Vợ Yêu Hàng Tỉ: Chớ Chọc Bà Xã Của Tổng Giám Đốc

Quyển 3 - Chương 104: Tóc gió thôi bay




Tới nhà Ngô Kỳ, vẫn là biệt thự quyền thế, cô chưa bao giờ nghĩ đến Ngô Kỳ lại là thiên kim tiểu thư nhà giàu có.

- Vũ Tịch, cậu đến rồi! - Ngô Kỳ ở xa xa thấy Trần Vũ Tịch, chạy tới chỗ cô – Sao vậy, nhìn dáng vẻ ủ rũ của cậu, có phải lại bị bệnh nữa không?

- Không có, chẳng qua lúc tới đây thấy được chuyện không muốn thấy - Trần Vũ Tịch thản nhiên nói.

- Có phải lại cãi nhau với đại tổng giám đốc nhà cậu không? - Ngô Kỳ suy đoán, Trần Vũ Tịch khẽ thở dài, Ngô Kỳ cười một tiếng – Tớ biết ngay mà, bây giờ hỉ nộ ái ố của cậu giống như đều có liên quan tới cái người Ngạo Dạ Phong, có phải cảm thấy có dũng khí để yêu đương rồi không?

Trần Vũ Tịch nhíu mày, nhìn chằm chằm Ngô Kỳ đang muốn bát quái:

- Đừng đem chuyện này ra nói đùa, tớ với anh ta không có quan hệ gì cả.

Ngô Kỳ cười một tiếng không nói thêm gì nữa, kéo Trần Vũ Tịch đi vào trong biệt thự.

- Đúng rồi, hôm nay ba muốn gặp một người khách, nên trước tiên chúng ta lên lầu chơi, nếu như cậu không muốn cùng xuống ăn cơm thì cơm trưa tớ sẽ bảo người giúp việc mang lên trên lầu. - Ngô Kỳ vừa lên lầu vừa nói với Trần Vũ Tịch.

Trần Vũ Tịch gật đầu một cái, vừa đúng cô cũng không muốn gặp quá nhiều người xa lạ. Tâm tình vốn không tốt, không muốn tự ép buộc mình làm bộ cười theo chân bọn họ chào hỏi.

Phòng của Ngô Kỳ so với tưởng tượng của cô còn xa hoa hơn, có điều những thứ này cũng không có gì quan trọng. Ném túi xách xuống, Trần Vũ Tịch nhẹ nhàng ngồi xuống, Ngô Kỳ muốn đi với Trần Vũ Tịch ra ngoài chơi nhưng Trần Vũ Tịch cự tuyệt. Cô chỉ muốn một mình trốn trong phòng yên tĩnh một chút, cho nên cả buổi trưa, dường như đều là Ngô Kỳ chơi máy vi tính, còn cô một mình ở một bên ngẩn người.

Lúc đến giờ ăn cơm trưa, Ngô Kỳ bảo người hầu mang thức ăn lên, nhưng cha Ngô Kỳ lại nhất định bắt cô phải xuống ăn cơm, nói có người muốn giới thiệu cho cô biết.

Ngô Kỳ cũng rất tò mò, bạn buôn bán của cô, từ khi nào thì cần phải giới thiệu cho cô.

Nhưng, lúc hai người Trần Vũ Tịch và Ngô Kỳ cùng nhau đi xuống dưới lầu, mới vừa đi tới đầu cầu thang, thấy người đàn ông đang ngồi trong phòng khách dưới lầu, Trần Vũ Tịch hít một hơi khí lạnh, nhanh chóng co người lại trốn ra sau khúc quanh của tầng lầu.

Ngô Kỳ nhìn Trần Vũ Tịch quay lại, không biết có chuyện gì xảy ra:

- Sao vậy Vũ Tịch?

- Không có, không có gì! Đột nhiên tớ cảm thấy bụng hơi đau, tớ đi nhà vệ sinh, còn nữa. . . . . . ăn cơm không cần gọi tớ, tớ không đói bụng. - Nói xong Trần Vũ Tịch xoay người chui vào phòng của Ngô Kỳ. Ngô Kỳ nhíu mày, không suy nghĩ nhiều đi xuống lầu.

Khi thấy bạn hợp tác làm ăn của ba, cả người theo đó ngây ra:

- A ~ là anh! - Ngô Kỳ chỉ vào anh, ấn tượng của cô đối với anh rất sâu. Lần trước ở trong quán bar với Trần Vũ Tịch bị người khác ức hiếp, chính anh đã cứu họ, hơn nữa còn cho Trần Vũ Tịch mượn áo khoác.

Nhưng sau này khi Ngô Kỳ hỏi Trần Vũ Tịch, cô ấy nói không biết người kia.

Ngày đó Ngô Duẫn Kỳ chỉ chú ý đến Trần Vũ Tịch, một chút cũng không để ý tới những người khác cạnh cô, thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ngô Kỳ, ngược lại có chút kỳ quái.

- Cô biết tôi?

Ngô Kỳ cười đi tới ngồi xuống bên cạnh anh:

- Đương nhiên biết, anh còn nhớ lần trước em với bạn học đến quán bar. . . . . . - Nói tới chỗ này Ngô Kỳ nhất thời ngẩn ngơ, thiếu chút nữa cô quên mất cha vẫn còn ở bên cạnh, quay đầu lại xem, quả nhiên vẻ mặt cha rất âm u - Kỳ Kỳ sao con lại đến quán bar hả? Không phải đã nói với con, không được phép đi tới chỗ đó sao?