Vợ Trước Muốn Tái Hôn

Chương 51: Cô có thể chết đuối rồi hay không?




16 cuộc sọi nhỡ, đều là Đường Hạo Nam gọi tới.


Bị vừa mới bị sặc một trận như vậy, men say trên người Hạ Nhất Nhiễm sớm lui đi hơn phân nửa.


Sau khi say rượu ở trong điện thoại đối với anh "Hồ ngôn loạn ngữ" (huyên thuyên nói nhảm) ra sao, cô cũng là còn nhớ rõ.


Đang còn do dự là muốn gọi điện thoại lại cho anh hay không, chuông cửa bên ngoài lúc này vang rồi.


Đều đã hơn hai giờ sáng, trễ như thế, là người nào đến?


Cô chần chờ, quấn chặt áo ngủ, đi đến cửa, nhìn xuyên qua mắt mèo, xem ở cửa đứng mấy người mặc đồng phục bảo an.


Gần đây thường xuyên ra ngoài nơi này, cô nhận ra những người này là nhân viên bảo vệ nơi này, nhưng mà đã trễ như thế...


Hạ Nhất Nhiễm phòng bị mở cửa, "Các vị có chuyện gì sao?"


"Đường phu nhân! Người không có việc gì thì tốt rồi, chúng tôi nhận được điện thoại của Đường tiên sinh, ngài ấy lo lắng người một mình ở nhà có nguy hiểm, bảo chúng tôi đến xem thử, không có việc gì thì tốt rồi." Bảo an nhìn đến Hạ Nhất Nhiễm bình an vô sự, nhẹ nhàng thở ra.


Hạ Nhất Nhiễm có phần không hiểu cho lắm, anh chẳng lẽ là đang hoài nghi cô nửa đêm ở cùng người đàn ông khác?


Cô hiểu lầm ý tứ của Đường Hạo Nam, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, "Vậy các người muốn tiến vào kiểm tra một chút hay không?" Có chút châm chọc nói.


"Không, không được! Đường phu nhân hảo hảo nghỉ ngơi, có cái chuyện gì, tùy thời liên hệ bộ phận bảo an chúng tôi!" Bảo an vội vàng nói, thái độ hiền lành, đối với cô tràn đầy kính ý.


Hạ Nhất Nhiễm lúc này mới khách khí liền gật gật đầu, đóng cửa.


Vào đến trong nhà, điện lại vang, là Đường Hạo Nam gọi tới.


Cô ảo não thở hắt một hơi, mệt mỏi ngồi ở trên ghế sofa, vừa lau tóc vừa nghe.


"Này!" Giọng người đàn ông dồn dập trầm thấp truyền đến, xen lẫn tức giận.


"Đường Hạo Nam, anh liền sợ em cho anh đội nón xanh như thế sao? Đêm hôm khuya khoắt lại vẫn để cho bảo an tới giám sát em?" Cô không tức giận, giọng mang châm chọc cùng lãnh đạm.


Nghe được giọng của cô, Đường Hạo Nam cả người căng thẳng, cả trái tim lơ lửng trên cao cuối cùng rơi xuống, người đàn ông đứng ở cửa sổ, dịch bước đến cạnh ghế sofa, mệt mỏi ngồi trên ghế.


Lập tức phản ứng kịp ý tứ của cô.


Cái người phụ nữ không chịu để tâm không biết tốt xấu chết tiệt này!


Lòng tốt của anh trái lại bị cô coi là lòng lang dạ thú rồi !


Bởi vì tức giận, huyệt Thái Dương đang căng lên giật nhảy.


"Anh cmn là sợ em uống say còn đi tắm rửa bị chết đuối rồi !" Đường Hạo Nam tức giận gầm thét, động tác Hạ Nhất Nhiễm dừng lại.


Cô vừa nãy thật là thiếu chút nữa chết đuối không sai.


"Em..."


"Hạ Nhất Nhiễm! Em tốt nhất đừng gặp chuyện không may cho anh!" Cô tỉnh rượu rồi, không một chút đáng yêu khi uống say gì cả, Đường Hạo Nam từ từ nhắm hai mắt, cắn răng nói.


"Đường tổng, anh là đang quan tâm em sao?" Hạ Nhất Nhiễm tim đập dồn dập, phân không rõ là nói đùa hay vẫn lại là vấn đề kìm lòng không được hỏi ra.


Anh là thật sự quan tâm cô đi?


Nghe câu hỏi của cô, yết hầu Đường Hạo Nam cứng ngắc, "Không sai, em nếu là chết đi, anh chẳng phải là thành người góa vợ rồi sao?"


Đương nhiên là quan tâm, cho dù vẫn còn không yêu.


Cô là vợ của anh, người phụ nữ của anh!


Câu trả lời lập lờ nước đôi này của anh, làm cho người ta đoán không ra nội tâm của anh.


Người góa vợ...


Cô nở nụ cười.


Anh là thừa nhận cô cái người vợ này rồi.


"Vừa nãy quả thật thiếu chút nữa chết đuối, bị sặc thức dậy, hiện tại không có việc gì rồi." Cô nhàn nhạt nói, khóe miệng nhiễm nụ cười yếu ớt.


Đường Hạo Nam nghe xong lời của cô, nháy mắt nổi trận lôi đình!


"Hạ Nhất Nhiễm! Trong tủ rượu của anh, rượu đều là giá cả xa xỉ, em nếu là dám uống nữa, anh bắt em bồi đền!" Đường Hạo Nam đứng lên, ngạo kiều nói, đối với cô vẫn lại là nói không được kiểu giọng nhỏ nhẹ, quan tâm.


Hạ Nhất Nhiễm tươi cười càng sâu, "Vậy em đây lần sau chính mình mua bia, rượu trắng mà uống." Cố ý kích thích anh nói.


"Em... ! Em không sợ lại uống đến xuất huyết dạ dày em liền thử xem!" Đường Hạo Nam tức giận nói, lúc này nếu đang ở bên người cô, anh nhất định đem cô bắt lại đánh một trận!


Anh làm sao lại biết, cô từng bị xuất huyết dạ dày?


Hạ Nhất Nhiễm nhíu mày, chuyện kia vẫn lại là xảy ra từ bốn năm trước, cô sắp không còn nhớ rõ, lúc ấy tại bệnh viện ở tại một tuần, một người lẻ loi, anh chưa từng đi bệnh viện nhìn cô một cái.


Cũng là khi đó quen biết được Tô Tiểu Quả, bà nội cô ấy bị ung thư dạ dày, cùng cô ở chung một căn phòng bệnh.


"Được, em không uống nữa." Cô khàn giọng nói, ở trong lòng Đường Hạo Nam, cô có phải vẫn chiếm một chút vị trí nhỏ hay không?


Có lẽ, anh cũng từng có quan tâm đến cô, chỉ là cô không biết thôi...


"Em thích uống thì cứ uống chết đi! Đừng hy vọng giả vờ đáng thương thu hút sự chú ý của anh! Đường Hạo Nam anh ghét nhất phụ nữ thích làm bộ làm tịch!" Kiêu ngạo của người dàn ông khiến anh không chịu thừa nhận đối với cô là thật lòng quan tâm, cắn răng nói.


"Ờ..." Cô mới không phải người phụ nữ thích làm bộ làm tịch, vẫn cực kỳ kiên cường.


Đạt được câu trả lời của cô, Đường Hạo Nam thở phào nhẹ nhõm, không sợ cô xảy ra cái khúc ngoặc gì, người phụ nữ này tựa như cỏ dại trong kẽ đá, sống được đặc biệt cứng cỏi.


Anh không nên đối với cô từng chút lo lắng.


Còn không có xác định chân tình chân ý của cô, anh hẳn không đem trái tim mình giao ra.


Đây là Đường Hạo Nam, cường thế mà kiêu ngạo.


"Bay mười mấy giờ đi, anh mau nghỉ ngơi đi, em cũng muốn ngủ, buồn ngủ quá..." Cô săn sóc nói, nghĩ đến chuyện công việc, muốn hỏi rõ ràng, lại không có hỏi.


Sợ trêu chọc khiến anh thêm phiền.


"Uh'm, cúp đây." Anh lãnh đạm nói, trực tiếp cúp điện thoại.


Rõ ràng như vậy , cực kỳ vô tình.


"Còn chưa nói ngủ ngon mà." Hạ Nhất Nhiễm xem màn hình điện thoại di động, lầm bầm lầu bầu.


Từ từ sẽ đến đi...


Cô đi phòng ngủ Đường Hạo Nam nằm ngủ, trong lòng ôm gối đầu của anh, coi đó là anh.


Trong mộng, cô mơ thấy Đồng Y Mộng.


Cửa phòng bệnh mở ra, cô liền nhìn đến Đồng Y Mộng đứng ở cạnh giường, đang cười với cô, rồi mới mở miệng.


"Nhiễm Nhiễm, cô tới rồi..."


Như vậy, giống như trước đây, cô gái như hoa như ngọc một loại.


Cô bỗng dưng giật mình tỉnh giấc.


Toàn thân mồ hôi lạnh!


Tỉnh lại hồi lâu, mới phát hiện trời đã sáng.


...


Có hoạt động quan hệ công chúng, cô cùng An Lạp bị sắp xếp đi hiện trường tiếp khách, công việc như vậy, cô vài năm trước liền làm qua, thuận buồm xuôi gió.


Trái lại An Lạp, vốn dĩ đã là trợ lý tổng giám, hiện tại muốn làm những việc nhỏ nhặt nhất của nhân viên mới, trong lòng cực kỳ không thoải mái.


Hạ Nhất Nhiễm nhìn ra tâm tư của cô, "An Lạp, cô đi nghỉ ngơi chút đi, lúc này, ánh mặt trời là độc nhất." Đưa cho An Lạp một chai nước khoáng, cô ngẩn đầu che tầm mắt, nhìn trong mắt mặt trời giữa trưa gay gắt, cảm giác cực kỳ chói mắt.


An Lạp mặt bị phơi nắng được đỏ bừng, Hạ Nhất Nhiễm trên mặt bọc khăn lụa, mang kính râm, bị phơi nắng không nghiêm trọng như vậy.


"Tôi thật muốn từ chức rồi ! Một chút đều đã không công bằng!" An Lạp vểnh môi nói.


Hạ Nhất Nhiễm hiểu được ủy khuất trong lòng cô, nhìn An Lạp như vậy, trong lòng có phần thẹn ý.


An Lạp coi như là bị cô liên lụy.


Trên poster của buổi hoạt động hôm nay, là hình ảnh khổng lồ của Chu Giai Ngưng quyến rũ diêm dúa lẳng lơ, trên tay nhẫn kim cương to như trứng bồ câu lóe sáng chói mắt.


Đường thị kinh doanh không chỉ có có nhà máy điện tử, lại vẫn còn kinh doanh châu báo, hàng xa xỉ.


Bốn giờ chiều, mặt trời đã chẳng còn nhiều gay gắt, hoạt động chính thức bắt đầu.


Chu Giai Ngưng được nhân viên công tác vây quanh, đi tới quảng trường "Đường Phong" tại lầu một trung tâm thương mại của Đường thị tổ chức hoạt động trực tiếp giới thiệu sản phẩm mới.


Cô ta mặc lễ phục màu đỏ thẫm, trên người đeo trang sức châu báo vô giá, hơn nữa ngón áp út đeo nhẫn kim cương, là sản phẩm nhẫn kim cương kết hôn của Đường thị cho ra mắt trong năm nay.


Chiếc nhẫn kim cương này tên là: Duy ái.


Sau khi Chu Giai Ngưng cùng những người mẫu khác trình diễn xong phần giới thiệu sản phẩm chính, cô ta bắt đầu tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên.


Phóng viên liền thích hỏi vấn đề Bát Quái mau thu hút người đọc, Hạ Nhất Nhiễm am hiểu sâu đạo lý này, cô lười phải nghe những câu nói sáo rỗng của Chu Giai Ngưng cùng phóng viên, nhưng bất chợt bị kéo vào chuyện quan hệ của cô cùng Đường Hạo Nam.


"Kỳ thật chiếc nhẫn kim cương trên tay tôi, là Đường tổng tự mình chọn lựa, đeo cho tôi!" Chu Giai Ngưng giương giọng, đắc ý nói, ánh mắt tận lực nhìn về phía Hạ Nhất Nhiễm lẫn trong đám người.


"Thật không biết xấu hổ!" An Lạp nho nhỏ nói thầm, Hạ Nhất Nhiễm lườm cô một cái, "Cô nói nhỏ chút, đừng làm cho người ngoài nghe được, ảnh hưởng tố chất chuyên nghiệp của chúng ta."


An Lạp mếu máo.


Hạ Nhất Nhiễm đối với An Lạp nói vài câu, rời khỏi hiện trường.


Cô khẳng định là cực kỳ để ý đi?


An Lạp nhìn bóng lưng Hạ Nhất Nhiễm, đau lòng nghĩ.


Hạ Nhất Nhiễm tại Starbucks ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại mua ly Latte, đi đến sân thượng, vừa uống cà phê, vừa xem Cao ốc đối diện đang chiếu trực tiếp buổi phỏng vấn Chu Giai Ngưng.


Năm đó khi kết hôn, Đường Hạo Nam là không đưa cô nhẫn kim cương.


Chu Giai Ngưng trước mặt phóng viên nói xỏ nói xiên, tuyên bố như vậy là muốn cho cô không chịu nổi, cho nên, cô trốn đến tầng cao nhất này.


Dưới ánh mặt trời, bóng dáng mảnh khảnh của người còn gái tựa vào tay vịn sân thượng, người đàn ông đi nhanh đến gần, gót giày da thật giẫm đạp mặt đất, phát ra âm thanh nặng nề.


"Người phụ nữ này hung hãn như thế, em cũng không tức giận?" Âm thanh trong trẻo của người đàn ông truyền đến, Hạ Nhất Nhiễm nghe được âm thanh quen thuộc, tay run lên, cà phê trong cốc giấy vẩy ra ngoài.


Kha Dịch Thần vội vàng từ trong túi áo ngực trái Tây phục lấy ra khăn tay màu xanh nhạt, nhanh chóng giúp cô lau đi cà phê dính trên tay cô.


"Anh tại sao lại đến đây?" Hạ Nhất Nhiễm nhíu mày, rút tay, từ trong túi áo lấy ra khăn giấy, ly cà phê trong tay bị Kha Dịch Thần lấy đi, chính cô tự mình tự lau.


"Sao vậy, trung tâm thương mại của Đường thị, anh liền không thể tới rồi hả ?" Kha Dịch Thần cười hỏi, trực tiếp uống một ngụm coffee trong ly của cô, Hạ Nhất Nhiễm càng thêm không vui.


Kha Dịch Thần lại hướng cô cười, tươi cười sang sảng, khuôn mặt tuấn tú cực kì mê người.


Cô nhớ rõ lúc học đại học, anh ta thường xuyên ở trước mặt cô xuất hiện, so với Đường Hạo Nam cùng cô gặp mặt số lần vẫn còn nhiều.


"Chưa nói anh không thể tới, là tôi cảm thấy được, chúng ta sau này không cần gặp mặt, đêm đó tôi nói được rật rõ ràng rồi." Hạ Nhất Nhiễm lãnh đạm nói, cùng anh giữ một khoảng cách, La Kỳ đúng là cũng đi tìm cô.


Vẻ mặt Kha Dịch Thần dần dần không vui, tiếp tục uống cà phê của cô, tầm mắt rơi vào phương tây, Hạ Nhất Nhiễm liền đi, anh ta vươn tay giữ cô lại, túm đến chỗ bên canh tay vịn.


"Đêm đó tại hậu hoa viên khách sạn, anh uống vào chút rượu, có chút không khống chế được. Em nói đúng, mọi người bây giờ đều có cuộc sống mới, không nên lại dây dưa không rõ." Kha Dịch Thần u buồn dồi dào từ tính nói.


Anh nhìn màn hình đối diện, lại nhìn bầu trời xanh thẳm, chua sót cười cười.

Nghe anh nói như thế, Hạ Nhất Nhiễm trong lòng cũng không bài xích anh như vậy rồi.


"Hơn bốn năm rồi... Cho dù tình cảm có sâu nặng, cũng phai nhạt không phải sao?" Kha Dịch Thần nhìn về phía cô, cười hỏi.


Vẻ mặt Hạ Nhất Nhiễm hơi căng cứng, "A Thần, anh có thể nghĩ được như thế thì tốt rồi. Tôi lúc trước đồng ý bỏ trốn với anh, cũng là không nghĩ muốn gả cho Đường Hạo Nam, cũng không phải bởi vì thích anh, hi vọng anh đừng hiểu lầm."


"Em vẫn thích Đường Hạo Nam, anh làm sao có khả năng không biết?" Kha Dịch Thần hai tay bưng ly coffee, ngón tay ở trên thân cốc nhẹ nhàng mà điểm động.


Hạ Nhất Nhiễm cứng ngắc cười cười, từ chối cho ý kiến, ngẩng đầu, nhìn về phía đối diện, đang muốn hít sâu, thấy được màn hình đối diện đột nhiên tối đen một mảng!


Cô chính đang còn nghi hoặc, màn hình đối diện lại sáng, không có lại trực tiếp hiện trường phỏng vấn, mà là...


Một đoạn phim nóng của người phụ nữ đang chiếu, như rạp chiếu phim một dạng ở trên màn hình lớn truyền phát tin.