Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 29




Chương 29

” Cậu lo mà lái xe về nhà nhanh nhất có thể đi ” Lục Lãnh Phong hầm hực nói.

Máu từ vết thương trên người Hy Nguyệt đều dính lên người anh, nhưng đó không phải là điều làm anh tức giận, mà điều làm anh tức điên lên là Hy Nguyệt bị thương.

” Lục tổng…quần áo của thiếu phu nhân ” Thư kí Lâm nhìn lên gương chiếu hậu, cậu ngập ngừng nói.

Lúc này Lục Lãnh Phong mới chú ý đến, tên lão già này cuối cùng đã dùng gì đánh con ngốc này đến nổi quần áo cũng không được lành lặn chứ?

Lục Lãnh Phong vội cởi áo vest ra, anh khoác lên người Hy Nguyệt, không để những chỗ nhạy cảm phơi ra.

” Thư kí Lâm ” Lục Lãnh Phong lên tiếng.

” Tôi cho cậu năm phút, tăng hết tốc lực phải về nhà trong vòng năm phút nữa ” Lục Lãnh Phong cố chấp ra lệnh.

” Nhưng Lục tổng…luật…”.

” Nhanh lên, cậu còn năm phút “.

Lục Lãnh Phong không quan tâm thứ gì, anh bây giờ là bất cần đời, bất chấp đường đua…à nhầm đường đi để về nhà.

Thư kí Lâm đâu dám làm trái, cậu đành miễn cưỡng một chút, tăng tốc một chút.

Nói là một chút, nhưng nếu sơ xài là đến làm bạn với Diêm Vương liền luôn.

Thư kí Lâm tăng hết tốc lực để về biệt thự nhanh nhất có thể, vừa về đến, anh đã ôm thẳng Hy Nguyệt về phòng cô.

Nhìn cô cả người thương tích thế này, cô bây giờ cũng không tỉnh táo, Lục Lãnh Phong xắn tay áo lên, anh đành đích thân làm vậy.

Lấy hộp thuốc ra, bên trong có sẵn kéo, Lục Lãnh Phong đành để cô nằm đó, anh cầm kéo lên.

Xoẹt

Tiếng kéo cắt vang lên, Lục Lãnh Phong đang cắt quần áo của Hy Nguyệt. Người cô chỉ toàn vết thương, chỉ đành cắt bỏ bộ đồ này để dễ dàng bôi thuốc hơn.

Lục Thiên Tư đuổi theo cũng đã về kịp, biết rõ Lục Lãnh Phong sẽ đưa Hy Nguyệt về phòng, anh liền đi tìm cả hai, dù sao anh cũng là bác sĩ…có thể…

Lục Thiên Tư đứng hình, nhìn Lục Lãnh Phong đang cắt quần áo của Hy Nguyệt, anh vội đưa tay lên che mắt mình lại.

” Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ” Lục Thiên Tư vội lên tiếng.

Nhìn thấy Lục Thiên Tư, Lục Lãnh Phong liền dừng tay, anh vội kéo mền lên phủ người Hy Nguyệt lại.

” Lục…Thiên Tư ” Lục Lãnh Phong gầm gừ, giọng nói không mấy vui vẻ.

Làm sao vui vẻ nỗi chứ hả? Lục Thiên Tư suýt chút nữa là cái gì cũng nên thấy rồi đấy?

” Tôi xin lỗi, tôi sai rồi ” Lục Thiên Tư quay lưng với tốc độ nhanh không tưởng, anh vội chạy đi.

Đứng lại cho Lục Lãnh Phong nả cái kéo vào người mình à? Lục Thiên Tư anh cũng đâu có ngu, với lại chuyện lúc nãy là tai nạn, anh cũng chưa thấy gì hết.

Đúng là chưa thấy gì hết ahaha.

Lục Lãnh Phong đen mặt, anh tiếp tục công việc của mình. Nhìn đống vải bị mình cắt ra không thương tiếc, anh đỡ Hy Nguyệt ngồi lên, chu đáo bôi thuốc cho cô.