Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss

Chương 17: Chương 17





Nhưng lần này, hắn không phải thương tâm vì huynh đệ nhà mình tử nạn mà là bỗng nhiên ý thức được, lần này Kỳ Sơn trở về làm mất mạng nhỏ không nói, trừ bỏ cái rìu gỉ kia cũng không theo một chút đồ vật đáng giá nào.

Hắn biết mấy năm nay Kỳ Sơn vẫn luôn làm tạp dịch trong phủ một vị phú hào tại Nghi Lan Thành, tuy rằng chức vụ nhỏ bé nhưng tiền công một tháng làm trong nhà phú thân đó cũng bằng số tiền hắn buôn bán cá tôm nửa năm thậm chí là một năm mới có được.

Nghĩ đến đây, ngoại trừ những thứ mang cho hắn thì chắc cũng còn không ít tiết kiệm.

Cũng không biết, người làm đại ca như hắn có thể đi thu hòi di vật của đệ đệ mình không.

Đáng tiếc bởi vì chân cẳng không tiện nên không vào thành thăm qua một
lần, cũng không biết mẩy năm nay Kỳ Sơn làm công ở đâu.

Suy nghĩ đến đây, Kỹ Thành bỗng nhiên như nhớ tới cái gì, hai tay chống mặt đất vội vàng đứng lên, chạy tó’i một gian phòng khác lục tung hơn nửa ngày, cuối cùng cũng tìm ra hai phong thư đã mềm nát vàng khè.

Kỳ Thành lấy ra kích động híp mắt xem nhưng hắn không biết chữ, lúc trước đều là tìm người trong thôn đọc giùm mới biết được đệ đệ nhà mình đi đâu làm gì.

“Quan gia, ngài đọc giúp ta trên này viết cái gì vậy?”
Lúc này Cao Dã đang nghi hoặc Kỳ Thành bỗng nhiên đi tìm cái gì, thấy hắn lấy ra hai tờ giấy cũ nát, sau khi tiếp nhận hắn cũng không có đọc thành tiếng.


Trong đầu Kỳ Thành bây giờ chỉ nghĩ tới di vật của Kỳ Sơn, không nghe được tin tức mong muốn, không khỏi có chút sốt ruột.

“Quan gia, ngài có biết chứ không vậy!”
Chờ đến không kiên nhẫn, Kỳ Thành mở miệng thúc giục.

Cao Dã lại không để ý đến hắn bực bội nhét tờ giấy trở lại trong tay Kỳ Thành, lại tra xét trong phòng một lần cùng với thi
thể Kỳ Sơn, xác định không có dị thường, dặn dò Kỳ Thành: “Vào thành đi tìm Hoàng bộ đầu tới lấy thi thể”, sau đó xoay người xông ra ngoài.

Theo vết máu loang lổ trên đường, Cao Dã đi theo, rốt cuộc ở đường nhỏ gần cái mương phía Tây Nam làng chài nhỏ tìm được dấu vết đánh nhau tương đối rõ ràng.

Cái mương rất sâu lại không có giọt nước nào, bên trong toàn là nước bùn.

Dấu vết Kỳ Sơn ngã xuống mương vô cùng rõ ràng, còn có rất nhiều vết máu lưu lại sau khi hắn bị thương giãy giụa bò ra, bởi vì tay chân dính
đầy nước bùn mà lưu lại dấu tay và dấu giày.

Nhìn những dấu vết này, Cao Dã bỗng nhiên cảm thấy có chút không thích hợp.


vết máu lưu lại chỗ này còn đỏ tươi.

Cái này cũng không phải vấn đề gì lớn, căn cứ theo miêu tả của Kỳ Thành, thời gian Kỳ Sơn trở lại nhà mình cũng không lâu, cho nên không đến mức hoàn toàn khô cạn.

Mà ở ngoài cái mương, trừ bỏ chút máu trên ven đường cũng không phát hiện gì khác, tức là nói Kỳ Sơn nhất định là ở chỗ này đánh nhau với ai đó
sau đó thân bị trọng thương ngã xuống cái mương.

Như vậy những vết máu trên người hắn phải giống vết máu ở đây, không thể nhanh như vậy đã khô.

Trước khi hắn rời khỏi trại của hai huynh đệ đã kiểm tra thi thể Kỳ Sơn, ở tay áo, vạt áo cùng với ống quần hắn phát hiện ra mấy chấm máu đen lớn nhỏ không đồng nhất.

Một canh giờ rưỡi sau, bộ đầu Hoàng Tam mang theo hơn mười tên nha
dịch cùng lệnh sử bối đeo rương gỗ từ trong thành chạy tới.

Khi bọn hắn tới cửa thôn nhìn thấy Cao Dã, mọi người đều bước nhanh hơn tiến lên tiếp đón, Kỳ Thành què chân còn có một người vóc dáng nhỏ gầy khác, những thôn dân trong làng chài nhỏ cũng bị Cao Dã kêu tới hỗ trự thở hồng hộc đi theo sau cùng.

“Bổ….

Bổ đầu! Chuyện….

khó giải
quyết lắm sao?”.