Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Quyển 13 - Chương 257: Đại kết cục




Cuối mùa thu xinh đẹp ở vùng ngoại ô.

Một chiếc xe việt dã chạy ở giữa con đường nhỏ trong rừng, nhưng từ từ, tốc độ chậm dần- mãi đến khi dừng lại!

“Làm sao vậy, ông xã?” Kỳ Hinh kinh ngạc hỏi.

Hôm nay cả nhà họ ra ngoài dạo chơi ngoại thành bởi vì Tiểu Lăng Lạc phải vẽ tranh về núi Hồng Diệp. Ầm ĩ muốn nhìn tận mắt núi Hồng Diệp, Lăng Thiếu Đường biết chuyện, không nói hai lời, nhanh chóng tìm được chỗ dưới chân núi Hồng Diệp.

Lăng Thiếu Đường xuống xe, sau đó, Kỳ Hinh cũng xuống xe, theo sau là Lăng Triệt và Lăng Lạc.

“Xe bị hỏng, không sao, anh sẽ xử lý!” Lăng Thiếu Đường nói xong bắt đầu sửa xe.

“Bố.” Lăng Triệt hăng hái chạy tới bên người Lăng Thiếu Đường.

“Hửm?” Lăng Thiếu Đường một bên trả lời một bên sửa xe.

“Triệt nhi có thể giúp gì cho bố không?” Lăng Triệt nghiêng đầu, hỏi giống như ông cụ non.

Lăng Thiếu Đường đứng dậy, nhìn hình dáng nhỏ bé của Lăng Triệt, ngồi xuống, mỉm cười nói:” Ưm, trước mắt vì Triệt nhi chưa đủ cao lớn, cho nên chưa giúp được bố!”

“Bố, bố, còn Lạc nhi?” Lăng Lạc vừa nghe, cũng vội vàng chạy đến bên cạnh Lăng Thiếu Đường,làm nũng hỏi.

Lăng Thiếu Đường cưng chiều nhìn bé, nhẹ giọng nói:”Lạc nhi và anh trai, phải đợi trưởng thành mới có thể giúp đỡ cho bố…”

“Vâng.” Lăng Triệt ngoan ngoãn gật đầu, lập tức cậu nhìn em gái nói:”Chúng ta phải mau chóng lớn… phải cao lớn như bố, như vậy chúng ta cũng có thể trở thành doanh nhân lớn giống bố!”

“Vâng.” Lăng Lạc cực kỳ hồn nhiên gật đầu.

Hai bé vô cùng đáng yêu làm Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh nở nụ cười hạnh phúc. Sau đó Kỳ Hinh nói:”Triệt nhi, đưa em gái lên xe đi, ngoan, không được làm bẩn quần áo!”

“Vâng- mẹ đại nhân!” Lăng Triệt nghịch ngơm nói.

Đứa bé này, không biết học ai, Kỳ Hinh cười bất đắc dĩ gật đầu.

Nhưng ngay khi Lăng Thiếu Đường sửa xe xong, Lăng Triệt đưa Lăng Lạc lên xe, lại một mình chạy đến cánh rừng chơi đùa.

Cậu bị thỏ trắng dẫn đi, thỏ trắng chạy càng xa, cậu cũng chạy vào sâu trong rừng.

“Ơ? Không thấy nữa?” Tiểu Lăng Triệt nhìn chung quanh cũng không thấy bóng dáng của chú thỏ trắng, khuôn mặt thể hiện sự thất vọng, cậu muốn bắt nó về cho em gái chơi đùa.

Khi cậu chuẩn bị quay về, chợt phát hiện chỗ không có một cô bé đang đứng dưới tán cây.

Tiểu Lăng Triệt nghi ngờ, tiến lại gần phía cô bé.

Tiếng bước chân tuy rất nhỏ nhưng cô bé vẫn nghe được, bé ngẩng đầu, thấy một cậu bé đứng trước mình, như nai con sợ hãi đứng dậy.

Cô bé mặc chiếc váy màu trắng, tóc đen dài ngang vai, đôi mắt trong suốt như suối khiến Lăng Triệt nghĩ tới cô em gái tinh nghịch của mình.

Cô bé quá đẹp quá đẹp, nhất là khung cảnh rừng xanh, cực kỳ giống tiên nữ.

Lăng Triệt cúi đầu nhìn xuống dưới- đôi chân nhỏ không đi giày.

Cô bé đánh giá cậu bé trước mặt, tóc đen anh tuần làm người ta không nói nên lời, ngoại trừ đôi mắt sáng ngời lộ vẻ trẻ con, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng đáng yêu, ngũ quan tuyệt sắc… tạo cảm giác cao quý.

“Anh là ai?” Cô bé sợ hãi vội hỏi.

“Gọi anh là Lăng Triệt. Em tên gì?” Tiểu Lăng Triệt tò mò.

“Em là Cách Cách Băng.” Giọng của cô bé rất dễ nghe.

“Tên em rất kỳ lạ, vậy em mấy tuổi rồi?” Lăng Triệt hỏi tiếp, theo suy nghĩ của cậu, Cách Cách Băng còn nhỏ hơn em gái cậu.

Cách Cách Băng ngẩng đầu lên:”Em đã ba tuổi!”

Lăng Triệt tươi cười, kiêu ngạo nói:”Anh bảy tuổi rồi, lớn hơn em!”

Cô bé mỉm cười ngọt ngào.

Sau đó, dường như Lăng Triệt giống nhớ tới điều gì hỏi:”Sao em lại ở đây một mình?”

“Mẹ đi hái hoa cho em, mẹ bảo em đợi ở đây!” Cách Cách Băng nũng nịu nói.

“A…!” Lăng Triệt gật đầu coi như đã hiểu, lập tức hỏi lại:”Nhưng sao em không đi giày?” Cô bé xấu hổ:”Em mải đuổi theo chú thỏ trắng nên bị rơi mất!”

“Thật sự em không ngoan. Như vậy đi…” Lăng Triệt học theo bộ dáng của bố dạy bảo Cách Cách Băng, rồi cậu cởi giày của mình ra:”Thế này nhé, em đi giày của anh đi.”

Cách Cách Băng vươn tay nhận đôi giày, cúi đầu nói:”Nó thật to!”

“To cũng phải đi, hơn nữa không cho phép cởi giày ra…!” Lăng Triệt cố ý hù dọa cô bé.

Cô bé cười khanh khách.

“Triệt nhi…” Cách đó không xa vang lên tiếng của Kỳ Hinh và Lăng Thiếu Đường.

“Anh trai, anh ở đâu?” Lăng Lạc cũng gọi theo.

“Con ở trong này.” Lăng Triệt đáp lại, sau đó cậu quay đầu nói với cô bé:”Mau đi vào… không được cởi ra.”

Cô bé nghe lời gật đầu, vội vàng đi xở chân vào giày của Lăng Triệt.