Vợ Tôi Đến Từ Ngàn Năm Trước

Chương 65: Có Công Pháp Chính Đạo Không




Lượng tin tức quá lớn làm Hứa Thanh nửa ngày cũng không thể định thần.

Hỏi lòng có hổ thẹn?

Không thẹn chính là có quỷ rồi!

Trong nửa năm nay cùng ăn cùng ở, thêm một đứa nhỏ thì thực sự giống như một gia đình, rất thích hợp, một chút khoảng cách cũng không có.

Anh đối với Khương Hòa sản sinh hảo cảm, thậm chí thích cô ấy. Khương Hòa đối với anh có một chút hảo cảm nhưng lại thực bình thường.

Nhưng lén lút chuồn đi là ý tứ như thế nào?

Đây lại có sắp xếp lớn như vậy "Hứa Thanh".. Thực sự xem baidu là vạn năng rồi, có thể tìm ra được cái lông ấy!

Cô nàng này bình thường không ngốc lăng thì cũng một bộ dáng cục cưng đáng yêu, thì ra là đặt vào trò chơi này. Hứa Thanh biểu tình phức tạp, quay đầu nhìn phòng tắm.

Khi trước, lúc mới tới cô ấy cũng là vô thanh vô thức nửa đêm chạy ra ngoài nháo quỷ dọa người, ban ngày lại giống như người không có chuyện gì, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nếu không phải dọa chú Triệu tới không bình thường thì nửa đêm anh cũng không quan sát được.

Diễn trò..

Hứa Thanh tắt trang mạng ngồi trên sô pha, cô gắng suy nghĩ xem trong đầu nhỏ của Khương Hòa đều đang nghĩ tới những thứ gì.

Dựa theo thời gian ngày tháng xem, cô nàng này đầu tiên là cảm thấy anh không bình thường, sau đó đi hỏi baidu, rất hiển nhiên, baidu đối với loại sự việc này cũng không có cái trứng gì dùng.

Tiếp theo cô ấy thông qua quan sát cảm thấy việc này không bình thường, vì vậy lại lên baidu hỏi xem anh có phải là người tốt hay không, Đương nhiên baidu vẫn lực bất tòng tâm như vậy.

Khương Hòa không nhận được sự trợ giúp của baidu, đáng thương nhỏ yếu lại không động, càng nghĩ, chính mình phán đoán Hứa Thanh không phải là người xấu, sau đó lại bắt đầu rối rắm tới một chuyện khác: Làm sao bây giờ.

Rối rắm này, phát hiện trong lòng có thẹn rồi, vậy nên muốn chuồn.

* * *Hứa Thanh suy nghĩ tới đây thì cảm thấy vui vẻ, tám chín phần mười chính là như vậy, có thể có một chút chênh lệch, nhưng lệch khỏi quỹ đạo có lẽ là không lớn.

Cuộc hành trình tinh thần phức tạp này liên tục cho tới hôm nay, cô ấy làm như không có việc gì, giả bộ như người không có việc gì "giả vờ làm bạn gái của anh".. Đây là dự định vừa nghĩ xem làm như thế nào, vừa yên lặng xem anh lừa dối?

Thiếu đại đức a cái cô nàng này, không ban cho cô ấy tiểu kim nhân thực đáng tiếc rồi..

* * *

Trong phòng tắm.

Tắm mùa đông, lúc mới bắt đầu thì không muốn tắm, khi bắt đầu tắm rồi thì lại không muốn dừng.

Định lý này đối với Khương Hòa không có hiệu quả, mặc kệ là mùa đông hay hạ đều dậy sớm để luyện công, so với mặt trời là người ra sức dậy sớm để luyện võ, đối với tắm không có quá nhiều cảm giác đặc biệt, hưởng thụ cũng là mười phút, thống khổ cũng là mười phút, rất đúng giờ, chỉ là thỉnh thoảng gội đầu sẽ chậm một chút.

Hôm nay cô ấy đã muộn.

Bởi vì cô ấy đang suy nghĩ.

Đợi tới khi lấy lại tinh thần, phát hiện thời gian trậm trễ không ít, Khương Hòa do dự một lát, lại dứt khoát gội đầu, sau đó lại đối diện với gương bị hơi nước làm mờ phiền não một lát với sẹo lồi ở vết thương, mới mặc quần áo, lau tóc bước ra ngoài.

Nâng mắt liền thấy Hứa Thanh đang ngồi trên sô pha nhìn mình vui vẻ.

"Anh cười cái gì?"

"Không có gì, qua đây sấy tóc." Hứa Thanh lắc lắc máy sấy tóc trên tay.

Khương Hòa bước chân dừng một chút, đi qua ngồi vào nghế trước người anh.

Máy sấy tóc hô hô bắt đầu làm việc, hai người ai cũng không nói chuyện, Hứa Thanh giống như mọi ngày giúp cô vén mái tóc dài, thổi qua một bên, lại vén lên lặp lại, vừa thưởng thức sườn mặt cô vừa tắm sữa tắm.

Tràn ngập giao nguyên, khuôn mặt lòng trắng trứng, nghĩ muốn sờ nắn một chút.

Không có sóng gió, kết thúc công việc, Khương Hòa đứng lên nhìn Hứa Thanh, muốn nói lại thôi.

"Ngủ sớm đi." Hứa Thanh bộ dáng như chưa có gì phát sinh, cất máy sấy tóc liền chuẩn bị quay người đi về phòng "ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Khương Hòa đứng tại chỗ nhìn anh quay về phòng đóng cửa lại, lại ở trong phòng khách đợi một lát mới tắt điện phòng khách đi về phòng của mình.

Khom chân ngồi trên giường, cô cầm cục cưng làm ấm ở đầu giường ôm vào lòng, cảm nhận được phần nhiệt độ ấm áp ấy.

Vốn dĩ xác định Hứa Thanh muốn lừa mình thành bạn gái, nhưng vừa rồi Hứa Thanh giúp cô bù đắp khoảng cách tri thức, lại làm cô phủ định suy đoán của mình.

Nếu giống như cô nghĩ thì Hứa Thanh hẳn là muốn cô càng ngốc càng tốt mới đúng.

Cho nên.. Những thứ trước đây đều là cô nghĩ nhiều rồi.

Hứa Thanh thực sự là đơn thuần giúp cô?

Đem cằm gấc trên đầu gối, Khương Hòa nhìn mép giường rơi vào trầm tư.

Hình như có chỗ nào đó không đúng nha.

* * *

Ngày thứ hai, Hứa Thanh là bị tiếng chuông điện thoại làm cho tỉnh giấc.

"Cậu với ba mình đã nói với nhau những gì thế?"

Vừa kết nối được, giọng nói hổn hển của Tần Hạo ở đầu dây bên kia truyền tới, làm anh không khỏi để điện thoại ra xa một chút, trốn ở trong chăn, co người lại, đem mình bọc chặt một chút, thoải mái động động, nghĩ muốn điều chỉnh một chút tư thế nằm của mình.

"Mình nói tên của Hùng Bá đặt rất hay."

"Vậy xem mắt là chuyện gì?" Tần Hạo tức giận, không tin lời nói dối của Hứa Thanh.

"Xem mắt? Ồ, chính là mình đưa bạn gái về nhà, bị cha của cậu nhìn thấy, đây không phải là sốt ruột sao."

Hứa Thanh vui vẻ, động tác của Tần lão gia cũng thực nhanh, đây là đã sắp xếp rồi?

Hẳn là không đến mức.. Nhiều nhất cũng chỉ là nói trước cho Tần Hạo một tiếng, dân chủ thương lượng một chút, khi nào có thời gian rảnh thì bắt đầu đi xem mắt.

"Tiểu tử nhà cậu chính là không làm chuyện tốt.."

"Bạn gái mình đã làm bữa sáng tình yêu rồi, mình treo máy đây."

Không nghe Tần Hạo ở bên kia giậm chân, Hứa Thanh tắt điện thoại, một lần nữa nhắm mắt lại, rụt vào trong chăn thêm mười mấy phút. Nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài mới từ từ đứng dậy, mở cửa ra nhìn, Khương Hòa lại ở phía đối diện chơi đùa với Kiếm.

"Dậy thực sớm." Anh chào hỏi.

Khương Hòa luyện kiếm dẫn theo khí, không để ý tới anh, Hứa Thanh cũng không để ý, lui và trong chăn xem cô múa kiếm, xem một lát lại không chịu ngồi yên, lại phủ thêm bộ quần áo, đứng trên mặt đất luyện trang.

Cường thận.. Phi, cường thân hộ thể, thứ này phải luyện nhiều.

Bao nhiêu người muốn luyện mà không có cửa, không thể lãng phí sư phụ này.

"Chân khom một chút, cánh tay hướng lên trên, vai thả lỏng."

Luyện xong kiếm, Khương Hòa đem kiếm bỏ vào bao, quay sang Hứa Thanh đánh đánh gõ gõ, sau khi sửa tư thế cho anh thì quay người đi rửa mặt.

"Khi nào thì tôi có thể học một chút khinh công?" Hứa Thanh đối với bên ngoài hét lên.

"Cái đó không dễ học, phải rất cực khổ."

"Ồ, vậy thôi bỏ đi."

"..."

Khương Hòa đang định tiếp tục khuyên thì mắc nghẹn, không ngờ rằng anh lại trực tiếp dứt khoát như vậy.

"Sau này rồi nói, trước tiên tôi cường thân kiện thể là đủ rồi."

Hứa Thanh cảm thấy rất ưu thương, có đôi khi thấy Khương Hòa đi đi lại lại trong phòng, anh liền có ảo giác số mệnh vai chính, ngẫu nhiên gặp được hiệp nữ, ngủ một giấc liền học được tuyệt thế thần công, sau đó cùng cô ấy cướp của người giàu chia cho người nghèo, hóa trang, thuận tiện tiêu diệt tổ chức tà ác, cuối cùng quy ẩn núi rừng.

Chính là "đinh" một tiếng, cái gì cũng đều có, thiên tài địa bảo tuyệt thế công pháp, hào xa biệt thự..

Tới anh ở đây tại sao động không động liền đứng trang mấy năm còn thần công gì cũng không có?

Ồ, anh có cha mẹ.

Vẫn chỉ là một phàm nhân đi.

"Công phu của các cô có loại kia.. Loại kia.. Công pháp tương đối đặc thù? Tôi không có ý gì khác, chỉ là hỏi mà thôi."

Khương Hòa đang đánh răng quay ra nhìn anh một cái, ngậm một ngụm nước súc miệng cho bọt trôi đi, sau đó lau miệng nói: "Cái gì đặc thù?"

"Tôi có nghe nói có loại học cấp tốc đó, cái gì mà muốn luyện thần công thì lấy đao "tự cung" (tự thiến), loại công pháp tà giáo. Còn có, ví dụ "song tu" linh tinh các loại chính đạo thần công.. Chỉ là hỏi chút thôi, có không?"

"Anh muốn tự cung?" Khương Hòa ngẩn người, loại yêu cầu này vẫn là lần đầu tiên nghe thấy.

"Không, tôi muốn song tu."

"Song.." Khương Hòa đột nhiên phản ứng lại cái gì là song tu, ấp úng một lát, không tiếp lời, nghiêng đầu nhìn đi chỗ khác nói: "Không có!"

"Thực sự không có sao?"

"Thực sự không có!"

"Xem ra là có rồi, nếu không thì sao cô lại biết được?"

".. Có thì tôi cũng không biết!" Khương Hòa tức giận, thực muốn đánh người này.