Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 85




Chương 85: Dù chỉ một người cũng không được phép rời khỏi.

Là một tấm ảnh chụp cảnh Hạ Huy Thành bắt lấy tay cô bên trong quán lầu.

Còn một tấm khác được chụp vào buổi tiệc tối của nhà họ Diệp, ghi lại cảnh sau khi cô bị Lưu Ly hắt nước vào người, Hạ Huy Thành cởi áo khoác ra trùm lên người cô rồi ôm chặt cô. Những tấm ảnh mang ý nghĩa khác kết hợp với những con chữ bị bóp méo đã trực tiếp đầy cô vào vực sâu thăm thẳm.

Lê Nhật Linh nắm chặt bàn tay cầm điện thoại đang run rầy: “Tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy…”

Mối quan hệ giữa cô và Lâm Quân phải khó khăn lắm mới hoà hoãn trở lại, cô cũng rất yêu quý mỗi một người trong nhà họ Lâm. Tin tức này vừa được đăng lên, không chỉ riêng mình cô chịu tổn thương mà những người bị cuốn vào cũng sẽ đau lòng.

Người nhà họ Lâm và Hạ Huy Thành hoàn toàn vô tội, cô không muốn bất cứ ai phải chịu tổn thương.

“Cô không muốn nói đại bất cứ điều gì thì cũng được thôi. Cứ tiếp tục như vậy thì tôi cảm thấy các cô ta chuẩn bị ra tay đánh cô rồi á.“ Cô bé sợ hãi căng thằng nói.

Cô bé vẫn luôn cho rằng các phóng viên của các trang tin giải trí tương đối lắm chuyện còn người làm tin tức ở những lĩnh vực khác thì phấn lớn vẫn có phẩm chất ngay thằng. Nhưng cô không hề ngờ đến ngay ngày đầu tiên đến làm việc đã gặp phải tình huống kiểu này. Cô không muốn trở thành một trong số những kẻ mặt mũi khó ưa, lại càng không muốn cô gái xinh đẹp đang bị thương này bị bọn họ bức ép đến chết.

“Thôi được rồi, cô vẫn nên nhanh chóng trốn lên xe đi.”

Cô bé cắn răng đỡ Lê Nhật Linh từ dưới đất lên, nhét cô vào trong xe.

Lúc nãy Hạ Lan Châu đã mở cửa xe ra rồi, cô bé chỉ cần dùng chút sức đỡ cô vào trong xe rồi đóng cửa kịp lúc là được.

Nhưng những người khác làm sao có thể đề cô bé được toại nguyện. Họ kéo chặt cô bé hỏi cô bé đến từ toà soạn nào: “Sao cô lại phá chuyện tốt của chúng tôi? Bản thân cô không muốn đưa tin thì thôi đi, cô không thể gây trở ngại cho việc phát tin tức của chúng tôi chứ.”

Cô bé có hơi hoảng sợ, đỡ Lê Nhật Linh đứng nguyên tại chỗ rồi cũng không dám động đậy.

Những người kia thấy cảnh này thì lại ùa lên phía trước muốn tách cô bé và Lê Nhật Linh ra khỏi nhau.

Trong khi lôi lôi kéo kéo qua lại, cô bé bị doạ sợ đến mức bật khóc. Công việc đầu tiên nhận được sau khi vừa tốt nghiệp mà đã gặp phải những chuyện này, cô bé sợ đến mức không biết phải làm sao. Còn Lê Nhật Linh thì càng không cần phải nói đến nữa, sắc mặt cô trắng đến mức không còn chút máu.

Lê Nhật Linh bi chen chúc rồi đầy tới đẩy lui, ngay lúc tình hình không còn khống chế được nữa thì một đám vệ sĩ đã đồng loạt ngay ngắn xông ra đây.

Đám phóng viên này cũng bị doạ sợ đến dừng hết tất cả mọi hành động, tới tấp lùi vài bước về phía sau để chừa ra một lối đi.

Lâm Quân đi ngang qua giữa bọn họ với khuôn mặt đen xì, bước đến bên cạnh Lê Nhật Linh.

Cô bé đã khóc nấc đến mức run cầm cập rồi. Khi cô bé nhìn thấy sắc mặt của Lâm Quân thì lại càng sợ hãi hơn nữa.

May mà Lâm Quân không hề liếc nhìn đến cô bé, chỉ đỡ lấy Lê Nhật Linh từ trong tay cô bé rồi trực tiếp bế ngang cô lên.

Trong đôi mắt sâu thằm của tràn đầy vẻ đau lòng.

Sắc mặt của cô trắng bệch, tròng mắt sưng đỏ, mồ hôi trên trán trượt dọc theo gò má, yếu ớt đến mức khiến người ta phải đau lòng.

Anh lau đi giọt nước mắt ở khoé mắt cô: “Đừng sợ, tôi đến rồi.”

Cô không còn khống chế được cảm xúc của mình, oe một tiếng vùi vào lồng ngực anh, khóc như một đứa con nít bị lạc đường.

Trái tim anh như bị một thứ gì đó chọc vào, đau đến ê ẩm.

“Không sao hết rồi, cô đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cô.” Anh nói: “Tôi là chồng của cô.”

“Lâm Quân, tôi sợ lắm. Tôi cứ tưởng tôi sK….

Một số người giỏi nhìn sắc mặt người khác đã nhận ra tình huống không đúng lắm rồi. Nếu chuyện giữa Lê Nhật Linh và cậu chủ Giang là thật thì sao tổng giám đốc Lâm còn có thể đối xử với Lê Nhật Linh như thế? Không có người đàn ông nào có thể rộng lượng đến mức để một tên đàn ông khác cắm sừng mình.

Chỉ có những kẻ ngu không hiểu được tình hình vẫn đứng nguyên tại chỗ để chờ xem Lâm Quân sẽ giải quyết Lê Nhật Linh ra Sao.

Người thông minh đã lui về tận phía cuối của đám người, định lén lén lút lút chuồn đi.

Rõ ràng Lâm Quân không thèm nhìn đến những người khác nhưng vẫn biết bọn họ đang muốn làm gì. Anh hôn nhẹ lên vắng trán của Lê Nhật Linh, tuy động tác dàng nhưng sắc mặt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Dù chỉ một người cũng không được phép rời khỏi.”