Vụ Án Cuối Cùng

Chương 25: Búp Bê Thiên Sứ 7






Tạ Kỷ Bạch nói: “Chị đem danh sách quen biết chung của hai nạn nhân cũng gửi cho tôi một phần.”“À à, được.” Trần Diễm Thải nói.Đường Tín nhìn thoáng qua đồng hồ, nói: “Còn chưa tới giờ làm việc, tôi đi mua đồ ăn sáng.”Đường Tín đi mua đồ ăn sáng, trong phòng làm việc chỉ còn lại Trần Diễm Thải và Tạ Kỷ Bạch.

Trần Diễm Thải lập tức thần thần bí bí tiến tới, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Bạch, Đường pháp y thoạt nhìn rất tinh thần tốt hơn nhiều, cậu làm gì thế?”Tạ Kỷ Bạch không nói chuyện, Trần Diễm Thải nói: “Thật keo kiệt, cũng không hỏi thăm mấy vấn đề XX.

A, tôi biết rồi, lẽ nào lẽ nào…”Tạ Kỷ Bạch: “…”Trần Diễm Thải một người lải nhà lải nhải, vẻ mặt hưng phấn ôm khuôn mặt đầy thỏa mãn rời đi.Tạ Kỷ Bạch hoàn toàn không biết trong đầu cô lại suy nghĩ cái gì…Lúc Đường Tín đồ ăn sáng về gặp Lưu Trí Huy và Tần Tục, như thường ngày, chào hỏi rồi cùng nhau vào phòng làm việc.Bọn họ sau khi vào cửa, Trần Vạn Đình đã ở trong phòng làm việc, Tạ Kỷ Bạch đã một mình nói cho anh, nói rõ chuyện của Đường Tín.

Tuy rằng thực sự không muốn nói chuyện này có dính dáng đến Đường Tín, nhưng mà có liên quan tới vụ án, không thể không nói.Trần Vạn Đình có chút kinh ngạc, giờ mới hiểu được tại sao Đường Tín lại mất bình tĩnh như vậy.Cũng đã đến giờ làm việc, mọi người đều ăn xong đồ ăn sáng, Trần Vạn Đình lúc này mới bảo bọn họ vào phòng hội nghị họp.Ảnh chụp trên bảng đen trong phòng hội nghị đã được đổi thành vụ án mới, đã dán đầy.

Ở giữa là tấm ảnh người chết đầy máu me, hai bên là ảnh về các loại vật chứng, còn có ảnh chụp của những người có liên quan tới người chết.Trần Vạn Đình nói: “Ngày hôm qua Lưu Trí Huy và Tần Tục đi điều tra những người có tiếp xúc với hai nạn nhân.”Nạn nhân thứ nhất là bác sĩ tâm lý, nạn nhân thứ hai là bệnh nhân của cô.

Hai người kia bản thân đã có quan hệ, cho nên những người quen chung của hai nạn nhân không ít, đa số là những người thuộc phòng khám bệnh đó.


Nhưng những người trong danh sách không có chứng cứ ngoại phạm, cũng không có nhiều lắm.Lần đầu tiên xảy ra vụ án là đêm khuya, lần thứ xảy ra vào buổi sáng, không có chứng cứ ngoại phạm gồm có ba người, hai nam một nữ.Trần Vạn Đình nói: “Đầu tiên, người thứ nhất không có chứng cứ ngoại phạm chính là đồng sự của Trương Linh Hoa tên Phạm Dĩnh.”Phạm Dĩnh là đồng sự của Trương Linh Hoa, tốt nghiệp cùng một trường, có người nói trước đây vẫn là bạn bè thân thiến.

Nhưng mà một tuồng kịch xảy ra, cậu trai mà Phạm Dĩnh thích lại thích Trương Linh Hoa, tình cảm chị em thân thiết của hai người lập tức tan vỡ.Nhưng mà theo em trai của Trương Linh Hoa Trương Khải Lương nói, Trương Linh Hoa hình như cũng không thích cậu trai kia, cũng chưa có gặp gỡ.Sau đó Trương Linh Hoa và Phạm Dĩnh đến làm việc cùng một nơi, mỗi ngày đều gặp mặt, nhưng mà gặp mặt cũng không chào hỏi.

Các đồng nghiệp đều biết, hai người kia quan hệ vô cùng không xong.Phạm Dĩnh quen biết Trương Linh Hoa, cũng quen biết nạn nhân thứ hai.

Bởi vì Phạm Dĩnh rất ghét Trương Linh Hoa, cho nên bình thường cũng sẽ hay cướp đoạt bệnh nhân của cô.

Phạm Dĩnh cũng phụ đạo tâm lý cho nạn nhân thứ hai vài lần.Lúc hai nạn nhân gặp chuyện, Phạm Dĩnh không có chứng cớ ngoại phạm.

Ngày Trương Linh Hoa chết, Phạm Dĩnh nói mình ngủ ở nhà, thế nhưng không có ai chứng minh cho.

Sáng ngày hôm sau, cô vốn nên đi làm, nhưng mà lại gọi điện tới xin nghỉ, cáo ốm một người ở nhà, cũng không có ai có thể làm chứng cho cô.Lưu Trí Huy nói: “Phạm Dĩnh rất kỳ quái, lúc chúng tôi tìm được cô ta hỏi chuyện, cô ta thoạt nhìn rất lo lắng, hình như sợ hãi.”Tần Tục gật đầu.Trần Diễm Thải nâng má nói: “Phạm Dĩnh có động cơ giết người, cũng không có nhân cứ ngoại phạm, hơn nữa thái độ của cô ta rất khác lạ.”Lưu Trí Huy nói: “Đúng.”Tạ Kỷ Bạch hỏi: “Còn có hai nghi phạm nữa?”Nghi phạm thứ hai, chính là cậu bé xinh đẹp mà lần trước Trần Diễm Thải nói đến.

Cậu bé nhìn qua giống một học sinh, thế nhưng cậu ta nói là đang đi làm rồi, tên cậu bé này là Tần An.Tần An cũng là bệnh nhân của Trương Linh Hoa, thời gian tới làm cố vấn so với nạn nhân thứ hai gần giống nhau, cho nên gặp qua vài lần coi như là biết, từng có nói chuyện với nhau.Tần An cũng không có chứng cứ ngoại phạm, cậu ấy đang làm nhân viên tạp vụ ở nhà hàng.

Đêm vụ án đầu tiên xảy ra cậu một mình ngủ trong phòng cho thuê.

Cậu không phải thuê phòng một mình, là có bạn cùng phòng.

Nhưng hôm đó bạn cùng phòng và bạn gái đi thuê phòng không về, không thể làm chứng cho cậu.


Buổi sáng ngày hôm sau cậu không có việc, buổi chiều mới đi nhà hàng, cũng không có ai làm chứng.Tần An thoạt nhìn là một cậu bé rất an tĩnh, dáng dấp đẹp đẽ, làm cho người ta có cảm giác vô hại.

Theo lý mà nói, một cậu bé như vậy, cũng không phải là người khả nghiNhưng mà Lưu Trí Huy nói: “Cậu bé này cũng kỳ quái, thoạt nhìn rất nhát gan, lúc nói chuyện không dám nhìn thẳng vào mắt, chúng tôi hỏi cậu ta cái gì cậu ta đáp cái đi.”“Đó không phải là vô cùng tốt sao?” Trần Diễm Thải nói.Lưu Trí Huy nói: “Bắt đầu thì vô cùng tốt, hỏi rất thuận lợi.

Nhưng mà sau đó, chúng tôi lấy ảnh chụp của nạn nhân ra cho cậu ta xem, cậu ta lại càng hoảng sợ, đoạt lấy ảnh chụp nhìn thật lâu, sau đó không lên tiếng, hỏi cái gì cũng không nói.”“A?” Trần Diễm Thải kỳ quái mở to hai mắt.Tạ Kỷ Bạch nhíu nhíu mày, hỏi: “Ảnh chụp?”Tần Tục tiếc lời như vàng nói: “Cậu ta có thể biết bộ phận của búp bê đó.”Lưu Trí Huy gật đầu, nói: “Đúng đúng, tôi cũng hiểu được là cậu ta thấy bộ phận của búp bê kết hợp trên người nạn nhân mới phản ứng kịch liệt như vậy.

Tôi lúc đó hỏi cậu ta có biết con búp bê này không, cậu ta chỉ lắc đầu.”Tạ Kỷ Bạch nói: “Cậu ta giấu diếm.”Trần Vạn Đình nói: “Còn có nghi phạm thứ ba, là một người đàn ông, cũng là bệnh nhân của Trương Linh Hoa.”Người thứ ba tên là Tào Long Duy, rất có tiền, nhưng là một kẻ ăn chơi chác táng, playboy nam nữ đều ăn.

Hắn ta kỳ thực chả có tý vấn đề về tâm lý nào, hơn nữa cũng không có áp lực công việc, chính là một lần vô tình gặp Trương Linh Hoa, liền thích cô ta, mỗi ngày chạy đến phòng khám bệnh chặn cô.

Sau lại nghĩ biện pháp này không có hiệu quả, lại nói thành cuộc sống mình áp lực lớn, tới chỗ Trương Linh Hoa làm phụ đạo tâm lý.Tào Long Duy hầu như mỗi ngày đều ra vào phòng khám bệnh, nạn nhân thứ hai hắn cũng biết.

Nạn nhân thứ hai hình như có chút thích Tào Long Duy, nhưng mà Tào Long Duy chỉ thích người xinh đẹp, không để cô ta vào mắt.Lại một lần nữa Tào Long Duy tới làm phụ đạo tâm lý thì gặp Tần An, nghĩ Tần An lớn lên đẹp, liền chặn ngươi ta ở chỗ hiên, bị Trương Linh Hoa nhìn thấy.

Trương Linh Hoa giải vây cho Tần An, còn chọc giận mắng to Tào Long Duy.

Tào Long Duy hùng hùng hổ hổ rời đi, trước khi đi nói sẽ làm Trương Linh Hoa hối hận, sau này thì không xuất hiên nữa.Lúc hai nạn nhân gặp chuyện không may, Tào Long Duy cũng không có chứng cứ ngoại phạm, nói là ngủ ở biệt thự của mình, không ra khỏi cửa.

Nhưng camera theo dõi của biệt thự không bật nên, cho nên không chứng minh được hắn ta đang ở đó.Trần Vạn Đình nói rõ tình hình hiện tại, nói rằng: “Tào Long Duy dường như khó đối phó, Lưu Trí Huy và Tần Tục, hai người các cậu tiếp tục điều tra hắn đi.”“Dạ.” Lưu Trí Huy và Tần Tục lập tức đáp ứng.Trần Vạn Đình nói: “Người làm búp bê kia Tiểu Bạch và Đường pháp y đang điều tra, vậy cũng điều tra thêm cả Tần An nữa, thoạt nhìnTần An này ít nhiều cũng biết về búp bê kia.”“Em biết.” Tạ Kỷ Bạch nói.Đường Tín gật đầu.Trần Vạn Đình không yên lòng nhìn thoáng qua Đường Tín, nói: “Đường pháp y, không có vấn đề chứ?”Đường Tín nở nụ cười, nói: “Hoàn toàn không thành vấn đề.”Trần Vạn Đình nói: “Còn lại Phạm Dĩnh thì tôi và Trần Diễm Thải sẽ theo dõi.”Mọi người được bố trí xong, thì rời đi phòng làm việc chuẩn bị bắt đầu làm việc.Tạ Kỷ Bạch và Đường Tín đi ra cục, nhìn thoáng qua nhật trình đã được sắp xếp của Tần An do Trần Diễm Thải gửi tới, liền đón xe tới phòng khám tâm lý chỗ Trương Linh Hoa công tác.Trương Linh Hoa đã chết, những bệnh nhân trước của Trương Linh Hoa đều chuyển cho bác sĩ khác, Tần An được chuyển cho em trai Trương Linh Hoa Trương Khải Lương.

Mười giờ sáng nay, Tần An phải đi tới làm cố vấn tâm lý, cho nên bọn họ dự định tới phòng khám bệnh đi tìm Tần An.Phòng khám bệnh cũng không phải quá xa, vị trí cũng rất dễ tìm, bọn họ đón xe đến, vẫn chưa tới mười giờ.Hai người đi vào, phía trước đài hỏi phòng cố vấn của Trương Khải Lương, rồi đi thang máy lên lầu.Cố vấn là từ mười giờ bắt đầu, nhưng mà người ở đài nói Trương Khải Lương đã tới, vừa mới thấy cậu ta lên lầu.Tạ Kỷ Bạch và Đường Tín lên trên lầu, quả nhiên thấy cửa phòng cố vấn của Trương Khải Lương hơi mở, bên trong có một người đàn ông, đang tự rót cà phê.“Cốc cốc cốc” Tạ Kỷ Bạch gõ cửa ba cái.“Mời vào.”Trương Khải Lương không quay đầu lại, chắc hắn tưởng là bệnh nhân Tần An tới, chờ hai người vào cửa, Trương Khải Lương mới phát hiện không phải, hỏi: “Hai người là.


.

.

?”Tạ Kỷ Bạch lấy ra chứng minh, nói: “Chúng tôi đến tìm Tần An, có chút vấn đề muốn hỏi cậu ấy.”“À, Tần An còn chưa tới.” Trương Khải Lương nói: “Nhưng mà cũng sắp rồi, hai vị có thể ngồi ở chỗ này, chờ một chút.”Trương Khải Lương thoạt nhìn tuổi trẻ tài cao, hơn nữa cử chỉ rất phong độ, bộ dạng cũng đẹp trai.Tạ Kỷ Bạch và Đường Tín ngồi xuống, Đường Tín nói: “Chúng tôi có thể nhìn một chút bênh án của Tần An, được không?”“Cái này.

.

.” Trương Khải Lương thoạt nhìn có chút bối rối, nói: “Bệnh án của bệnh nhân là bí mật, thật sự là.

.

.”“Ai? Tần An?”Trương Khải Lương nói đến một nửa, bỗng nhiên đứng lên kêu một tiếng Tần An.Tạ Kỷ Bạch và Đường Tín lập tức nhìn ra cửa, liền thấy ngoài cửa có một thân ảnh, nhưng mà Trương Khải Lương vừa gọi thì quay đầu chạy đi.Đường Tín quả thực là phản xạ có điều kiện, “xoạt” một cái đứng lên, đôi chân dài bước tới, thoáng cái bắt được vai người kia.“A.

.

.”Cậu bé sợ đến thở nhẹ một tiếng, cau mày nhìn chằm chằm người đuổi theo Đường Tín, vẻ mặt đề phòng.Quả nhiên là một cậu bé xinh đẹp, thoạt nhìn tuổi còn rất trẻ.Tạ Kỷ Bạch và Trương Khải Lương đuổi theo ra, Trương Khải Lương nói: “Tần An làm sao vậy? Cậu chạy cái gì?”.