[Vong Tiện] Hà Giải Vi Ưu?

Chương 72




72.

Chính Ngụy Vô Tiện cũng không nhớ rõ lắm mình trở về bằng cách nào. Sáng hôm sau khi mở mắt thức giấc, hắn đã nằm trên chiếc giường mềm mại ở Tĩnh thất rồi, ánh mặt trời xuyên qua khe cửa, mơ hồ rơi trên mi mắt hắn.

Ngụy Vô Tiện dụi nhẹ mắt, vừa nghiêng đầu liền chạm ngay phải một ánh mắt khác. Lam Vong Cơ đã thức dậy từ sớm, y quan chỉnh tề, đang ngồi bên giường nhìn hắn, cũng không biết là đã ngồi yên bất động như vậy bao lâu rồi. Bốn mắt nhìn nhau trong chốc lát, Lam Vong Cơ liền không một tiếng động mà quay sang chỗ khác. Ngụy Vô Tiện nhìn thấy phản ứng ngây ngô của y, cười thầm, lên tiếng gọi:

"Lam Trạm."

Vừa mới tỉnh giấc, giọng nói vốn là đã có chút khàn khàn, Ngụy Vô Tiện còn cố tình chơi xấu mà mềm giọng xuống, một câu hai chữ, nhưng chữ cuối lại cực kỳ ngọt ngào mà chui thẳng vào tai đối phương.

"..." Khóe mắt của Lam Vong Cơ giật giật, thật sự không nhịn được mà quay lại trả lời hắn, nói: "Sao thế?"

Ngụy Vô Tiện hơi nâng người dậy, đưa tay lên vẫy với y, Lam Vong Cơ thấy thế liền nghiêng người qua. Mi mắt của Ngụy Vô Tiện cong cong, lấy một tư thế sét đánh không kịp bưng tai mà ôm ghì lấy cổ y, sau đó hôn chụt lên khuôn mặt tuấn mỹ kia một cái.

Lam Vong Cơ: "..."

Mấy ngày nay bị hắn đánh lén như vậy nhiều lần, Lam Vong Cơ cũng không biểu hiện ra quá nhiều ngạc nhiên, giữ nguyên tư thế đó, nói:

"Ngủ thêm chút nữa đi."

Ngụy Vô Tiện cười cười vuốt ve lưng y, nói:

"Mặt trời đã lên cao rồi còn ngủ cái gì nữa. Ta dậy sớm một chút, có thể khiến ấn tượng của thúc phụ đối với ta tốt hơn vài phần."

Lam Vong Cơ đối với kiểu nói chuyện trống đánh xuôi kèn thổi ngược này của hắn từ chối cho ý kiến. Ngụy Vô Tiện từ trong chăn đứng dậy, duỗi lưng một cái. Tuy rằng không nhớ rõ ngày hôm qua kết thúc ra sao, bản thân hắn lại ngủ từ lúc nào, nhưng trên người hắn lúc này sạch sẽ thoải mái vô cùng, không có chỗ nào không ổn, chắc hẳn đã được Lam Vong Cơ tắm rửa thu thập thỏa đáng rồi.

Lam Vong Cơ thấy hắn rời giường, liền vươn tay lấy quần áo đã xếp gọn đặt sẵn đầu giường. Ngụy Vô Tiện vô cùng tự nhiên mà vươn tay về phía y, Lam Vong Cơ khựng lại một chút, nhưng cũng không do dự nhiều, bắt đầu giúp hắn mặc y phục, còn dụng tâm vuốt phẳng từng nếp gấp trên kiện quần áo kia.

Ngụy Vô Tiện vừa cúi đầu liền nhận ra, hình như trung y trên người cũng không phải là của hắn. Cũng đúng, hôm qua Lam Vong Cơ trong lúc nhất thời kích động đã xé rách trung y của hắn rồi, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết cái hắn đang mặc lúc này là của ai.

Ngụy Vô Tiện quan sát nét mặt của Lam Vong Cơ, thấy y đang cúi đầu chuyên tâm làm chuyện của mình, không biết là vô tình hay cố ý mà đến một cái liếc mắt cũng không dành cho hắn. Ngụy Vô Tiện cười thầm, dứt khoát giữ cho vị Hàm Quang Quân trẻ tuổi này chút mặt mũi, cũng không vạch trần tiểu tâm tư của y. Lam Vong Cơ mặc thêm cho hắn hai kiện áo ngoài, lại quỳ gối bên giường. Lần này, trước khi đi giày cho Ngụy Vô Tiện, y đã nhớ kỹ là phải mặc quần trước. Lam Vong Cơ phục vụ hắn thỏa thỏa đáng đáng xong, Ngụy Vô Tiện cũng không hề lười biếng, cầm lấy dây buộc tóc mà Lam Vong Cơ vừa mua cho hắn, xử lý mái tóc của chính mình. Hai tay hắn gom suối tóc dài ra sau lưng, sau đó cột thành một cái đuôi ngựa cao cao, răng nanh vẫn cắn lấy dây buộc tóc, nói câu rõ câu không với y:

"Lam Trạm, y quan của ngươi hôm nay thật đoan chính nha, có chuyện gì à?"

Giáo phục của Lam gia về cơ bản thì cũng không khác nhau nhiều lắm, nhưng mấy kiện y phục của Lam Vong Cơ hắn biết vô cùng rõ, bộ nào có hoa văn mây cuộn nhiều hơn, bộ nào tú công tinh xảo hơn bộ nào, Ngụy Vô Tiện hắn đều nắm trong lòng bàn tay. Lam Vong Cơ ừ một tiếng, giải thích với hắn:

"Sáng nay, Vân Thâm Bất Tri Xứ có khách đến thăm."

"Ồ?" Ngụy Vô Tiện tò mò nhướng mày hỏi: "Nếu như ngươi phải đến thì chắc là khách nhân quan trọng rồi. Nhưng nếu thật sự quan trọng như vậy, tại sao đến giờ mới thông báo? Là ai vậy?"

Lam Vong Cơ nói:

"Kim tông chủ Kim Quang Dao. Hắn lúc nào cũng như thế."

Bàn tay đang tự mình buộc tóc của Ngụy Vô Tiện khựng lại một chút. Đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến. Tối hôm qua Ngụy Vô Tiện còn đoán già đoán non xem người ta ở đâu, hôm nay người đã tự mình tìm đến cửa rồi.

Nhắc đến Kim Quang Dao, ký ức vô cùng lằng nhằng rắc rối trong hiện thực mạnh mẽ tràn vào đại não hắn. Nhớ đến người nọ ngoài mặt tươi cười trong lòng nham hiểm* như thế nào, lừa gạt tính kế tất cả mọi người ra sao, ánh mắt của Ngụy Vô Tiện cũng có chút thay đổi.

(*Nguyên văn: "Miên lý tàng châm tiếu lý tàng đao", dịch nghĩa là trong bông giấu kim mỉm cười giấu đao.)

Nhưng quan trọng nhất là, không hiểu sao hắn bỗng nhiên cảm thấy, lần này Kim Quang Dao đột nhiên vô thanh vô tức đến thăm Vân Thâm Bất Tri Xứ, nguyên nhân rất có thể là do hắn.

"Ngụy Anh?" Lam Vong Cơ quan sát nét mặt của hắn, hỏi: "Có chuyện gì không ổn sao?"

Ngụy Vô Tiện thăm dò hỏi:

"Lam Trạm, có chuyện gì liên quan đến ngươi à, sao ngươi lại phải đi gặp hắn?"

Lam Vong Cơ nói:

"Là huynh trưởng gọi ta qua." Dừng lại một chút, y nói tiếp: "Nhưng mà dù hắn không tìm ta, tự ta cũng muốn đến."

Ngụy Vô Tiện có chút giật mình. Theo như hắn biết, xưa nay Lam Vong Cơ đều không thích tác phong của Kim gia, Thanh Đàm hội nhà họ cũng ít đi. Ban đầu Kim Quang Dao còn đích thân gửi thư mời cho y rất nhiều lần, đều bị y khéo léo từ chối, thế nên sau này cũng không tiếp tục gửi nữa. Giờ đây Lam Vong Cơ vừa xuất quan chưa lâu, Kim tông chủ đã vội đến thăm Vân Thâm Bất Tri Xứ. Có huynh trưởng của y ở đó rồi, tại sao y lại cũng muốn qua đó góp vui chứ? Ngẫm nghĩ một lát, Ngụy Vô Tiện giống như là phát hiện ra điều gì đó, nói:

"Lam Trạm, chẳng lẽ ngươi cũng... phát hiện ra chỗ nào đó không đúng, muốn thăm dò Kim Quang Dao?"

Lam Vong Cơ cúi đầu gấp chăn, không trả lời hắn, nhưng cũng không phủ nhận. Ngụy Vô Tiện thấy y ngầm thừa nhận như vậy, không khỏi hít vào một hơi, bỗng chốc nói không nên lời. Lúc này, hắn nhận ra Lam Vong Cơ là đang muốn dựa vào thực lực của chính mình để bảo vệ hắn, trong lòng vừa ấm áp lại vừa vui vẻ. Mặt khác, có lẽ cũng vì hắn hiểu rất rõ tâm tình của người kia, cho nên cảm thấy cực kỳ buồn cười: Hàm Quang Quân là một người ngay thẳng biết bao... Một người như vậy vì cái gì mà lại muốn đi thăm dò Kim Quang Dao lòng dạ thâm sâu kia chứ?

Lam Vong Cơ nhận ra hắn đang lo lắng, nhưng lại chỉ đoán được phân nửa, cho nên chỉ nói:

"Ngụy Anh, lúc ta qua đó, ngươi ở trong này chờ ta, đừng nên chạy loạn."

Ngụy Vô Tiện dở khóc dở cười nói:

"Không không không, hiện tại ta không phải là người cần cẩn thận, Lam Trạm, chính ngươi mới cần cẩn thận một chút. Những năm gần đây Kim Quang Dao đã làm những gì ngươi không biết đâu. Trong một lúc ta cũng không thể nói rõ được, hắn... Ôi! Tóm lại, hắn tuyệt đối không phải là người đơn giản như vẻ ngoài. Ngươi bảo là Lam tông chủ gọi ngươi qua, nói không chừng chính Kim Quang Dao muốn huynh ấy làm vậy đấy."

Lam Vong Cơ nhíu mày suy tư một lát, nói:

"Nếu đúng là như vậy, ta càng nên đi."

Ngụy Vô Tiện buột miệng nói:

"Ta với người cùng..."

Lam Vong Cơ ngắt lời hắn:

"Không được."

Ngụy Vô Tiện: "Oạch..."

Ngữ khí của Lam Vong Cơ cực kỳ quyết đoán, không cho hắn cơ hội thương lượng. Y kéo Ngụy Vô Tiện quay về phòng trong của Tĩnh thất, dặn dò một lần nữa:

"Ngoan ngoãn ở yên trong này, ta đi xem xét tình hình rồi sẽ về ngay.