Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 426




Chương 426: Vết sẹo sau gáy

“Tâm tình tốt, cơ thể mới tốt” Hà Dĩ Phong phát biểu tổng kết: “Sự tồn tại của cô, chính là để khiến tâm tình Nhật Linh tốt”

Lê Minh Nguyệt dùng sức gật đầu: “Anh nói có lý, tôi đi thu dọn đồ đạc”

Cô nhanh như chớp chạy về phòng, nhanh chóng thu dọn quần áo.

Giữa Lê Minh Nguyệt và Hà Dĩ Phong, rõ ràng không hợp lại nhưng có thể luôn cột vào nhau, bởi vì Lê Nhật Linh.

Họ không giống về kế hoạch cuộc sống, cũng không giống về nhu cầu sinh hoạt và tiêu dùng, mức độ tư tưởng và thế giới quan càng không giống.

Nhưng bọn họ vẫn có thể ầm ï cho đến bây giờ, tất cả đều dựa vào ba chữ Lê Nhật Linh.

Mặc kệ bên ngoài tranh cãi thế nào, đối với sự việc có bao nhiêu bất đồng.

Nhắc đến Lê Nhật Linh, hai người lập tức thống nhất chiến tuyến, giống như lúc này.

Lê Minh Nguyệt không mang thù, Hà Dĩ Phong cũng không so đo cuộc cãi vã trước đó của bọn họ khó nghe thế nào, thu dọn đồ đạc xong chạy nhanh nhất đến bệnh viện.

Xem từ góc độ này, hai người có một loại tương xứng kỳ lạ.

Lê Minh Nguyệt vừa thấy vẻ yếu ớt của Lê Nhật Linh. Lập tức quyến định ở lại bệnh viện bảo vệ không chịu đi.

Lê Nhật Linh thấy Lê Minh Nguyệt, vẻ mặt cũng mềm mại hơn nhiều.

Thân thể Lê Nhật Linh quá yếu, bác sĩ dặn không được xuống giường, Lê Minh Nguyệt sợ cô khó chịu còn cẩn thận vắt khăn nóng lau người cho cô.

Lê Nhật Linh có chút đau lòng cô: “Nguyệt, cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi.”

Lê Minh Nguyệt là bạn của cô, không phải người hầu của cô, Lê Minh Nguyệt đối với cô quá tốt, trong lòng cô luôn có chút áy náy.

“Tôi không mệt, lau cổ xong cho cô, tôi sẽ ngồi bên giường tán gẫu với cô” Lê Minh Nguyệt là đứa trẻ lớn lên ở một trấn nhỏ, cô làm việc tùy tiện không so đo gì, rõ ràng đến thăm Lê Nhật Linh chọc cô vui vẻ, nhưng chăm sóc người còn chu đáo hơn y tá Y tá chỉ là lấy tiền làm việc, rất nhiều chuyện làm cũng không tỉ mi.

Vì giữ thai, Lê Nhật Linh vẫn không xuống giường, ngay cả xoay người ngồi dậy cũng phải cẩn thận, giữ thai mệt như vậy, đối với cơ thể mẹ quả thật là đày đọa to lớn, Lê Minh Nguyệt đau lòng muốn chết.

Lê Minh Nguyệt cẩn thận hỏi: “Có thể cử động cổ một chút không? Tôi lau cho cô thoải mái chút”

Lê Nhật Linh quay đầu, xoay cổ.

Chiếc khăn mềm mại nhẹ nhàng xoa nhẹ cổ cô, giọng nói của Lê Minh Nguyệt nhẹ nhàng: “Được rồi, đổi bên”

Cô bị vẻ mặt đáng sợ của Lê Minh Nguyệt chọc cười, nghiêng đầu sang bên khác.

Mã Kim ấm áp lau cổ cô, Lê Minh Nguyệt bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên: “Nhật Linh, Nhật Linh, vết bớt sau gáy cô thật đẹp! Là hình trái tim, còn là màu hồng!”

Lê Nhật Linh bình thường đều xoã tóc, dấu vết sau cổ rất ít người thấy.

Cô cười, dịu dàng giải thích: “Thật ra không phải là vết bớt, là vết sẹo, lúc nhỏ thích chơi đùa, ngã ngửa về phía sau đập vào cổ.

Chảy rất nhiều màu để lại vết sẹo, thịt non mới dài ra màu nhạt hơn chút, không ngờ chó ngáp phải ruồi tạo thành dáng vẻ này”

“Có người để lại vết sẹo chính là hủy hoại nhan sắc, nhưng vết sẹo của cô thật sự rất đẹp”

Lê Minh Nguyệt nhịn không được cảm thán, quả nhiên cùng là người nhưng khác mệnh, một vết sẹo có thể làm ra hiệu quả khác biệt lớn như vậy.

“Vết sẹo mà thôi, nào có khoa trương như’ cô nói” Vị trí đó quá xa, cô tự xem không tiện, cũng không quá chú ý, chỉ thấy qua gương, đại khái là có hình trái tim.

Lê Minh Nguyệt lấy điện thoại di động lén chụp một tấm, đưa tới trước mặt cô: “Này, cô tự xem, có phải rất đẹp không?”

Cô ngưng mắt nhìn, quả thật rất nổi b: nếu không nói, thật nhìn không ra là một vết sẹo.