở sau gáy, nằm ở trên bãi cỏ mềm mại.

Nhớ tới chuyện đã xảy ra lúc sáng, Lâm Nhất không khỏi nhắm hai mắt lại.

Thật không nghĩ tới, Thiên Long phái này đã phong vân tụ tập.

Lâm Nhất ở trong quán trà, liền phát hiện tiểu nhị kia không đúng lắm. Tuy tiểu nhị kia che giấu rất tốt, nhưng ánh mắt lấp loé, không có đôn hậu và thuần phác của nông dân. Lúc đối mặt Văn Luân vô tình hỏi, trên nét mặt có vẻ bối rối, là quyết không thể gạt được con mắt của hắn.

Thần sắc tiểu nhị khiêm tốn nhưng ánh mắt thâm trầm, thực sự không hợp một người ở nông thôn. Vì vậy trong lòng Lâm Nhất liền lưu ý.

Lần đầu tiên Kim Khoa tới quán trà, tuy tiểu nhị cúi đầu lảng tránh, nhưng vẫn bị Lâm Nhất nhận ra dị dạng.

Kim Khoa vô ý gặp phải Lâm Nhất, sau đó lại tận lực lảng tránh. Lúc hắn đi tới quán trà lần hai, nói dối lừa gạt, lúc đó Lâm Nhất đã biết là trò lừa, nhưng vẫn giả vờ không biết, lại không muốn liên lụy Văn Luân. Huống hồ một mình một người, hành sự cũng dễ dàng hơn.

Theo Kim Khoa đi tìm Hứa Nguyệt, còn chưa tới bãi đất trống, trong thần thức của Lâm Nhất đã nhận ra mai phục. Thấy bốn người bịt mặt kia hành tích bí ẩn, trong lòng hắn xác định Kim Khoa muốn hại mình, như trước ra vẻ không biết.

Bốn người bịt mặt kia võ công không tầm thường, nhưng không phải đối thủ của mình, cho nên dù Lâm Nhất hãm sâu mai phục cũng không lo lắng. Chỉ là ở dưới Cửu Long Sơn giết người, vẫn để cho hắn tâm có lo lắng.

Chờ sau khi đối thoại với Kim Khoa, biết được mấy người kia sẽ không bỏ qua mình, hơn nữa chỉ cần trong chớp mắt đánh giết mấy người, đối với mình cũng không bất lợi, Lâm Nhất liền quyết tâm một tên cũng không để lại, giết chết toàn bộ. Bằng không bị mấy người kia quấn lên, sau này hắn cũng đừng nghĩ ở lại Thiên Long phái.

Ra tay giết ba người, mà cố ý lưu lại người cầm đầu, cũng là Lâm Nhất cố ý. Trong Đoán Thần Giám có sưu hồn thuật, thuật này cực kỳ ác độc, từ sau khi học thành, hắn chưa bao giờ dùng qua. Sau khi sử dụng thuật này, sẽ để người chân chính trở thành xác chết di động.

Mà mấy người kia muốn hắn sử dụng Thất Tâm đan, vậy hắn liền không ngại thi triển sưu hồn thuật.

Dùng thần thức mạnh mẽ xâm nhập ý thức hải của đối phương, sưu tầm ký ức trong đầu, đối phương để Lâm Nhất biết được rất nhiều bí mật để người giang hồ sợ hãi.

Bốn người này dĩ nhiên là người của Thương Hải Bang, cùng người bịt mặt nhiều ngày trước phục kích Mộc Thanh Nhi là một nhóm. Lão giả che mặt võ công cao tuyệt kia, là Phó bang chủ của Thương Hải Bang Biện Chấn Đạc. Đám người này cùng bang chúng đã ở xung quanh Cửu Long Sơn kinh doanh hai ba năm rồi.

Thương Hải Bang cách Cửu Long Sơn không dưới vạn dặm, lại hạ tiền vốn như vậy, có thể thấy được nhóm người này đối với sự tình hải ngoại là nhất định phải được.

Nhiều lần bày kế nhằm vào Thiên Long phái thất bại, Thương Hải Bang liền thay đổi sách lược, từ trong nội bộ Thiên Long phái hạ thủ.

Thất Tâm đan này là từ Nam Cương cầu được, sau khi nuốt viên thuốc này, sẽ đánh mất tâm trí, đối với người thi thuật nói gì nghe nấy. Bằng không cổ độc phệ thể, khiến người ta đi đời nhà ma.

Mà cổ độc này không có giải dược, Lâm Nhất kiểm tra thân thể bốn người kia, cũng không hề đoạt được. Sau khi sưu hồn biết được, người trúng trùng độc chỉ nghe chỉ lệnh của người dưởng trùng, khi người này tử vong, cổ độc tự giải.