Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia

Chương 70: Người mình




*Dạo này chị hơi bận nên thứ Tư chị sẽ đăng tiếp, chúc các em đọc truyện vui vẻ.

Lúc này trên màn hình LCD của ổ khoá, nhảy lung tung những con số lạ.

Đến khi một tiếng bíp vang lên, một tổ hợp đã hoàn chỉnh hiện lên trên màn hình điện thoại di động của Tần Gia Uy.

"73984."

Tần Gia Uy bất đầu ấn mấy con số này vào bàn phím mật mã.

"Cạch......"

Một tiếng cạch vang lên, đó là dấu hiệu tầng một đã thành công bị Lôi Lạc Thiên phá giải.

"Gia Uy tầng một là tầng được phòng bị lơ là nhất, tầng hai và tầng ba khó khăn hơn nếu không có dấu vân tay và mắt của Santos, chúng ta không tài nào mở được cửa."

Giọng nói nghiêm túc của Lôi Lạc Thiên vang lên từ trong điện thoại, nếu anh và Trình Lam có mặt ở đây hai người nhất định sẽ nghĩ ra cách, nhưng hiện tại anh đang ở Mỹ đúng như câu "lực bất đồng tâm" không cách nào để giúp Tần Gia Uy cả.

"Không sao, hai tầng còn lại cứ giao cho tôi."

Tần Gia Uy vừa nói xong liền cắt liên lạc với Lôi Lạc Thiên, anh thản nhiên đưa điện thoại di động cho Doãn Kỳ lúc này đang nghiêm túc đứng bên cạnh anh.

Tần Gia Uy không nói gì, anh vươn tay lên nhìn vào đồng hồ trên cổ tay, chỉ còn lại 30 phút nữa Tần Gia Vỹ và Nhật Trung sẽ đến tiếp diện.

Đường Vịnh Hi đứng bên cạnh ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm trên gương mặt lạnh lùng của Tần Gia Uy.

Nhìn thấy nét mặt điềm tĩnh không một tia dao động của anh, Đường Vịnh Hi đoán được phần nào Tần Gia Uy đã biết trước về sự phòng bị này của Santos.

Cái cô không đoán được chính là Tần Gia Uy đã toan tính trước mọi việc, anh đã nghĩ ra cách phá vỡ sự phòng vệ này của Santos.

Tất cả mọi người trong lòng băn khoăn, trầm mặc cố suy nghĩ ra cách để mở cửa.

"Lão Đại, mình có thể làm nổ tung cánh cửa này."

Sam đứng một bên lên tiếng, anh không tin bọn anh lại bị cánh cửa quỷ này làm khó.

Đường Vịnh Hi nghe Sam nói vậy, trong lòng tức đến nghiếng răng ken két, cất giọng lạnh lùng.

"Không thể được!

Nếu cậu làm nổ tung cánh cửa này, cả tầng hầm sẽ bị sụp đổ chúng ta sẽ bỏ mạng tại đây."

Trong lòng cô thầm nghĩ, cái người này có đầu óc hay không lại đưa ra một đề nghị vô cùng ngu xuẩn.

Nếu có thể làm nổ tung dễ dàng như vậy, Santos cần gì phải tốn công phí sức để cài đặt thiết bị phòng thủ tối tân và đắt tiền nhất hiện nay.

"Mở! chúng ta mở không được, làm nổ tung cũng không xong, vậy phải làm sao bây giờ?

Thôi thì để thuộc hạ đi bắt Santos mang về là được, thuộc hạ không tin có hắn trong tay vẫn không thể mở cửa."

Sam với một bụng đầy nộ khí nói lẫy, khi nghe Đường Vịnh Hi nói với giọng khinh thường, trong lòng anh thật sự không phục Đường Vịnh Hi.

Sam có dự cảm Đường Vịnh Hi không phải là người tầm thường, anh không biết cô tiếp cận với Lão Đại là vì mục đích gì nhưng Sam biết chắc chắn một điều, Đường Vịnh Hi sẽ là mối họa làm liên luỵ đến Tần Gia Uy.

Tần Gia Uy trầm mặt nhíu đôi mày râm nhìn thẳng vào Sam bằng ánh mắt lành lùng đưa ra lời cảnh cáo,

nghe một cái là anh hiểu ngay tâm tư của Sam, anh không thích thái độ không tôn kính Đường Vịnh Hi của Sam.

Sam bị ánh mắt sắc bén của Tần Gia Uy làm kinh hãi, anh cuối đầu im lặng đứng sang một bên không dám nói thêm lời nào.

Đường Vịnh Hi biết trong lòng Sam không phục cô, ngược lại với thái độ tức giận của Tần Gia Uy.

Đường Vịnh Hi lại vui vẻ trong lòng, ít ra thuộc hạ của anh không phải là những kẻ đần độn, cũng đã bắt đầu nghi ngờ đến thân phận của cô.

Đang suy nghĩ đến việc này đột nhiên ánh mắt sắc bén của Đường Vịnh Hi hiện lên sự hiếu kỳ cô chuyển tầm mắt của mình nhìn vào Tần Gia Uy, lúc này còn đang bực bội khuôn mặt tối sầm, trong lòng cô thầm nghĩ.

"Nếu thuộc hạ của anh cũng đã bắt đầu nghi ngờ về thân phận của cô, vậy còn anh thì sao?.

Nhưng mặc kệ anh nghĩ gì, hiện tại điều quan trọng nhất chính là mở được cánh cửa này và lấy  cho bằng  được vi-rút Anthrax 001."

Trong lúc mọi người còn đang suy nghĩ cách, hàng lọt tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau, càng lúc càng tiến đến gần bọn họ hơn.

Nghe được tiếng bước chân gấp gáp,  người của Tần Gia Uy lập tức đề cao cảnh giác ai nấy đều siết chặt khẩu súng trên tay đứng với tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Một đám người đột nhiên xuất hiện, trên người họ mặc áo chống đạn màu đen tay cầm những khẩu súng trường tấn công 9A91 được thiết kế giống như súng tiểu liên là loại súng trường tấn công nhỏ và ngắn nhất trên thế giới.

"Người mình."

Thuộc hạ của Tần Gia Uy chuẩn bị nổ súng liền bị giọng nói lạnh lùng của anh chặn lại.

Tần Gia Uy nhìn thấy những khẩu súng trên tay họ, liền biết họ là thuộc hạ của Đường Vịnh Hi, chỉ có tổ chức thần bí Shadow mới được đặc quyền sử dụng súng trường tấn công 9A91 do Tần Gia độc quyền sản xuất cho quân đội Mỹ.

Nghe Tần Gia Uy nói vậy thuộc hạ của anh mới buông lỏng sự đề phòng, tay cầm chặt khẩu súng từ từ hạ xuống nhưng ánh mắt sắc bén vẫn luôn quan sát bọn người này.

"Người mình?"

Đường Vịnh Hi kinh ngạc cặp mắt nghiêm túc đang quan sát bọn thuộc hạ chợt hiện lên sự hoài nghi.

"Tần Gia Uy nói hai từ này là có ý gì, anh đã biết thân phận thủ lĩnh của cô."

Đột nhiên đôi môi gợi cảm của Đường Vịnh Hi bất giác cong lên thành một nụ cười thích thú, con ngươi sắc bén mang theo sự thưởng thức nhìn thẳng vào ánh mắt trầm tỉnh phẳng lặng của Tần Gia Uy, anh quả thật không phải là người tầm thường.

Tần Gia Uy bắt gặp ánh mắt ưng thuận của Đường Vịnh Hi, trong lòng anh biết Đường Vịnh Hi đã nghĩ thông suốt, cô đã cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của anh.

Quyển Ni và Nhật Trung nhìn thấy Đường Vịnh Hi không hề có phản ứng với lời nói của Tần Gia Uy, họ biết Tần Gia Uy đã biết về thân phận của chủ nhân.

Trước ánh mắt bàng hoàng của tất cả mọi người, một đám người với khí thế không thua gì với họ thận trọng bước tới cúi đầu hành lễ trước mặt Đường Vịnh Hi.

"Chủ nhân."

Đường Tam nghe họ gọi Đường Vịnh Hi là chủ nhân, cặp mắt hiếu kỳ không thể rời khỏi người của Đường Vịnh Hi.

Cô quan sát Đường Vịnh Hi thật kỹ từ trên xuống dưới, nét mặt dịu dàng tiểu bạch thỏ trước đây đã không còn tồi tại, cái cô nhìn thấy trên khuôn mặt kiêu sa của Đường Vịnh Hi chính là sự độc ác vô tình, vẻ kiêu ngạo cùng với sự tàn nhẫn luôn tiềm ẩn trong ánh mắt của Đường Vịnh Hi.

Bây giờ Đường Tam mới hiểu ra tại sao trên người của Đường Vịnh Hi lúc nào cũng tỏa ra ánh hào quang rực sáng, thì ra cô chính là thủ lĩnh của một băng đảng, thảo nào khí chất của cô không thua gì với Hàn Mạc cả.

Đường Tam biết Đường Vịnh Hi là thủ lĩnh nhưng cô thật sự không biết Đường Vịnh Hi nắm trong tay thế lực nào trong thế giới ngằm.

Đường Tam liền chú ý đến bọn thuộc hạ của Đường Vịnh Hi, nhìn vào khí thế, vũ khí cùng với lối hành sự của bọn họ cô tin chắc bang phái của Đường Vịnh Hi không nhỏ, chỉ có những bang phái hùng mạnh trong hắc đạo mới có năng lực để sở hữu những loại vũ khí tối tân này.

Suy nghĩ đến đây Đường Tam bất giác quay sang nói nhỏ với Tề Phong.

"Phong, em nghĩ thân thế của Đường Vịnh Hi rất hùng vĩ, chắc chắn còn hùng dũng hơn  cả  Santos.

Chỉ ở những khẩu súng trên tay họ, cũng đã nói lên địa vị của họ trong hắc đạo."

Đường Tam chỉ muốn nói cho Tề Phong nghe nhưng tất cả mọi người đứng bên cạnh đều nghe được hết, họ liền chuyển tầm mắt hiếu kỳ của mình vào Đường Vịnh Hi.

Nhìn thấy vẻ mặt ung dung kiêu ngạo của cô, họ liền xoay qua nhìn Tần Gia Uy lúc này thật vui vẻ khuôn mặt lạnh lùng đã không còn sự lãnh khốc của thường ngày mà thay vào đó là nét mặt hài lòng.