[Vô Xá Hệ Liệt] Tu La Quân Tử

Chương 94




Ba ngày sau, vẫn như cũ trời trong nắng ấm, bầu trời xanh vạn lý không bóng mây, thật là thời tiết tốt. Dương gia Du Châu vô cùng náo nhiệt cử hành đại hội võ lâm, coi chừng cần thận, nhiều lần trắc trở, rốt cục cũng chọn ra được tân minh chủ võ lâm. Tiền nhiệm minh chủ võ lâm Dương Hùng liên tục được vinh hạnh, bất quá nhìn bộ dáng của Dương Hùng, thoạt trông một chút cũng không cao hứng, trên mặt tươi cười đều là bài trừ. Vốn Tinh Hồ trai chủ Tố Linh cũng được đề danh, trước đó lại tuyên bố rút khỏi lần tuyển chọn này, bất cứ ai khuyên cũng đều không đồng ý. Ngoài một bộ phận người khác biết rõ tình hình ra, cũng không lý giải được quyết định của Tố Linh.

Chỉ có một vài người kia biết Tinh Hồ phải điệu thấp, không được phép tiếp tục làm cao, nếu không chờ đợi sẽ là diệt môn. Tố Linh rõ ràng điểm này cho nên mới buông tha, Tinh Hồ không thể hủy ở trong tay nàng, muốn hủy diệt Tinh Hồ đối với triều đình bây giờ mà nói là rất đơn giản. Ba ngày trước ban đêm tại Du Châu xảy ra chuyện, Quân Thường Hằng vì Tố Linh, Dương Hùng, Lãnh Phong mà bày ra thực lực mà triều đình có được. Kia không phải là một hay hai tông sư, mà đã trở thành một quân đội tông sư. Nếu chọc tới triều đình, chỉ có nước diệt môn. Trước kia tình huống triều đình cùng giang hồ tương kháng ngang bằng, đã không còn nữa rồi. Giang hồ chỉ có thể phục tòng triều đình, tại tình huống mà không vi phạm đại nghĩa triều đình mà ra đời. Bọn họ hiểu được, cho nên đối với việc trở thành minh chủ võ lâm, mấy người đã không còn có hứng thú.

Dương Hùng bởi vì là tiền nhiệm minh chủ, từ chối không được. Hơn nữa Tố Linh cùng Lãnh Phong cường lực duy trì Dương Hùng trở thành minh chủ, bởi vì bọn họ đều biết phương hướng tình hình thực tế. Nếu đổi lại là một kẻ không rõ ràng tình huống lắm, tại thời điểm triều đình đang chỉnh đốn lại làm ra chuyện gì đó, bọn họ không dám tưởng tượng sẽ có hậu quả thế nào. Bất đắc dĩ, Dương Hùng chỉ có thể lại ngồi trên vị trí minh chủ, một chút vui sướng đều không có. Nếu bản thân cái gì cũng không biết thì tốt rồi, có lẽ sẽ có chút thoải mái. Nhưng mà bản thân lại đã biết được tình hình thực tế, sau này sẽ rất vất vả.

Bất quá, sự tình đã muốn như vậy, bản thân cũng chỉ có thể tiếp tục làm tiếp. Hiện tại chuyện tình đau đầu nhất chính là võ lâm luận võ ngày hôm nay.

Tối hôm qua một chút cũng không thấy buồn ngủ, lại đi tuần tra vị trí vì hai vị kia an bài. Địa phương làm không ổn lập thì tức sửa chữa, Trấn vương đã an bài tới một đám tông sư, tại thời điểm mặt trời mọc liền sẽ tới nơi. Thủ vệ phải cẩn thận bảo hộ chỗ địa phương kia.

Đứa con của mình cũng bị bản thân lải nhải lặp đi lặp lại, nói chuyện phải chú ý, phải cẩn thận đề phòng, không được như trước giải quyết. Hai đứa con lớn không rõ vì sao bản thân phải cẩn thận, tiểu nhi tử nhưng lại rõ ràng, còn thật sự nghe lệnh. Nhưng mà việc này cũng bởi vì tại tiểu nhi tử nhiều chuyện, tuy rằng biết không thể trách hắn, thế nhưng vẫn có chút oán niệm đi. Tiểu nhi tử chỉ có thể cười khổ.

Mặt trời dâng cao, đài đã dựng tốt, võ lâm nhân sĩ các phái hay tán nhân không môn không phái cũng đều đã tới. Người niên kỷ còn nhỏ nhiệt huyết hưng phấn nhìn đài luận võ, muốn nổi danh thiên hạ. Người có thâm niên lâu một chút, nhìn thấy đài kia, hoài niệm năm tháng chính mình niên kỷ còn nhỏ. Hôm nay luận võ trên cơ bản đều là người trẻ tuổi, về phần bọn họ còn phải đợi hai ba ngày nữa. Đả kích tính tích cực của người trẻ tuổi là không tốt. Trước làm cho bọn họ đắc ý một chút, sau đó để cho bọn họ biết được thua kém bao nhiêu. Đương nhiên cũng không thiếu thanh niên tài tuấn sóng sau đè sóng trước, nhưng mà loại tình huống này rất ít, có thể làm được chỉ có võ lâm Tam công tử: Lãnh Vô Ngân, Dương Ưng, Phượng Tuyệt. Còn về những người khác, thế hệ trước không để trong mắt.

(tán nhân: người tản mạn đi lại một mình trong giang hồ)

Bất quá, Dương minh chủ để cho đứa con của mình canh giữ nơi đó làm gì, còn có Lãnh Vô Ngân cũng vậy. Còn có kiến tạo hoa lệ kia, địa phương cách trở tầm mắt mọi người là đang muốn để làm gì. Còn có một đám thị vệ to lớn kia, là người Dương gia? Thoạt nhìn đều là cao thủ khó lường a.

Nói ra, mọi người đã đến không sai biệt lắm, Dương minh chủ người đâu? Còn có Lãnh Kiếm Sơn Trang trang chủ cũng không thấy bóng ngươi, Tinh Hồ trai chủ cũng không ở trong này, bọn họ đi đâu rồi? Hay là đang thương lượng đại sự gì sao?

Mà lúc này Dương Hùng cùng Lãnh Phong, Tố Linh đang ở trước cửa chờ đón người, phải biết rằng người kia chính là Hoàng đế a.

Không bao lâu, một chiếc xe ngựa chạy tới, đi theo sau sát xe ngựa là mấy người đơn độc cưỡi ngựa. Có hai người là bọn họ quen thuộc, Trấn vương Quân Thường Hằng, còn có Phượng Cửu. Đánh xe chính là một lãnh túc nam tử, không có biểu tình gì, ở trước cửa Dương gia ghìm cương dừng ngựa lại. Xuống xe.

“Chủ nhân, Quân Hành Tuyệt đại nhân, tới rồi.” Đối với người trong xe nói.

Dẫn đầu xuống xe chính là Quân Hành Tuyệt, sau đó ân cần đưa tay ra, để cho một người khác trong xe nắm lấy tay của chính mình xuống xe.

Thượng Quan Khiêm không để ý tới, tự mình xuống xe, động tác phiêu dật. Quân Hành Tuyệt cũng không ảo não, lập tức đứng ở bên người Thượng Quan Khiêm, hướng cửa Dương gia đi tới.

“Thảo dân…” Mấy người đang muốn hành lễ.

“Được rồi, hiện tại ta là Phượng Tuyệt.” Quân Hành Tuyệt đánh gãy bọn họ, hắn cùng Khiêm xuất môn vốn không nghĩ muốn để cho mọi người đều biết.

Ba người hiểu được, lập tức đứng dậy.

“Phượng công tử, Thượng Quan công tử, Trấn vương, Phượng tiền bối, thỉnh.” Làm chủ nhà, Dương Hùng lễ phép nói, ở phía trước dẫn đường.

Đoàn người rất nhanh sẽ tới hội trường, nhìn tới Dương Hùng đã đến, mọi người đều chào hỏi. Dương Hùng cũng khẩn thiết đáp lại, chẳng qua trên mặt có chút cương, sơ sót, sơ sót, hẳn là lại phải làm một con đường bí mật mới đúng.

Võ lâm nhân sĩ tụ tập, sẽ gặp được vài người đã gặp qua, hoàn hảo không dẫn nhân chú mục. Nhưng mà xuất sắc giống như Quân Hành Tuyệt cùngQuân Thường Hằng như vậy chính là nhân vật không ai sẽ không nhớ. Có vài người trẻ tuổi lập tức nhận ra người mới đi tới đây.

“Kia không phải là Phượng Tuyệt sao?” Có người nói.

“Đúng là hắn. Trên giang hồ thực lâu rồi không có nghe thấy tin tức gì của hắn.” Lại thêm một người.

“Phượng công tử…” Nữ tử si mê, tuy rằng Quân Hành Tuyệt không có đi trêu chọc các nàng, nhưng mà Quân Hành Tuyệt bộ dáng xuất sắc quả thật có thể làm cho nữ nhân mê muội.

“Bên người Phượng công tử, người nọ là ai?” Người kia thật tuấn mỹ, một chút cũng không kém cỏi so với Phựng Tuyệt, cái gọi là ôn nhuận như ngọc chính là như vậy đi.

Bộ phận nam tử khó chịu nhìn thấy Thượng Quan Khiên và Quân Hành Tuyệt, bởi vì các thiếu nữ trẻ tuổi chính là si ngốc nhìn theo bọn họ.

“Đó là Trấn vương.” Đây là người năm đó gặp qua Quân Thường Hằng, nhìn thấy Quân Thường Hằng mở to mắt không thể tin được nói.

“Trấn vương, không phải là tông sư sao?” Người có phản ứng được.

“Hắn ta như thế nào lại ở chỗ này?” Người nghi hoặc.

Đám người đều nghị luận, người trẻ tuổi nóng bóng nhìn, thế hệ trước hâm mộ. Tông sư a, là mục tiêu của tất cả võ lâm nhân sĩ.

“Người kia, là, Phượng Cửu?” Một thanh âm kinh hô, là một người tóc cùng râu màu hoa râm, lão nhân tinh thần thực tỉnh táo, là một chưởng môn môn phái.

“Phương Lâu! Đệ nhất tông sư! Ngươi không nhận sai chứ?” Người bên cạnh lập tức hỏi.

“Không có, ta từng gặp qua Phượng tông sư, bộ dáng của hắn căn bản không thay đổi, ta sẽ không nhận sai.” Chính là khẳng định nói.

Hai đại tông sư đều xuất hiện, hội trường bắt đầu rối loạn, nhưng mà không có ai dám tự tiện lại gần.

Nghị luận, mọi người nhìn thấy được bọn họ di chuyển.

Dương Hùng cảm giác được áp lực, kiên trì dẫn đường, những người này không dám tiến lên, một hồi nữa nhất định sẽ tới hỏi hắn. Đau đầu a, phải nói như thế nào. Lúc này Lãnh Phong cùng Tố Linh chạy cách xa nhóm người kia một chút, bọn họ cũng không muốn bị người túm lấy hỏi đông hỏi tây.

Chỉ chốc lát, Dương Hùng đã đem người đi tới địa phương riêng biệt đặc biệt vì bọn họ mà chuẩn bị. Dựa theo Quân Thường Hằng yêu cầu, có thể thấy rõ ràng hội trường, cũng sẽ không có tạp vụ chờ đi ngang qua. Tới gần nơi này, từ thị vệ bảo hộ, đồ ăn cùng việc chăm sóc có Dương Ưng, Lãnh Vô Ngân, Phương Thiên Hữu, Ngọc Dao, Đường Di mấy tiểu bối biết tình hình thực tế này tiếp nhận, ngăn chặn hết thảy mọi nguy cơ.

“Không tồi.” Quân Hành Tuyệt khen. Tầng tầng sa mạn, ngăn cách tầm mắt ngoại giới, nhưng mà từ trong có thể rõ ràng nhìn ra bên ngoài, Khiêm của hắn cũng sẽ không bị đám tạp nhân kia nhìn trộm. Vừa rồi có chút người si mê tầm mắt nhìn Khiêm làm cho hắn rất không vui, thật muốn đào ánh mắt của bọn họ ra. Nhìn cái gì, Khiêm là của hắn. Quân Hành Tuyệt cũng biết đây là việc nhỏ nhưng mà vẫn nhịn không được khó chịu. Nếu động thủ, Khiêm nhất định sẽ cho rằng mình lòng dạ hẹp hòi, thích so đo. Trên sách dạy luyến ái có nói, ghen có thể nhưng mà vô lễ ăn bậy dấm chua, tùy tiện chuyện gì cũng đều ghen, như vậy sẽ làm cho đối phương cảm thấy phiền chán. Bởi vì điểm này mà làm cho Khiêm phiền chán hắn, mất nhiều hơn được, hừ, coi như bọn họ may mắn.

“Hoàng thượng quá khen.” Không có ngoại nhân, Dương Hùng cũng không che giấu cái gì, “Đại hội võ lâm sẽ bắt đầu, thảo dân cáo lui trước.”

Quân Hành Tuyệt khoát tay, ý bảo không sao cả. Dương Hùng lập tức ly khai nơi này.

Quân Hành Tuyệt cùng Thượng Quan Khiêm sau khi ngồi xuống, Diêm La lập tức nhanh chóng không biết từ nơi nào lấy ra trà cụ, nước ấm, bắt đầu pha trà.

Hương trà ngấm vào lòng người từ bên trong phiêu đãng, làm cho đám người Dương Ưng tay không đụng tới, bản thân tựa hồ là dư thừa.

“Đây là Địch Vân trà, vẫn thơm như vậy a.” Phượng Cửu cảm khái, liền bởi vì hảo trà này, còn có kì nghệ của Tín vương, khiến cho ông không thể ly khai kinh thành a. Sống tới cái tuổi này rồi, lần đầu tiên có người ở kì nghệ làm cho ông thua thảm như vậy, cũng bởi vì như thế mà muốn ngừng cũng không được a. Còn có trà này, đã biết cuộc đời sống không uổng phí, trước kia cái gì tuyệt thế hảo trà căn bản không đáng giá nhắc tới. Ông bắt đầu cảm thấy may mắn về quan hệ của Quân Hành Tuyệt và Tín vương, bằng không bản thân nào có trà tốt như vậy để uống a. Đặc biệt sau khi ăn đồ ăn của Quân Hành Tuyệt, uống trà này, quả thực là không khác nào thiên đường với địa ngục.

“Tổ gia gia, phân chia năm nay ta đã cấp ngươi.” Sẽ không nhanh như vậy liền uống xong rồi chứ. Từ sau khi trở thành đồng bạn của Khiêm, cũng biết Khiêm có nhiều loại trà tốt, cho nên hắn mới hào phóng tặng một ít cho tổ gia gia cùng hoàng thúc.

“Không có, không có, ta còn lưu trữ để từ từ pha, chờ trà mới đâu. Bất quá, Hành Tuyệt, ngươi nếu cho ta thêm một chút, ta cũng không để ý.” Phượng Cửu mặt lạnh lùng lộ ra bộ dáng tham lam. Từ trong lời nói nói, làm cho Quân Thường Hằng cảm khái, quả nhiên là tổ tôn a, có huyết thống quan hệ. Quân Thường Hằng rốt cuộc cũng biết Hoàng thượng đối với Tín vương vô lại như thế là như thế nào học được, nguyên lai là do di truyền.

“Bắt đầu rồi.” Thượng Quan Khiêm lên tiếng, làm cho lực chú ý của mọi người chuyển tới trên hội trường.

Dương Hùng không nói nhảm nhiều, trực tiếp tuyên bố bắt đầu. Sau đó thiếu hiệp cảm xúc mãnh liệt từ bốn phía lên trên đài, báo ra danh tính, mời đối thủ. Rất nhanh, người sẽ lên tràng, một hồi long tranh hổ đấu.

Mọi người trong đại hội đều biết được hôm nay hai vị tông sư đều có mặt, đấu võ càng thêm ra sức, nếu có thể được tông sư coi trọng thu vào môn tường, tiền đồ vô lượng a. Phượng Tuyệt vì sao ở trên giang hồ làm việc quái đản cũng không có người dám nhạ tới mà thậm chí còn muốn nịnh bợ, cũng không có nhân sĩ chính phái nào đem hắn nói thành tà ma ngoại đạo, không phải bởi vì sư phụ của hắn là tông sư sao?

(môn tường: cửa môn phái)

Trên lôi đài rất náo nhiệt, Dương Hùng bên này cũng náo nhiệt. Ngồi ở xung quanh hắn là nhóm chưởng môn, một đám tiếp lời, tìm hiểu tin tức vì sao hai vị tông sư lại đến, chẳng lẽ có đại sự gì. Thân là một phần từ võ lâm nhân sĩ, nếu đã xảy ra việc gì, cứ việc thông báo, ta sẽ toàn lực tương trợ linh tinh.

Dương Hùng cười khổ giải thích, hai vị tiền bối chính là tới để xem, tới để xem. Tố Linh cùng Lãnh Phong làm bộ như không phát hiện ra cầu cứu của Dương Hùng. Lý do, hắn vô năng, bọn họ cũng không thể nói. Hơn nữa tài ăn nói của Dương Hùng rất tốt, hay là hắn cứ nghĩ lý do, bọn họ chỉ cần phối hợp tới là được.

Luận võ đại hội đang tiến hành.