Vợ Yêu Hàng Tỉ: Chớ Chọc Bà Xã Của Tổng Giám Đốc

Quyển 3 - Chương 112: Anh có dám nghiêm túc nói yêu tôi? (1)




- Điện thoại như vậy, em muốn bao nhiêu tôi có thể cho em bấy nhiêu. - Ngô Duẫn Kỳ thản nhiên nói.

- Được rồi, trước không nói về điện thoại di động. Nói cái gì mà hôm nay tôi không về, anh lại muốn làm gì. Nếu như anh muốn tìm Ngạo Dạ Phong, xin anh hãy trực tiếp đi tìm anh ta, chớ lợi dụng tôi được không? Ngạo Dạ Phong hoàn toàn không để ý đến tôi, dù cho anh có lấy tôi ra để uy hiếp anh ta thì một chút cũng không dùng được. - Trần Vũ Tịch nhìn Ngô Duẫn Kỳ nói.

Hai tay Ngô Duẫn Kỳ nhét vào túi, rất hứng thú đi tới chỗ Trần Vũ Tịch:

- Tôi không uy hiếp anh ta, là thật sự muốn em ở lại!

- Quỷ mới tin lời nói của hạng người như anh, anh coi tôi là đứa bé ba tuổi sao? - Đôi tay Trần Vũ Tịch nắm chặt, đã không sợ nữa rồi, cô sắp thích ứng được với dạng áp lực uy hiếp của Ngô Duẫn Kỳ.

Ngô Duẫn Kỳ nhất thời nở nụ cười:

- Ngạo Dạ Phong thật may mắn khi có thể có người như em ở bên cạnh anh ta. Em nói nếu như để em ở lại ta bên cạnh tôi không cho anh ta, sẽ như thế nào đây? – Anh cân nhắc khi nói tới những lời này, hoàn toàn không suy nghĩ đến cảm nhận của Trần Vũ Tịch, giống như tự mình đang duy nghĩ về một trò chơi.

Trần Vũ Tịch há miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, người như vậy so Ngạo Dạ Phong càng khó hiểu hơn.

Lúc Ngô Duẫn Kỳ chuẩn bị rời đi, Trần Vũ Tịch không phản kháng đi theo anh cùng lên xe, như thế khiến Ngô Duẫn Kỳ thấy có chút ngoài ý muốn. Sau khi ngồi vào xe, Ngô Duẫn Kỳ gọi một cú điện thoại, Trần Vũ Tịch không nhìn anh, vẫn suy nghĩ lúc nào thì nên nhân cơ hội chạy trốn.

Chẳng qua nghe thấy anh nói ba chữ đơn giản, theo kế hoạch.

Trần Vũ Tịch nhất thời nhíu mày, ép buộc mình tỉnh táo lại. Nhất định Ngô Duẫn Kỳ có vấn đề, có điều trước giờ cô chưa từng nghe nói qua về người này, nếu như anh không làm hại cô mà nói..., ở lại bên cạnh anh có lẽ sẽ có chút thu hoạch gì đó.

Sau khi lóe lên ý nghĩ như vậy, Trần Vũ Tịch bắt đầu do dự xem cuối cùng có muốn chạy trốn hya không.

Nhìn xe chậm rãi ngừng lại trước biệt thự Ngạo gia, Trần Vũ Tịch giật mình quay đầu liếc mắt nhìn Ngô Duẫn Kỳ;

- Không phải anh vừa nói. . . . . .

- Em hối hận? Tôi có thể bảo tài xế quay đầu lại. - Ngô Duẫn Kỳ khẽ mỉm cười.

- Không, không cần! - Trần Vũ Tịch cuống quít xuống xe, mau chóng chạy trốn. Vừa rồi còn nghĩ tới nếu như nhất định phải ở lại bên cạnh anh thì có lẽ có thể điều tra ra điều gì, nhưng lúc này, cô chỉ nghĩ tới muôn nhanh chóng rời khỏi bên cạnh người đàn ông này.

Mới vừa xuống xe, Ngô Duẫn Kỳ liền đóng cửa xe, tài xế nhanh chóng quay đầu xe, rời khỏi nơi này. Trần Vũ Tịch đi vào biệt thự Ngạo gia thì quay lại, nhìn một màn bóng xe đi xa kia, như có điều suy nghĩ xoay người đi tới Ngạo gia.

Đẩy cửa đi vào, vừa lúc đụng phải thím Lưu thẩm đi qua phòng khách, lúc thấy Trần Vũ Tịch, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc, ánh mắt không khỏi liếc nhìn lên trên lầu. Trần Vũ Tịch đang ở phía sau nghĩ chuyện của mình, cũng không chú ý tới khác thường của thím Lưu.

- Tiểu thư Vũ Tịch cô về rồi, vừa rồi thiếu gia nói cô. . . . . .

- Uh’m, không có gì. Ngạo Dạ Phong đâu! - Trần Vũ Tịch nhàn nhạt hỏi, cô nghĩ anh ta hẳn sẽ phải đi tìm cô chứ. Dù sao ngày đó Ngô Duẫn Kỳ thiếu chút nữa đã giết chết hai người bọn họ, biết mình ở trong tay người đàn ông đó, nhất định lòng sẽ như lửa đốt thôi.

Thím Lưu dừng lại, ánh mắt nhìn lên lầu lần nữa.

- Sao vậy thím Lưu, không phải anh ta ra ngoài tìm cháu sao? - Trần Vũ Tịch nhìn dáng vẻ kỳ quái của thím Lưu. Cô nghĩ hiện tại cần phải gọi điện thoại nói cho biết Ngạo Dạ Phong cô đã về - Thím Lưu cho cháu mượn điện thoại di động của thím! Đúng rồi, ông nội đâu?

- Lão gia đi ra ngoài. – Thím Lưu nói, đưa điện thoại trên người cho Trần Vũ Tịch.