Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 75




Chương 75: Oan gia ngõ hẹp.

Chuyên ngành đại học mà Lê Nhật Linh đang theo đuổi là ngành thiết kế thời trang, vì thế hiện giờ cô đã bắt đầu lên kế hoạch, làm nên một sự nghiệp nhỏ cho riêng mình.

Mặc dù du học ở nước ngoài, nhưng cô rất thích văn hoá cổ điền của Việt Nam, cô đã nghĩ đến việc tạo nên một thương hiệu nhỏ của riêng mình, đó là làm những bộ trang phục có sự dung hòa giữa văn hoá cổ điển và hiện đại, khi mặc vào sẽ không quá khoa trương mà vẫn toát lên sự nhã nhặn đầy ý thơ.

Ngày thứ hai sau khi Lâm Quân rời đi, Hạ Lan Châu gọi điện thoại đến hẹn cô ra ngoài.

Địa điểm hẹn vẫn là nơi lúc trước gặp Lưu Ly và cũng chính là nơi cô bị Lưu Ly giội cho cả người toàn mùi cà phê. Hạ Lan Châu rất không phục, cô thầm nhủ, nếu như hôm nay lại gặp Lưu Ly thêm một lần nữa, cô nhất định phải vượt lên trước giội thẳng vào mặt cô ta mới thôi!

“Tính tiền.”

“Chọn món.”

Đúng là chuyện tốt không linh, chuyện xấu thì linh có thừa mà, miệng quạ đen của Hạ Lan Châu quả thật quá linh nghiệm.

Tình huống lần này không giống như lần trước, ngay lúc cô và Hạ Lan Châu vừa mới đặt mông ngồi xuống ghế chọn món, thì bên kia Lưu Ly cũng vừa gọi người đến tính tiền.

Lần này cô cũng không tốt bụng một cách ngu ngốc giống như lần trước nữa, vì thế liền xuất hiện tình cảnh một cô nhân viên phục vụ đứng giữa hai bàn cuống quýt không biết nên đến bàn bên nào trước, dù cô ta có đi về bàn nào đi chăng nữa thì cũng đều sẽ đắc tội với bên còn lại.

May mắn là có một người nam phục vụ khác chạy vội tới cứu cánh, thấy vậy nữ nhân viên kia lập tức vội vã chạy sang phía bàn của Lưu Ly.

Lưu Ly rút tiền, mặt mũi tràn đầy sự không cam lòng đi tới trước bàn của Lê Nhật Linh, cười lạnh nói: “Thật sự là tôi đã xem thường cô rồi, bản lĩnh không nhỏ nhỉ.”

Nghe cô ta nói vậy, cô cũng không thèm ngầng đầu lên, tầm nhìn nhìn về phía chiếc bàn trống không của mình, thầm nghĩ lần này chắc không cần phải so xem tốc độ tay của ai hắt cà phê lên mặt người kia nhanh hơn rồi.

Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, không phản ứng gì nữa.

Sự khinh thường của cô càng khiến cho Lưu Ly tức giận hơn: “Lê Nhật Linh! Cô sẽ không bao giờ có được anh Quân, cho dù tôi không ở bên cạnh anh ấy, thì cũng sẽ có những người phụ nữ khác kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, còn cô ,mãi mãi sẽ không bao giờ trở thành người duy nhất đâu.”

Lê Nhật Linh nheo đôi mắt đẹp của mình lại khẽ mỉm cười, cô ta nói dài như vậy tóm ngọn cũng chỉ để chế giễu cô danh không chính, ngôn không thuận thôi chứ gì: “Không phải thì không phải thôi, nói khó nghe một chút, thì dù sao tôi cũng là người chiếm được nhà vệ sinh, so với mấy người cởi quần đại tiểu tiện tuỳ chỗ ở bên ngoài thì khác xa hơn nhiều đấy.”

Nói đến chuyện cãi nhau, ngoại trừ ở trước mặt Lâm Quân cô không có tỉnh thần ra, còn tựa như cãi nhau với những người khác, cô luôn luôn có thể chiếm thế thượng phong.

“Cô!” Lưu Ly bị chọc cho tức giận tới mức sắp giơ chân, định ra tay muốn đánh co.

Lê Nhật Linh nhanh tay nhanh mắt bắt lấy, thấy phục vụ bưng đồ uống tới, cô nhanh nhẹn cầm lấy chiếc ly trong khay của nhân viên phục vụ, giội cho Lưu Ly ướt toàn thân: “Cô khóc lóc om sòm tôi cũng sẽ không nương tay, tôi không phải mẹ cô, không cần thiết phải nhường nhịn.”

Vừa hay ly cà phê cô cầm phải lại chính là một ly cà phê nóng, chuẩn xác giội cả lên mặt Lưu Ly.

Lưu Ly không thể tiếp tục đấu võ mồm với cô được nữa, bởi vì lo sợ mặt mình bị phỏng, nên cô ta đã vội vàng chạy về hướng phòng vệ sinh, muốn đi lấy nước lạnh đề rửa.

Hạ Lan Châu nhìn theo bóng lưng của Lưu Ly, cô suy nghĩ một chút, cũng cầm lấy một cái ly khác, giội hết lên lưng cô ta: “Đây là tôi thay Nhật Linh trả lại cô, làm người phải biết có qua có lại! Lần trước cô giội Nhật Linh, lần này trả lại cho cô!” Giội xong, Hạ Lan Châu phủi tay, trên mặt tỏ vẻ rất hả giận.

Lần này Lưu Ly thật sự tức tới nhảy dựng cả lên: “Mấy người đừng có mà quá đáng!”

Hạ Lan Châu chống nạnh, lớn tiếng nói: “Trước kia trêu chọc người khác một cách vô sỉ là cô, vậy nên người không biết xấu hổ phải là cô mới đúng!”

Lê Nhật Linh thật không nghĩ tới Hạ Lan Châu sẽ trút giận giúp mình, cô còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị Hạ Lan Châu kéo chạy đi thật xa.

“Uống xong rồi! Chúng ta chuyển sang nơi khác đi ăn cái gì đi, tớ rất lâu không ăn lầu, hay là chúng ta cùng đi ăn lầu đi!”

Hạ Lan Châu là một người rất mạnh mẽ và quả quyết, nói ăn lầu liền không nói hai lời lôi kéo Lê Nhật Linh đi ăn lầu.

Nhìn nồi lầu bốc khói nghỉ ngút ở trước mặt, Hạ Lan Châu đưa tay nâng má: “Thật may mắn là không gặp Lưu Ly ở quán lầu, bằng không giội một nồi dầu nóng chưa biết chừng có thể gây ra án mạng.”

Cô bị lời này của cô ấy chọc cười, cũng không để ý cho lắm.

Chỉ là chợt nhớ tới những lời vừa nãy Lưu Ly nói, cảm thấy có chút kỳ lạ: “Cô sẽ không bao giờ có được anh Quân, cho dù tôi không ở bên cạnh anh ấy, thì cũng sẽ có những người phụ nữ khác kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, còn cô ,mãi mãi sẽ không bao giờ trở thành người duy nhất đâu.”

Cho dù tôi không ở bên cạnh anh ấy…

Lưu Ly không ở bên cạnh anh? Bị anh đuổi đi rồi sao?