Vợ Trước Muốn Tái Hôn

Chương 60: Cô ấy tỉnh dậy, mình nên rời khỏi sao?




Tiếng Đồng Y Mộng khóc thút thít, dạy Đường Hạo Nam áy náy không chịu nổi, trong đầu hiện ra khuôn mặt Hạ Nhất Nhiễm, nháy mắt, anh cảm giác chính mình lâm vào trong tuyệt cảnh không biết phải làm như thế nào.

Đồng Y Mộng tỉnh dậy, Hạ Nhất Nhiễm phải làm sao đây?

"Mộng Mộng..." Đường Hạo Nam thì thầm tên cô ta, động tác mềm nhẹ vỗ vỗ lưng cô ta, ôn nhu trấn an, cô ta quá yếu ớt.

Đồng Y Mộng vẫn đang gắt gao ôm anh, sợ vừa buông tay, anh sẽ bỏ chạy mất.

"Anh Hạo Nam... Em rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Em có phải đã ngủ thật lâu rồi hay không? Em" cô ta nức nở hỏi, từ trong ngực anh rời khỏi, ngửa đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú trưởng thành của Đường Hạo Nam, người gầy như que củi khô trên mặt bò đầy nước mắt.

Đường Hạo Nam cúi đầu nhìn Đồng Y Mộng, mặt cô ta quá gầy, lộ rõ  một đôi mặt to đen tuyền, hốc mắt rất sâu, như là thâm đục ở trên một gương mặt tái nhợt, dáng vẻ có phần khủng bố.

Đồng Y Mộng nằm bất động trên giường hơn bốn năm, cả người khô gầy, đã mất đi dung mạo xinh đẹp vốn có.

"Mộng Mộng... Em ngủ hơn bốn năm, năm đó xảy ra nạn xe cộ, còn nhớ rõ không?" Đường Hạo Nam thăm dò hỏi, thanh âm mềm nhẹ, ánh mắt ôn nhu, tràn đầy thương tiếc.

Đồng Y Mộng vẻ mặt mê mang, tiến vào trạng thái trầm tư, "Em tại sao lại xảy ra tai nạn xe cộ?" Cô ta nhìn anh, nghi hoặc hỏi, giống như không nhớ rõ tại sao xảy ra tai nạn xe cộ rồi.

Đường Hạo Nam cả lòng đang chấn động, cô ta thật sự không nhớ rõ nguyên nhân rồi sao?

"Là sự cố ngoài ý muốn!" Cô ta nếu thực đã quên nguyên nhân vậy là tốt rồi, anh vội vã nói, hi vọng cô ta không cần nhớ rõ chuyện anh cùng Hạ Nhất Nhiễm bị cô ta bắt gian tại trận, nói vậy, chỉ càng mang đến cho cô ta, thương tổn lần thứ hai!

"A......" Đồng Y Mộng giống như tin, "Em một chút đều đã không nhớ rõ tai nạn xe cộ gì rồi... Em ngủ hơn bốn năm rồi hả?"

"Đúng!" Đường Hạo Nam nói xong, ôm cô ta lên, cô ta thật sự rất nhẹ, chỉ hơn ba mươi cân đi.

Anh ôm ngang cô ta, đi đến bên chiếc giường công chúa hồng nhạt kia, đem cô ta nhẹ nhàng mà đặt xuống. Tầm mắt Đồng Y Mộng ở trong phòng do dự, ánh mắt vô tội mà bất lực, "Quá nhiều búp bê... Quá nhiều hoa hồng... Đều là anh... Tặng cho em sao?"

Khóe miệng tươi cười nhợt nhạt mà suy yếu, Đồng Y Mộng nằm ở trên giường, thì thào hỏi.

Đường Hạo Nam mỉm cười, trầm trầm gật đầu, "Anh thường xuyên sẽ đưa búp bê cùng hoa bất tử đến đây..."

Anh ôn nhu nói, Đồng Y Mộng cảm động rơi lệ.

"Anh Hạo Nam... Để cho em nhìn xem thật rõ ràng đi." Cô ta giữ chặt tay anh, cánh tay tay khô héo chỉ dùng lực đem mười ngón tay anh đan xen, hai mắt khóa chặt khuôn mặt tuấn tú của anh, suy yếu nói giọng khàn khàn.

Đường Hạo Nam ở bên giường ngồi xuống, "Anh Hạo Nam... Anh vẫn lại là đẹp trai như vậy... Anh mấy năm nay... Một mực chờ em sao?"

Lòng Đường Hạo Nam, mạnh xé rách một phen.

Nếu, cô ta nếu là vào hai tháng trước tỉnh lại, hỏi anh vấn đề này, anh nhất định sẽ kích động trả lời: Phải!

Nhưng mà hiện tại...

Sau khi anh đã tiếp thu Hạ Nhất Nhiễm cái người vợ này, cô ta lại tỉnh dậy...

Nhìn hai mắt Đồng Y Mộng kia tha thiết chờ đợi, Đường Hạo Nam sợ sệt, gật đầu, "Phải! Mộng Mộng, anh một mực chờ em! Một mực chờ em tỉnh lại!" Anh lớn tiếng nói, chưa từng quên lời bác sĩ dặn dò, không thể kích thích cô ta.

"Anh Hạo Nam... Anh, anh thật khờ!" Đồng Y Mộng khóc nói, đứng dậy nhào vào trong lòng anh, nước mắt bổ nhào nhanh chóng tuông xuống.

Cô ta đang nức nở, đang run run, lòng của Đường Hạo Nam cũng đang run run, nghĩ tới Hạ Nhất Nhiễm lại vẫn ở nhà chờ anh.

"Mộng Mộng..." Anh thì thầm kêu hô, thanh âm khàn khàn, nhẹ nhàng mà vỗ lưng của cô.

"Anh Hạo Nam... Em cực kỳ yêu anh! Cực kỳ cảm kích anh... Em đáng chết... Vậy mà lại ngủ nhiều năm như thế... Anh..."

"Mộng Mộng! Đừng nói nữa, ngoan, trước để cho bác sĩ tiến vào làm kiểm tra cho em, có được hay không?" Đường Hạo Nam ôn nhu nói, đem cô ta từ trong lồng ngực kéo ra.

"Uh"m..." Đồng Y Mộng nói chuyện khi đó, hai mắt lại vẫn gắt gao theo dõi mặt anh, "Anh Hạo Nam, không cần đi, em sợ..."

Cô ta đáng thương tội nghiệp nói, trong hai mắt lóe ra nước mặt lấp lánh.

Đường Hạo Nam mỉm cười gật đầu, "Anh sẽ canh giữ ở đây." Anh ôn nhu nói.

Chỉ chốc lát sau, nhân viên chữa bệnh và chăm sóc nối đuôi nhau mà vào, bắt đầu vì Đồng Y Mộng làm kiểm tra tường tận.

Hạ Nhất Nhiễm vẫn không ngủ được, lăn qua lộn lại, nắm trong tay di động, vẫn nhìn màn hình, đợi điện thoại của anh.

Qua đi hai ba giờ rồi, anh tại sao vẫn còn không có gọi điện thoại tới?

Hạ Nhất Nhiễm lo lắng ngồi dậy, do dự hồi lâu, lập tức gọi điện thoại cho Đường Hạo Nam, cô lo lắng Đồng Y Mộng tình huống không tốt.

Điện thoại của anh thông, nhưng là bị từ chối không nghe, điểm đó, để cho Hạ Nhất Nhiễm cực kỳ buồn bực.

Xảy ra chuyện gì?

Tại sao không nghe máy?

Thật sự đã xảy ra chuyện gì sao?

Không lại gọi qua, sợ quấy rầy anh.

Đường Hạo Nam cũng không trả lại một cái tin nhắn cho cô, Hạ Nhất Nhiễm liền như thế nằm ở trên giường, mở to mắt, dằn vặt không ngủ được...

...

Đồng Y Mộng suốt đêm làm các hạng mục kiểm tra, căn cứ kinh nghiệm của y tá trưởng suy đoán, cô ta khả năng đã mất đi một phần trí nhớ, đem sự kiện tai nạn xe cộ không vui kia quên đi.

Nói cách khác, cô ta quên chuyện đã bắt gian tại giường Đường Hạo Nam cùng Hạ Nhất Nhiễm rồi.

Đường Hạo Nam không biết là nên may mắn hay vẫn lại là khổ sở.

Bác sĩ đề nghị, không nói cho cô ta tình hình thực tế, cô ta chịu không nổi nhiều kích thích như vậy.

Đường Hạo Nam trở lại phòng bệnh khi đó, Đồng Y Mộng trong lòng ôm một con búp bê trông rất sống động chơi đùa, nhìn đến anh, lộ ra một cái tươi cười đẹp ngọt ngào, tươi cười kỳ thật có phần khủng bố.

Bởi vì, cô ta quá gầy.

"Hạo Nam..." Đồng Y Mộng kích động kêu hô, Đường Hạo Nam mỉm cười gật đầu, ở bên giường ngồi xuống, Đồng Y Mộng hai tay lập tức bò lên cổ của anh, cô ta chủ động ở trên gương mặt anh hôn một cái.

"Bác sĩ nói sao?"

"Bác sĩ nói em không có vấn đề gì lớn, chỉ cần đúng hạn uống thuốc, tập vật lý trị liệu, ăn nhiều cơm, rất nhanh sẽ khôi phục khỏe mạnh cùng mĩ lệ trước như vậy." Đường Hạo Nam ôn nhu nói, khóe miệng tươi cười có phần cương cứng.

"A...... Em nhất định sẽ dựa theo lời dặn của bác sĩ cố gắng khôi phục! Chờ em khôi phục dung mạo, gả cho anh! Có được hay không?" Đồng Y Mộng cười nói, Đường Hạo Nam tươi cười càng thêm khẩn trương cứng đờ.

"Xảy ra chuyện gì? Không được sao?" Đồng Y Mộng nghi hoặc hỏi, tổn thương nhìn anh.

Đường Hạo Nam lập tức lắc đầu, "Không phải... Được... Vậy em phải tích cực phối hợp uống thuốc làm trị liệu, mới có thể làm cô dâu xinh đẹp!"

Anh trái lương tâm nói ra những lời này, lòng đang thặt lại, trong đầu tất cả đều là hình ảnh Hạ Nhất Nhiễm.

Đồng Y Mộng an tâm dựa sát ở trong lòng anh, trên mặt chứa nụ cười hạnh phúc, lòng lại cứng rắn như sắt.

Đường Hạo Nam, Hạ Nhất Nhiễm, các người dám phản bội tôi...

"Đúng rồi, anh Hạo Nam! Nhiễm Nhiễm đau? Cô ấy hiện tại ra sao? Hơn bốn năm đi qua, cô ấy đã lập gia đình rồi sao?" Đồng Y Mộng từ trong ngực anh rời khỏi, nhìn anh, vội vàng hỏi.

Đường Hạo Nam sửng sốt, nhẹ nhàng mà lắc đầu, "Cô ấy... Không lập gia đình..."

Anh nói dối.

Chỉ thấy vẻ mặt Đồng Y Mộng cũng thay đổi, dáng vẻ rất không yên lòng, cô ta cúi thấp đầu, "Nhiễm Nhiễm... Cô ấy hẳn không là lại vẫn đang chờ anh đi..."

Đồng Y Mộng nhỏ giọng nói.

Đường Hạo Nam nhíu mày, "Cô ấy chờ anh. Làm gì chứ?"

"Anh còn không biết sao? Cô ấy kỳ thật vẫn thầm mến anh đó..." Đồng Y Mộng vội vàng nói, Đường Hạo Nam lòng rùng mình, tuy sớm liền biết chuyện này rồi.

"Em trước kia vẫn muốn nói cho anh, cô ấy không cho em nói, sợ ảnh hưởng tình cảm của chúng ta." Đồng Y Mộng nói tiếp, ngẩng đầu, một đôi mắt to vô tội nhìn anh.

Đường Hạo Nam mỉm cười, anh không trách Đồng Y Mộng gạt chính mình, có người bạn gái nào sẽ đem bạn trai của mình hướng trong lòng người con gái khác đưa qua.

"Anh Hạo Nam, anh biết được cô ấy vẫn thích anh, không cảm động sao?" Đồng Y Mộng hỏi tiếp, vểnh môi, một vẻ sắp ghen đến nơi.

Đường Hạo Nam vội vàng lắc đầu, "Anh thích chính là em! Nha đầu ngốc!"

Đồng Y Mộng cảm động lại ôm anh càng thêm chặt, "Hạo Nam... Em yêu anh! Cám ơn anh vẫn thích em, yêu em!"

Đường Hạo Nam bị Đồng Y Mộng ôm chặt, tâm tình phức tạp vô cùng, âm thầm thở dài.

Đồng Y Mộng dính lấy anh, không cho anh rời đi nửa bước, anh chỉ có thể ở lại, cùng cô ta, hai người nằm ở trên giường nói chuyện, mãi đến khi trời gần sáng, Đồng Y Mộng mới ngủ.

Đường Hạo Nam sau khi có thể bứt ra, lập tức ra khỏi phòng bệnh, gọi điện thoại cho Hứa Thành, để cho anh ta nghĩ biện pháp phong tỏa toàn bộ tin tức của anh cùng Hạ Nhất Nhiễm, phong tỏa chuyện anh cùng Hạ Nhất Nhiễm đã thực sự kết hôn, cũng nói cho anh ta tình hình thực tế.

Để cho Hứa Thành thông báo mọi người ở Đường gia, gạt Đồng Y Mộng.

Bởi vì cô ta không thể lại chịu kích thích.

Người suốt bốn năm ở trên giường sống đời thực vật rất không dễ dàng tỉnh lại...

Cúp điện thoại, anh xem di động, hiện tại, quan trọng nhất là, như thế nào trấn an Hạ Nhất Nhiễm đây.

Vẫn còn kêu cô phối hợp, gạt Đồng Y Mộng.

Chuyện này đối với cô hiển nhiên là không công bằng.

Anh không biết nên gọi cú điện thoại kia như thế nào.

Ngay khi Đường Hạo Nam đang do dự thời điểm, Hạ Nhất Nhiễm gọi điện thoại.

Lúc đó, trời đã tờ mờ sáng.

Đường Hạo Nam đứng ở góc rẽ trên hành lang yên tĩnh, nghe điện thoại.

"Alo! Anh ở đâu rồi hả?!" Hạ Nhất Nhiễm nghe được tiếng thở dốc của anh, vội vàng hỏi.

Đường Hạo Nam mệt mỏi dựa vào vách tường, ngồi xổm xuống. Tay phải cầm điếu thuốc lá, hút một ngụm, phun ra, "Nhiễm Nhiễm..." Anh mệt mỏi hô tên cô, nội tâm bàng hoàng mà bất lực.

Hạ Nhất Nhiễm ngồi ở trên giường, nghe giọng Đường Hạo Nam mỏi mệt, lo lắng không thôi.

"Mộng Mộng rốt cuộc ra sao?! Anh đừng lo lắng, nói với em đi!"

Hạ Nhất Nhiễm vội vàng nói, Đường Hạo Nam gãi gãi tóc, khóe miệng chua sót nhếch lên.

"Mộng Mộng cô ấy... Tỉnh dậy!" U buồn trả lời, lòng tràn đầy phiền muộn, có thể cảm giác được, cô ở đầu bên kia điện thoại, nín thở rồi.

Hạ Nhất Nhiễm ngây ra như phỗng, đầu óc nháy mắt chỗ trống, cùng Đường Hạo Nam lúc biết tin tức này khi đó là một dạng cảm thụ.

Anh không lập tức nói chuyện, cho cô thời gian tiêu hóa, im lặng nuốt mây nhả khói.

Hạ Nhất Nhiễm mặc áo ngủ, ngồi ở trên giường, đầu óc mê muội hoảng loạng, rất lâu, mới khôi phục suy nghĩ.

"Cô ấy tỉnh dậy..."

Cô thì thầm.

"Ừm, mọi chỉ tiêu bình thường, nhưng mà không thể chịu kích thích. Trùng hợp chính là, cô ấy đem chuyện chúng ta ở trên giường năm năm trước đã quên...!" Đường Hạo Nam thấp giọng nói.

Hạ Nhất Nhiễm lại ngẩn ra, chỉ nghe Đường Hạo Nam còn nói.

"Anh gạt Mộng Mộng chuyện chúng ta kết hôn, cô ấy hiện tại tưởng là chúng ta không có kết hôn! Cô ấy không thể lại chịu được kích động, anh hi vọng, em có thể phối hợp anh, gạt cô ấy!" Giọng của anh truyền đến, mỗi một câu, gõ thẳng vào lòng cô.

Gạt Đồng Y Mộng, bọn họ không có kết hôn...

"A......" Cô theo bản năng trả lời, "Như vậy, có thể giấu diếm bao lâu..." Cô thì thầm hỏi, ngơ ngác nhìn về một nơi không xác định

Cô ấy tỉnh dậy, mình nên rời khỏi sao?

Cô ở trong lòng hỏi, nước mắt rơi xuống, nháy mắt cảm thấy được chính mình, xấu hổ vô cùng.