Vong Ân

Chương 14: 14: Điều Đi





Nơi Tề Tam lôi kéo Tân Trì đi chính là hội quán đấu vật, bên trong bày một đám đàn ông lực lưỡng cởi trần tranh giành mạng sống, bên ngoài là vòng vòng đám công tử phú quý hô hào gào thét, đánh cược ăn tiền.
Tân Trì từ nhỏ đã bị Tân lão gia quản lý vô cùng nghiêm ngặt, tất nhiên chưa từng thấy chuyện này bao giờ, tức thì bị bầu không khí điên cuồng xung quanh khiêu lên máu nóng bừng bừng, đặt cược ba cái thắng hết cả ba.
Đây là ngày sảng khoái nhất của Tân Trì trong mấy ngày vừa qua.

Từ trong kỹ quán bước ra y đều một đường ngân nga tiểu khúc nhi trở về nhà, vừa vào đến phòng đã thấy bát chè đậu xanh giảm nhiệt đặt sẵn trên bàn.
Kèm theo đó là một cái bát nhỏ đựng đá, trong phủ này không có ai lại chuẩn bị đồ ăn cho như vầy cho y cả. Tiếng hừ ca của Tân Trì nháy mắt tắt, tâm trạng thoải mái cả ngày cũng sủi tăm….
Y có thể nhất thời hứng khởi đi kĩ quán nam xướng chơi công tử nam quan, cũng có thể muốn thử mới mẻ liền tìm Quý An, nhưng không thể nếm qua rồi còn nhớ mãi không quên như vậy được. Ngày hôm sau, Quý An vẫn dậy sớm như thường lệ.
Cậu nhớ thương mãi Tân Trì, cả đêm ngủ không an ổn, nên từ sớm đã canh ở cửa chờ Tân Trì rời giường.
Đợi chừng một khắc, trong phòng mới loáng thoáng có động tĩnh, Tân Trì ở bên trong kêu: “Quý An.”
Tiểu nhân nhi ngốc nghếch chờ đợi bên ngoài ánh mắt sáng lên, như một chú thỏ con lon ton chạy vào phòng, mừng rỡ nhìn Tân Trì, ứng: “Thiếu gia, nô tài ở đây ạ.”
Thời tiết này sợ là trời muốn mưa, tuy sắp sửa vào thu rồi, nhưng ngột ngạt thật sự.

Không khí ẩm ướt đầy hơi nước, Quý An đứng bên ngoài, chóp mũi thấm ra chút mồ hôi, trông có vẻ có chút đáng yêu.

Tân Trì vậy nhưng không nhìn cậu, thong thả nói ra quyết định y an bài từ hôm qua: “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi theo Vạn thúc đến thôn trang học quản sự đi, về sau đến hạn kết toán cuối tháng cứ qua báo lại là được.”
Quả nhiên trời muốn mưa, bên ngoài đột nhiên sấm “đùng” một tiếng, “Ầm ầm ầm” sét nổ tung.
Quý An nhát gan, giật mình sợ hãi, giống một con thú nhỏ chấn kinh lấm lét nhìn Tân Trì, không thể tin được hỏi: “Thiếu gia…… Ngươi không cần nô tài nữa?”
Cậu tựa hồ sắp khóc, nhưng kỳ thật thật sự không có khóc, trong hốc mắt cậu không có nước mắt, chỉ có sự thận trọng chăm chú nhìn Tân Trì, lại nhỏ giọng nói: “Nô tài có phải hay không làm sai chuyện gì.”
Tân Trì nghịch ngợm món đồ nhỏ trong tay, đáp: “Không có, gia có phải đã nói qua muốn ngươi làm tâm phúc của ta, Vạn thúc là thay phụ thân ta hành sự bên ngoài.

Tương lai ta chưởng gia, ngươi sẽ phải tiếp nhận những việc Vạn thúc hiện giờ đang làm, hiểu không?”
Quý An trước giờ chưa bao giờ làm trái ý Tân Trì, lần này hiếm hoi tranh luận một lần, nhưng một chút tự tin cậu cũng chẳng có, lí nhí trong miệng: “Nhưng Quý An muốn hầu hạ bên cạnh thiếu gia ạ.”
Cậu khẩn cầu trông ngóng Tân Trì, hỏi: “Đổi một người khác đi được không? Thiếu gia, cầu ngài.”
Tân Trì là trời của cậu, bắt đầu từ cái ngày Tân Trì mua cậu kia, Quý An cũng chỉ sống chết thủ Tân Trì.
Cậu sợ hãi… sợ bị vứt bỏ.
Giằng co trong chốc lát, Tân Trì như là bị cậu nháo thật sự bất đắc dĩ, đứng dậy bước qua, đưa tay sờ sờ khuôn mặt gầy gò của Quý An, một bộ dáng thương tiếc, cảm giác được Quý An cả người đều phát run, bất chợt vòng lấy đem người ôm vào lòng.
“Quý An, ngươi là nam nhân, chắc chắn sẽ phải thay ta ra mặt làm việc bên ngoài, chứ không phải lẩn quẩn ở trước mặt ta hầu hạ ta ăn cơm mặc quần áo, đó là bổn phận của Thúy Hòa, ngươi biết chưa?”
Những lời trấn an y dùng ngữ khí ôn nhu đến mức Quý An có chút hoảng hốt, nhưng Quý An không nhìn thấy nét mặt của y, hoàn toàn tương phản với giọng điệu nhẹ nhàng trong miệng, một biểu tình vừa vô tình vừa lạnh lẽo.

Quý An bị hương vị của Tân Trì bao bọc, sinh chút quyến luyến, hy vọng có thể được ôm thêm chút nữa, nhưng Tân Trì rất nhanh đẩy cậu ra, y xoáy ánh nhìn vào cậu, chờ câu trả lời của Quý An.
Cái nhìn ấy khiến Quý An không thể hiểu được, nó như là đang bức bách cậu, lại như là thực quấn quít cậu.

Phải mất một lúc lâu, Quý An hai tay đều nắm chặt thành một nắm đấm nhỏ, mới rất nhẹ kéo góc áo y, nỗ lực ép âm thanh xuống để không còn nghe run rẩy nữa, ngoan ngoãn đáp: “Thiếu gia nói cái gì, Quý An sẽ làm cái đó.”
Cậu cuối cùng cũng đáp ứng rồi.
Tân Trì ánh mắt lúc này mới nhu hòa xuống, y nói: “Đi đi, Vạn thúc đang ở sương phòng chờ ngươi.”
Mắt thấy muốn trời sắp đổ hạt, Quý An lại hoàn toàn không quan tâm tới chuyện mưa gió này.
Rõ ràng vẫn là làm việc cho thiếu gia, rõ ràng đây là thiếu gia đang tin tưởng cậu, rõ ràng đều này chứng minh thiếu gia thực coi trọng cậu, rõ ràng…… đây nên là chuyện thật tốt đẹp, Quý An lại cảm thấy thâm tâm mình cực kỳ buồn bã.
Cậu gục đầu đi ra ngoài.

Khi đi đến cửa viện thì bỗng bị gọi lại.
Thúy Hòa cầm dù chạy qua,: “Trời sắp mưa rồi, cái ô này ngươi cầm dùng đi.”
Thời tiết không tốt, mưa gió kéo tới, bọn hạ nhân cũng phần lớn tránh ở trong phòng hết, đây là thời điểm không có người ngoài, Quý An nhấp nhấp môi, nhỏ giọng nói với Thúy Hòa: “Tỷ tỷ, nhờ ngươi hãy chăm sóc tốt cho thiếu gia.”

Thúy Hòa nhét dù vào lòng tay Quý An, nhẹ nhàng mỉm cười: “Ta biết, đây vốn là bổn phận của ta.”
Quý An lúc này mới vạn phần không muốn mà rời đi.
Cậu không kịp nhìn thấy ưu thương léo qua trong đáy mắt Thúy Hòa —— chính nàng cũng không biết tương lai bản thân nàng sẽ như thế nào.

Hiện giờ bị phu nhân chỉ thị đến bên người thiếu gia bất quá mấy ngày, thiếu gia đã mất hứng thú với nàng, tỷ như hôm nay, y thà rằng ngủ ở thư phòng, cũng không chịu về giường ngủ cùng nàng một đêm.
Nhưng nàng không tâm sự với Quý An chuyện đó, đứa nhỏ đã sắp bị đuổi đi rồi, nàng đâu đành lòng làm cậu không yên tâm nữa?
Quý An từ Tân phủ ra tới, sinh hoạt thật giống như trôi đi thật mau, lại giống như trôi đi quá chậm.
Tuy rằng mỗi ngày có rất nhiều việc phải làm, nhưng Quý An thường xuyên có cảm giác quay trở lại những ngày mới đến Tân phủ vậy.

Lúc ấy cậu cứ nghĩ rằng học xong quy củ liền có thể đi gặp thiếu gia.

Bây giờ thì sao? Vạn thúc là tâm phúc của lão gia, nhưng quanh năm suốt tháng có mấy bữa hồi phủ bẩm báo đâu.
Vậy cậu thì sao? Có phải hay không về sau gặp thiếu gia vài lần cũng sẽ thật khó khăn?
Ngày tiếp ngày nhàm chán, Quý An tê liệt mà máy móc thực hiện những nhiệm vụ Vạn thúc sai bảo cậu, hệt một con rối gỗ vô tri vô giác, lặng lẽ như là sự tình gì cũng không liên quan đến cậu.
Cậu cả người sút cân rõ rệt, vốn dĩ bàn tay lớn cỡ khuôn mặt nhỏ giờ lại chỉ tong teo còn xương với da, quần áo tròng lên trên người đều có chút bơi trong đó.
Thẳng đến vào thu, trong phủ phải vội một sự kiện trọng đại —— Tân Trì cập quan, đi qua sinh nhật, nói cách khác chính là chuẩn bị thành hôn.

Loại chuyện quan trọng vậy, Vạn thúc tự nhiên phải về Tân phủ một chuyến.
Quý An từ khi biết tin tức liền bắt đầu tươi sáng lên, cậu ăn được nhiều hơn bình thường một ít, khuôn mặt nhỏ u ám cũng có chút sức sống, giống nụ hoa mùa đông được xuân phong thổi tỉnh, cành lá mềm mại mởn mởn non xanh.
Cậu muốn gặp thiếu gia, muốn nói với thiếu gia rằng cậu thực nghe lời, Vạn thúc khen cậu học rất nhanh, càng muốn cùng thiếu gia nói rằng cậu nhớ y rất nhiều, lo lắng những người khác hầu hạ thiếu gia không chu đáo, còn muốn cùng thiếu gia nói: Ngài đã vất vả nhiều rồi.
Cậu có thật nhiều thật nhiều lời nói muốn cùng thiếu gia chia sẻ….
Nhưng đến khi thực sự gặp Tân Trì, cái gì cậu cũng không bày tỏ được.
Buổi lễ cập quan của trưởng tử trưởng tôn Tân gia được tổ chức hoành tráng long trọng, chiêu đãi rất nhiều hương thân hiển quý, thậm chí cả tri phủ cũng phái người tặng lễ vật qua đây.
Tân Trì ở bữa tiệc sinh thần ấy thấy phu nhân tương lai của y, thiên kim Vân gia, Vân Túc.
Vân Túc đang cùng mẫu thân y ngồi tại hàng tiệc dành cho nữ quyến, ánh mắt bình thản, đại khí đoan trang, thật sự là một thiếu phu nhân tiêu chuẩn mà phụ thân mẫu thân y sẽ chọn, giơ tay nhấc chân đều phảng phất kiêu ngạo.
Dù vậy………
Trong lòng Tân Trì nghĩ y không thích hợp dạng nữ tử này, y muốn là dạng mềm như bông, nghe lời ngoan ngoãn, tốt nhất vóc dáng khung xương có thể nhỏ hơn một chút, nhu nhu dễ bắt nạt, eo phải thon thêm một chút, mặt phải trắng mượt mà, có thể tùy tiên y ôm vào trong ngực, mặc y: Ta cần ta cứ lấy.
Nhìn lại hiện thực y chán nản, đến nỗi ngay cả một lần duy nhất gặp mặt trò chuyện với phu nhân tương lai trước khi thành hôn y cũng không thèm nắm bắt.

Niết niết chén rượu muốn rời đi, vừa quay người lại đã đụng phải Quý An.
Quý An bưng một mâm điểm tâm, ngây ngốc nhìn Tân Trì, bị phát hiện lập tức liền bối rối.
Nhưng cơ hội có thể gặp mặt Tân Trì thật sự rất quý, Quý An luyến tiếc chạy đi, tẩn ngẩn một hồi cậu mới dám nhỏ giọng hô lên hai chữ: “Thiếu gia.”.