[Vô Xá Hệ Liệt] Tu La Quân Tử

Chương 79




Lãnh Vô Ngân rút kiếm ra, đánh ra một quỹ tích kỳ dị hướng tới Quân Hành Tuyệt, cực mau, rất nhanh, mũi kiếm tại trong nháy mắt lao đến cổ họng của Quân Hành Tuyệt, nhưng là cũng chỉ dừng lại ở đấy, bị một bàn tay kẹp lấy, vô lực tiến thêm một bước.

Lãnh Vô Ngân sắc mặt bụi bại, thua, năm đó chính mình còn có thể cùng Quân Hành Tuyệt chiến trăm hồi, mà hiện tại một chiêu liền đã thua.

“Tảng băng.” Phương Thiên Hữu lo lắng nhìn bạn tốt.

Dương Ưng cùng Ngọc Dạo sắc mặt kịch biến(kịch liệt biến đổi), nếu là chính mình tuyệt đối trốn không thoát được một kiếm này, nhưng Phượng Tuyệt lại dễ dàng như thế phá kiếm này. Phượng Tuyệt, võ công của ngươi đến tột cùng đã tới tình trạng gì?

“Ta thua.” Lãnh Vô Ngân tại thời điểm Quân Hành Tuyệt buông ra mũi kiếm, thu hồi kiếm, suy sụp hạ tay xuống, trên mặt tuy rằng vẫn là sắc lạnh nhưng tất cả mọi người đều có thể phát hiện phân đồi bại kia.

Mọi người muốn an ủi lại không biết phải nói gì, niên kỉ không sai biệt lắm vì sao Phượng Tuyệt có thể cường như vậy, trên đời này thật sự tồn tại thiên tài như thế, làm cho cố gắng của bọn họ sở hữu uổng phí, liền ngay cả bọn họ đều bị đả kích.

“Ngươi cầm kiếm thực ổn, kiếm pháp của ngươi cũng tốt lắm.” Một thanh âm tại bên tai mọi người vang lên, theo thanh âm mọi người ngẩng đầu, trên lầu của Vị Tẫn Lâu nam từ ôn hòa kia đạp trong hư không hạ xuống.

Phảng phất như có như không nhìn thấy dưới chân nam nhân kia là cầu thang phổ duyên, làm cho nam nhân kia vững vàng tiêu sái như trên mặt đất. Đây là khinh công gì?

“Nhưng mà cái kia không phải là kiếm của ngươi.” Ở trên hư trong đi xuống, nam tử nói.

“Khiêm.” Quân Hành Tuyệt lập tức đi đến bên người Thượng Quan Khiêm, Khiêm như thế nào lại quản nhiều chuyện không quan hệ.

“Đối với người nghiêm túc, chỉ dẫn vài điểm là đáng giá.” Chỉ cần là người nghiêm túc cố gắng, Vô Xá mọi người đều có vài phần hảo cảm. Người Vô Xá cũng không cho rằng mình là thiên tư xuất chúng, cho nên mỗi người Vô Xá đều thực cố gắng, không vì cái gì, chỉ là đơn thuần muốn biến cường, không chịu trói buộc khi còn sống. Cho dù có thiên phú kém hơn người, không tiếp thu được, không chịu khắc khổ thì làm sao có thể đi đến từng bước như này đâu? Tương tự, đối với những người đã có thiên phú, không chịu cố gắng, chỉ trông vào vận khí có được thực lực trên người, người Vô Xá rất chán ghét.

Quân Hành Tuyệt nghĩ, muốn ở trước mặt Khiêm biểu hiện chính mình nghiêm túc cố gắng một chút, Khiêm đối với người như thế có hảo cảm. Ừm, phải làm như thế nào đây? Trở về nghiêm túc xử lý triều chính, ngay tại trước mặt Khiêm, này như thế nào? Vẫn là học một chút y thuật, có thể hướng Khiêm thỉnh giáo? Còn có… Quân Hành Tuyệt ở trong lòng nghĩ. Cũng may mắn thực lực của Quân Hành Tuyệt hiện giờ cao thâm, đã ở trước mặt Khiêm có nhiều mặt mũi, rất nhanh liền đem lực chú ý chuyển về, nghe lời nói của Thượng Quan Khiêm đối với Lãnh Vô Ngân.

“Ngươi vì sao học kiếm?” Thượng Quan Khiêm hỏi Lãnh Vô Ngân.

Vì sao học kiếm? Lãnh Vô ngân hỏi chính mình. Hắn sinh ra tại Lãnh Kiếm Sơn Trang, từ nhỏ học chính là kiếm, nguyên nhân… không có bất luận nguyên nhân? Chính mình vì sao học kiếm, không biết.

Lãnh Vô Ngân mê mang nhìn người nam tử ôn hòa vừa hỏi chính mình.

“Ngươi không biết?” Nhìn đến Lãnh Vô Ngân mê mang, Thượng Quan Khiêm hỏi lại.

Lãnh Vô Ngân gật gật đầu.

Thượng Quan Khiêm cười tới ôn hòa, không biết còn cố gắng như vậy, “Kiếm đối với ngươi mà là cái gì?”

Kiếm là cái gì? Đối với Lãnh Kiếm Sơn Trang mà nói, kiếm là tồn tại rất trọng yếu, như vậy đối với chính mình thì sao?

“Ngươi có thể buông tha kiếm sao?”

“Không.” Lãnh Vô Ngân đáp lại, buông tha kiếm, không, làm không được, hắn như thế nào có thể buông tha, kiếm, kiếm, kiếm là tất cả của hắn a. Lãnh Vô Ngân bỗng nhiên hiểu được, không phải vì Lãnh Kiếm Sơn Trang dùng là kiếm, không phải vì kỳ vọng của phụ thân cùng các tiền bối, chính là chính hắn muốn học kiếm.

“Khiêm, làm gì cùng hắn nói nhiều như vậy, kiếm pháp của hắn tốt lắm nhưng là không phải phải của chính mình, cho dù hắn hiểu được thì cũng không hơn gì cái này.” Quân Hành Tuyệt mất hứng, Khiêm đối với hắn không có kiên nhẫn như vậy, nhẫn tâm đem hắn đưa cho Tôn Hoàng, tàn khốc huấn luyện, Lãnh Vô Ngân này dựa vào cái gì. Đúng vậy, hắn chính là ghen.

Không phải của hắn? Không hơn gì cái này? Lãnh Vô Ngân nghe nói như thế, sắc mặt lại trắng thêm vài phần.

“Phượng Tuyệt, không cần vũ nhục kiếm của ta.” Lãnh Vô Ngân phẫn nộ nói.

“Tuyệt cũng không nói gì sai, ngươi quả thực không có gì hơn cái này.” Thượng Quan Khiêm tán thành cách nói của Quân Hành Tuyệt.

Khiêm tán thành hắn a, Quân Hành Tuyệt khó chịu lập tức biến mất. Quả nhiên đối với Khiêm mà nói, hắn mới là trọng yếu, Lãnh Vô Ngân thì tính là cái gì?

Nghe được lời nói của Thượng Quan Khiêm, Lãnh Vô Ngân phẫn nộ biến mất, “Lãnh Kiếm Sơn Trang, Lãnh Vô Ngân, thỉnh các hạ chỉ giáo.” Đối với nam tử ôn hòa chỉ điểm, Lãnh Vô Ngân không thể sinh khí, cung kính chỉ giáo, chỉ nhìn khinh công vừa rồi cũng biết được ôn nhuận nam tử này chính là một tuyệt đỉnh cao thủ.

“Kiếm pháp của ngươi thực thuần thục, nhưng cũng chỉ là kiếm pháp mà thôi, ngươi đối với kiếm hiểu biết được bao nhiêu, kiếm là cái gì, đối với kiếm pháp của ngươi có bao nhiêu lý giải, ngươi chỉ là hiểu kiếm pháp nhưng không có hiểu được kiếm ý.” Thượng Quan Khiêm giải thích.

“Kiếm ý?” Lãnh Vô Ngân lặp lại, đồng dạng sử dụng kiếm Ngọc Dao cũng sâu xa suy nghĩ.

“Tuyệt, cho hắn xem một chút cái gì gọi là kiếm ý.” Thượng Quan Khiêm đối với Quân Hành Tuyệt nói.

“Được rồi.” Chỉ cần là yêu cầu của Khiêm, Quân Hành Tuyệt sẽ không cự tuyệt.

Ngoắc, một thị vệ ở trước Vị Tẫn Lâu cung kính dâng lên một thanh kiếm.

“Lãnh Vô Ngân, nhìn rõ ràng, đây là một kiếm vừa rồi của ngươi.” Quân Hành Tuyệt đối với Lãnh Vô Ngân nói.

Đám người Lãnh Vô Ngân trợn to mắt, chuẩn bị cẩn thận nhìn.

Cùng quỹ tích vừa rồi của Lãnh Vô Ngân giống nhau, nhưng là tại thời điểm Quân Hành Tuyệt vung ra, mang theo băng hàn đông người, giống như sương hoa dưới ánh trăng, xinh đẹp như thế, băng hàn thấu xương. Mà một chiêu này cùng Lãnh Vô Ngân một chiêu kia lại có bất đồng, tại sau một chiêu của Lãnh Vô Ngân, lại thêm một cái quỹ tích, sắc đẹp tàn nhẫn, giống như phiêu tuyết đầy trời vùi lấp vết máu.

“Nguyệt sương.” Lãnh Vô Ngân nhìn một kiếm sau hoàn tất này, ngơ ngác nói, vừa rồi ngay tại dưới một kiếm, hắn giống như nhìn thấy được dưới ánh trăng vẩy ra huyết đông lại thành băng hàn sương hoa, mà này cũng là tên của một chiêu kia.

Một hồi lâu sau, Lãnh Vô Ngân đột nhiên trở nên kích động, một chiêu vừa rồi kia tựa hồ là một chiêu đầy đủ.

“Ngươi hoàn thiện một chiêu này?” Lãnh Vô Ngân lộ ra biểu tìnhkích động, tổ tiên di ngôn, đời sau con cháu đều muốn hoàn thiện một chiêu này, đây là Lãnh Kiếm Sơn Trang mấy trăm năm chờ đợi.

“Đương nhiên.” Quân Hành Tuyệt ngạo nghễ nói, lấy thực lực của hắn, muốn hoàn thiện một chiêu này rất đơn giản.

“Không, điều đó không có khả năng.” Lãnh Vô Ngân không thể tin, kiên định phủ quyết, phải biết rằng đây là chiêu thức do tông sư sáng chế, Phượng Tuyệt không thể nào có thể hoàn thiện, “Ngươi không thể là tông sư.” Có thể hoàn thiện nguyên nhân chỉ có một, đó là Phượng Tuyệt đã là tông sư, mà hắn tuyệt đối không tin Phượng Tuyệt đã là tông sư.

Tông sư? Nghe cái danh từ này, vài người tài tuấn đều trợn to mắt, kia nhưng là tuyệt đối cường giả, danh từ vô địch.

“Tông sư?” Quân Hành Tuyệt mang theo khinh trào (khinh thường trào phúng), con kiến mà thôi, ở hiện tại thủ hạ của hắn dưới sự huấn luyện của hắn, trở thành tông sư không phải số ít, chính là những người thị vệ hôm nay. Dựa theo cách nói của Khiêm, tông sư chỉ là tiên thiên chi cảnh. Thực dễ dàng, dược vật, công pháp, có thể tạo nên vô số tông sư. Khi thời điểm những tông sư này xuất hiện, hắn còn nhớ rõ biểu tình phức tạp của tổ gia gia cùng hoàng thúc.

“Khiêm, không cần để ý nhóm bọn hắn. Cơm trưa của ngươi còn chưa có ăn xong đâu.” Bữa trưa của Khiêm còn chưa xong, những người này lãng phí thời gian ở chung của Khiêm cùng hắn, lại làm cho Khiêm bị đói. Quân Hành Tuyệt đã quên rằng đối với Thượng Quan Khiêm mà nói đồ ăn cũng không phải nhu yếu phẩm cần thiết.

“Lãnh Vô Ngân, kiếm chính là kiếm, bất luận là cái gì kiếm, dù là kiếm pháp hoặc là kiếm ý, chúng nó tác dụng chỉ một chính là để giết.” Kiếm pháp cao hơn nữa tồn tại thì như thế nào, kiếm dù có cực sắc bén, nó tác dụng cũng chỉ là để giết, Thượng Quan Khiêm chỉ điểm sau cùng.

“Ngọc Dao không ủng hộ cách nói của công tử, kiếm chỉ dùng để giám hộ người.” Ngọc Dao nhìn Thượng Quan Khiêm xoay người, đột nhiên mở miệng.

“Ngươi từng giết người đi?” Thượng Quan Khiêm liền đầu cũng không quay lại, Quân Hành Tuyệt ôn nhu nhìn khóe miệng Thượng Quan Khiêm khinh trào(khinh thường + trào phúng).

“Ngọc Dao giết chết đều là hạng người làm điều ác.” Ngọc Dao thực tự tin, dưới kiếm bản thân không có kẻ vô tội.

“Vừa rồi thời điểm những thị vệ ngăn cản ngươi, ngươi cũng muốn giết bọn họ đi? Bọn joj là người ác sao?” Thượng Quan Khiêm xoay người, hỏi.

Ngọc Dao không biết phải trả lời như thế nào, nàng vừa rồi xác thực có tâm như vậy, hơn nữa nàng sao có thể trước mặt chủ nhân, nói thị vệ của y là người ác.

“Là hạng người ác, ngươi dựa vào cái gì để kết luận như vậy?” Thượng Quan Khiêm thanh âm ôn hòa tiếp tục hỏi.

“Bọn họ đều từng nguy hại cho giang hồ, Tinh Hồ chúng ta tác vi chính đạo nhất phái (một môn phái có tác phong hành vi chính đạo), không thể ngồi yên không để ý đến. Nhìn thấy tội ác của bọn họ, tất nhiên là muốn ra tay.” Trừ ra đề tài trong lời nói vừa rồi, Ngọc Dao lại tin tưởng mười phần.

“Như vậy ngươi có hay không nghĩ tới, người ngươi giết cũng có người thân, cha mẹ lớn tuổi, thê nhi nhu nhược, đối với người mất đi thân nhân mà nói, ngươi lúc đó không phải cũng là người ác sao?” Đạo lý là như vậy, người Vô Xá tuyệt đối hiểu được nhiều hơn so với mọi người.

“Này.” Ngọc Dao lại không biết trả lời như thế nào, nàng chưa bao giờ nghĩ tới. Nàng giết người phía sau còn có ai.

“Trộm cướp là ác sao?” Thượng Quan Khiêm không tiếp tục truy cứu ở vấn đề này, hỏi tiếp.

“Phải.” Ngọc Dao không chút do dự trả lời.

“Như vậy một người trộm cướp là vì cha mẹ bệnh nặng, kẻ trộm cướp như hắn, ngươi cho rằng là cái gì?” Thượng Quan Khiêm tiếp tục hỏi.

Ngọc Dao lại càng không biết trả lời như thế nào, tại trong Tinh Hồ, có vị sự muội liền vì muốn chữa trọng bệnh cho đệ đệ, rơi vào đường cùng trộm vật trên người đệ tử Tinh Hồ, sau khi bị phát hiện, người nọ thương tiếc nàng, thu nàng vào Tinh Hồ. Vị sự muội cũng không lảng tránh vấn đề này, mà nàng có thể nói đấy là người ác sao?

“Kiếm của ngươi vì bảo hộ, cũng không để giết chóc.” Thượng Quan Khiêm cười nói.

“Không phải, là vì bảo hộ. Tinh Hồ đại biểu là thiên hạ chính đạo, thiên hạ thương sinh (chính đạo của thiên hạ, thương yêu sinh linh trong thiên hạ), ta làm không phải là giết chóc.” Chịu không nổi từ ngữ của Thượng Quan Khiêm, Ngọc Dao biện giải.

“Đại biểu thiên hạ thương sinh, chính đạo? Tinh Hồ vì thiên hạ thương sinh làm cái gì?” Thượng Quan Khiêm lại hỏi.

“Tinh Hồ thu lưu những bé gái mồ côi chịu khổ.” Ngọc Dao nghĩ đến thiện hạnh (đức hạnh + làm điều thiện)của Tinh Hồ, chính nàng cũng là được trợ giúp, “Tinh Hồ tiêu diệt giang hồ ma đạo nguy hại.” Đây là sứ mệnh của Tinh Hồ.

“Thu lưu bé gái mồ côi chỉ có Tinh Hồ làm sao?” Thượng Quan Khiêm cười hỏi, “Tiêu diệt ma đạo chỉ có Tinh Hồ làm sao?”

Không, thu lưu bé gái mồ côi tuyệt đối không chỉ có Tinh Hồ, trên cơ bản mỗi một môn phái chính đạo hoặc nhiều hoặc ít đều có thu lưu cô nhi, không hạn chế là bé gái mồ côi. Nghĩ đến như vậy, Tinh Hồ ngược lại có điểm hẹp hòi. Hơn nữa, mỗi lần tiêu diệt ma đạo, các môn phải đều phải ra lực lượng, Tinh Hồ nhiều nhất chỉ là chủ lực. Này chỉ cần một ý tưởng, mọi người đều hiểu được.

“Như vậy Tinh Hồ có từng cứu dân chúng gặp tai nạn?” Thượng Quan Khiêm hướng hỏi.

Như thế nào có khả năng. Giang Nam địa phương này như thế nào sẽ có thiên tai, hơn nữa việc này là chuyện của triều đình, như thế nào có thể đến phiên bọn họ trong chốn giang hồ quản.

“Nguyên quốc cùng Viêm quốc chiến sự, Tinh Hồ có từng tham gia bảo vệ quốc gia?” Thượng Quan Khiêm nói tới chuyện gần nhất.

Không có, người trên giang hồ như thế nào sẽ quản chiến sự hai nước, đặc biệt Giang Nam, ở nơi này mà nói chiến tranh là quá xa vời.

“Tinh Hồ, một, chưa có lần nào từng có ân với dân chúng; hai, chưa từng trợ giúp quốc gia. Tinh Hồ ngươi dựa vào cái gì mà thay thiên hạ thương sinh, chính đạo. Nhiều nhất, Tinh Hồ ngươi chẳng qua là ở trong phạm vi của thế lực mình, bảo hộ chính bản thân mình, làm vài chuyện tình đối với mình có lợi.” Thượng Quan Khiêm tổng kết.

Ngọc Dao không thể phản bác, không thể mở miệng, suy nghĩ hỗn loạn, liền ngay cả chính nàng cũng không thể xác định, Tinh Hồ dựa vào cái gì.