Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2745: Thanh Ngọc lệnh phù




Đối mặt với uy lực một kích này, Biện Vũ Tình không tránh không né, thẳng tới mà đánh,đồng thời đem vòng ngọc trên tay ra sử dụng, ngọc ảnh đầy trời đập tới phía nam tử.Từng đạo từng đạo ngọc ảnh nện xuống, nhưng lại không chạm đến được một sợi lông tócnam tử trung niên kia, ngược lại những ngọc ảnh kia vỡ vụn ra, dù sao cũng là hư ảnh, cũngkhông có lực sát thương gì.Khoảng cách của hai người đột nhiên rút ngắn lại, chính diện giao phong.Nam tử trung niên thần sắc cợt nhả, trường kiếm hướng phía trước đâm tới.Xùy một tiếng, thân thể Biện Vũ Tình run lên, trường kiếm kia trực tiếp xuyên thấu quangực.Cố nén đau đớn, Biện Vũ Tình sắc mặt dữ tợn, trong miệng quát lớn: “Chết đi!”

Vừa dứt lời, vòng tay nện thẳng trên đầu nam tử trung niên, soạt một tiếng, phảng phất nhưdưa hấu bị đập nát, một mảnh đỏ trắng, bắn tung tóe trong hư không.Thi thể không đầu lung lay một cá i, bỗng nhiên từ giữa không trung rơi xuống.Thân hình Biện Vũ Tình run lên, tay che chỗ đâm ở ngực, lảo đảo mấy bước, há miệng phunra một ngụm máu tươi.Gió nhẹ phất động, Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện bên người nàng, một tay nâng nàng,cau mày nói: “Có thể dùng cách khác đánh chết hắn, làm gì mà phải kịch liệt như vậy.”

Tình huống vừa rồi, Biện Vũ Tình tuyệt đối chiếm ưu thế, còn có mình ở bên cạnh lược trận,câu kéo thêm một chút thời gian, nàng có thể chém giết đối thủ không phải tốn sức, nhưngDương Khai không nghĩ tới là nàng lại lựa chọn lưỡng bại câu thương.Nam tử trung niên bị giết chết, lồng ngực của nàng cũng bị đâm một kiếm, thương thế nàykhông thể nói là không mạo hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút là mất mạng trước.Biện Vũ Tình lau đi vết máu khóe miệng, tự giễu cười một tiếng: “Cũng không phải chỉ cóđàn ông các ngươi mới có máu liều mạng!”

Dương Khai im lặng.Biện Vũ Tình đối với Khấu Vũ đoán chừng là hổ thẹn trong lòng, cho nên mới tình nguyệnliều mạng, cho dù bị thương cũng phải mau chóng giết chết đối thủ, đây đúng là một loạihuyết tính.“Hiện tại trong lòng thống khoái?”

Dương Khai hỏi.Biện Vũ Tình lắc đầu, cũng không có chút vui sướng nào sau khi báo thù, ngược lại thần sắccực kỳ cô đơn.Không có Bích Vũ Tông, nàng một mực cùng Khấu Vũ sống nương tựa lẫn nhau, bây giờngay cả Khấu Vũ cũng đã chết, chỉ còn lại có nàng một người cô đơn, nghĩ về tương lai saunày lại sinh ra một cảm giác mê mang vô vọng.“Trước chữa thương quan trọng hơn.”

Dương Khai nhìn chỗ ngực bị trường kiếm xuyênqua, khẽ nhíu mày.Thời khắc mấu chốt nếu nàng không lách thân thể đi một chút, một kiếm này sẽ lấy mạngcủa nàng.

Cũng không phải là Dương Khai không cách nào xuất thủ cứu nàng, chỉ là DươngKhai biết một kiếm này giết không được nàng, cho nên mới khoanh tay đứng nhìn.Thương thế này nếu không kịp thời xử lý.

Có lẽ sẽ có tai hoạ ngầm.Biện Vũ Tình lại lắc đầu nói: “Trước thu thập thi cốt Khấu Vũ đã, chỗ đó có rất nhiều dã thú.”

Dương Khai thở dài nói: “Nơi nào?”

“Bên kia!”

Biện Vũ Tình chỉ một phương hướng.Dương Khai đưa tay giữ nàng, thân hình lắc lư đang muốn đi, Biện Vũ Tình bỗng nhiên nói:“Nhẫn của bọn hắn…”

Dương Khai đưa tay vẫy một cái, phía dưới bỗng nhiên bay ra mấy đạo lưu quang.

Ba cáinhẫn không gian đều bay tới.Nhẫn của Đạo Nguyên cảnh, Dương Khai không để vào mắt, nhưng đối với Biện Vũ Tình mànói lại là một đống tài phú, tự nhiên không thể tuỳ tiện buông tha.Tiện tay vứt cho Biện Vũ Tình, lúc này mới khởi hành.Không lâu sau, trên mặt đất, hiện ra một cỗ thi thể, ngửa mặt nằm ở nơi đó, không phảiKhấu Vũ thì là ai? Xác thực như trung niên nam tử đó nói, Khấu Vũ chết cực kỳ thống khoái.Một kiếm trí mạng chỗ ngực, hẳn là không cảm giác được thống khổ.Biện Vũ Tình khóe mắt có chút đỏ lên, hít mũi một cái, cố nén chua xót, thoát ly khỏi DươngKhai, phi thân xuống bên dưới.Rơi xuống mặt đất, yên lặng một lát, buồn bã nói: “Đi theo ta cũng không thể đại phú đạiquý, kiếp sau tìm đến nơi tốt đẹp hơn nhé.”

Nước mắt rốt cục nhịn không được liền chảy dài, thân thẻ khom xuó ng.

Cẩn thận đem thithể Khấu Vũ bỏ vào không gian giới của mình.Dương Khai yên lặng quan sát, cũng không có nói gì.Thẳng đến lúc Biện Vũ Tình thu thập xong, muốn rời đi.

Hắn mới mang theo nàng tiến đếnmột tòa sơn phong.Thần niệm đảo qua, kiếm một cái sơn động, tiến vào bên trong, Dương Khai lúc này mới lấyra mấy viên linh đan nói: “Há mồm!”

Biện Vũ Tình cũng là nghe lời, y nguyên há miệng ra, Dương Khai cong ngón búng một cái,liền đem mấy viên linh đan kia bay vào trong miệng Biện Vũ Tình.Còn không đợi nàng kịp phản ứng, Dương Khai bỗng nhiên đưa tay cầm chuôi kiếm cắm ởtrước ngực nàng trực tiếp lôi ra.Biện Vũ Tình thân thể cứng đờ, sau một khắc mới tê tâm liệt phế kêu thảm.Dương Khai thẳng ngón tay điểm liên tiếp mấy lần trên người nàng, máu tươi đã ngừngchảy ra, đứng lên nói: “Nàng luyện hóa dược hiệu đi, vết thương cũng không đáng lo ngại.”

Quay người ra khỏ i sơn đo ̣ ng.Mấy viên linh đan chữa thương kia đều là hắn tự mình luyện chế, trong đó một viên là linhđan Đế cấp, thương thế Biện Vũ Tình cũng không tính là nghiêm trọng, lấy tu vi Đạo Nguyêntam tầng cảnh của nàng luyện hóa linh đan, chỉ sợ không bao lâu liền có thể khỏi hẳn.Tầm nửa ngày sau, đang đứng chắp tay trước cửa sơn động, Dương Khai nghe được tiếngbước chân truyền đến, nhìn lại, Biện Vũ Tình đã đổi một bộ quần áo sạch sẽ đi ra.Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Biện Vũ Tình có chút phức tạp, nói khẽ: “Cảm ơn.”

Tiểu tử ngày xưa chưa lọt vào được tầm mắt của mình thế mà nhất cử đã phát triển đếntrình độ này, biến hóa này để Biện Vũ Tình có chút không biết phải làm sao, tự nhiên khôngdám tùy ý như trước kia nữa, thần thái ngược lại trở nên có chút câu nệ.“Việc nhỏ mà thôi.”

Dương Khai lắc đầu, lại nói: “Các ngươi biến thành như vậy, có lẽ ta cũngcó một chút trách nhiệm.”

Biện Vũ Tình khó hiểu nói: “Có liên quan gì tới ngươi?”

Dương Khai ánh mắt sáng rực nhìn qua nàng: “Ô Mông Xuyên là ta giết.”

“Cái gì?”

Biện Vũ Tình toàn thân chấn động, gần như không dám tin tưởng lỗ tai mình,nhưng nàng cũ ng minh bạch, lấy thân phận địa vị cùng thực lực Dương Khai bây giờ, cănbản không cần phải lấy chuyện này lừa nàng.Hắn đã nói như vậy, Ô Mông Xuyên đúng là chết ở trên tay hắn.Bích Vũ Tông xuống dốc cùng Ô Mông Xuyên mất tích có quan hệ với nhau, tông chủ đãchết, mấy Đại hộ pháp bị Ô Mông xuyên giết chỉ còn lại có Biện Vũ Tình, nàng tự nhiên mộtcây chẳng chống được vững nhà, không bao lâu Bích Vũ Tông liền giải tán, đệ tử trong mônđường ai nấy đi.Người bên ngoài không biết Ô Mông Xuyên vì sao mất tích, nhưng Biện Vũ Tình lại biết hắnđi Toái Tinh Hải sảy ra chuyện, dù sao trước đó có được Tinh Ấn, vẫn là do nàng cùng KhấuVũ từ Tứ Quý Chi Địa ở bên trong lá y đượ c.Chỉ là… Ô Mông Xuyên thế mà lại chết trên tay Dương Khai, đây chính là hậu nhân PhệThiên Đại Đế, theo Biện Vũ Tình biết, trên tay Ô Mông xuyên còn có một Đế Bảo lưu truyềntừ Phệ Thiên Đại Đế.Thời điểm Dương Khai tiến vào Toái Tinh Hải khẳng định cũng là Đạo Nguyên cảnh, lại cónăng lực giết chết Ô Mông Xuyên?.“Xem ra ngươi cũng không muốn bá o thù cho hắn.”

Dương Khai nhìn mặt mà nói chuyện,mỉm cười.Hắn nói mình giết chết Ô Mông xuyên, Biện Vũ Tình mặc dù chấn kinh, nhưng cảm xúc cũngkhông có biến hóa.“Ta tại sao phải báo thù cho hắn?.”

Biện Vũ Tình cười lạnh một tiếng, “Nếu không phải hắncà n một người thay hắn quản lý Bích Vũ Tông, sau khi hắn thoát ra ta sớm đã bị giết, ngươigiết hắn ta không có ý kiến gì.”

“Không có ý kiến thì tốt.”

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, lúc bangười kia đuổi theo ngươi, có nhắc tới một cái lệnh phù, đó là vật gì?”

Biện Vũ Tình im lặng một lúc, bất quá vẫn là từ trong nhẫn không gian của mình nhẫn lấy ramột khối ngọc bội màu xanh to chừng bàn tay, đưa cho Dương Khai nói: “Chính là cái này.”

Dương Khai nhận lấy xem xét qua, phát hiện ngọc bội kia chỉ là Thanh Ngọc điêu khắc màthành, cũng không có chỗ đặc biệt gì.Thanh Ngọc chính là một loại khoáng vật, cũng không tính là trân quý, rất nhiều nơi sảnxuất, luyện chế một số bí bảo cá p thá p có lẽ cần dùng đến một chút, chỉ là một khối lệnh phùvì sao lại để cho võ giả Đạo Nguyên cảnh chém giết đuổi đoạt?Lật ra mặt sau xem xét, phía sau lại khắc mấy cái con số: Ba chín một hai!“Dùng để làm gì?”

Dương Khai nghi ngờ nhìn qua Biện Vũ Tình.“Đây là lệnh phù Linh Hồ Cung, có nó liền có thể đi mật địa tu luyện Linh Hồ Cung.”

Biện VũTình giải thích nói, “Ngươi nhiều năm không trở về, cũng không biết bây giờ Linh Hồ Cungnáo nhiệt đến cỡ nào, những mật địa tu luyện tam đại cấp bậc Thiên Địa Nhân, hàng nămđều có vô số người xếp hàng chờ đợi.

Ta vì khối lệnh phù này, cũng là hao phí toàn bộ tàisản, mới từ bên trong Linh Hồ Cung đổi được, nhưng cũng phải đợi đến hai tháng sau, mớicó thể đến phiên ta đi vào tu luyện.”

Dương Khai mặt tối sầm, cả kinh nói: “Hai tháng sau? Nhiều người xếp hàng như vậy?”

Biện Vũ Tình nói: “Vậy ngươi có biết ta đổi được khối này lệnh phù này tốn bao nhiêu thờigian không?”

“Bao lâu?”

“Nửa năm.”

Biện Vũ Tình nói: “Nửa năm trước để đổi được khối lệnh phù này, ta phải chờròng rã tám tháng mới có thể đến phiên ta.

Những người khác phải chờ một hai năm nhiềuvô số kể.”

“Ồ!”

Dương Khai tấm tắc lấy làm kỳ lạ, “Linh Hồ Cung náo nhiệt như vậy?”

Biện Vũ Tình bật cười nói: ”

Linh Khí Thiên Địa Linh Hồ Cung nồng đậm, cho dù là đẳng cấpNhân cấp, cũ ng không phải môn phái nhỏ bình thường có thể so sánh, những người nhưchúng ta muốn đột phá, đối với Linh Hồ Cung chạy theo như vịt, chẳng qua không có nhiềutài phú cùng với tông môn, chỉ có thể xếp hàng khổ đợi.”

Dương Khai nói: “Cũng vì cái này, ba người kia mới đi đoạt lệnh phù?”

Biện Vũ Tình nói: “Đương nhiên, ngươi cũng không nên xem nhẹ giá trị của cái lệnh phùnày, Linh Hồ Cung có lệnh chỉ nhận phù không nhận người, nói một cách khác, bất kể là aicầm cái lệnh phù này, hai tháng sau đều có thể đi mật địa tu luyện Linh Hồ Cung.

Lúc ta đổilấy lệnh phù này hao phí tất cả Nguyên Tinh, nhưng nếu bây giờ ta đem cái lệnh phù này tớiHắc Thị bán, tuyệt đối có thẻ lừa giá gấp đôi, ngay cả đấu giá hội cũ ng thường xuyên xuấthiện lệnh phù bài danh áp trục.”

“Nguyên nhân do thời gian?”

Dương Khai lông mày nhíu lại.“Ân, thời gian gần đến lúc đó, lệnh phù càng đáng tiền.

Hắc Thị Phong Lâm Thành kiếm cáinày đến phát điên, không biết có bao nhiêu người ở nơi đó muốn tìm một khối lệnh phù.”

Dương Khai gật gật đầu.

Không đề cập tới giá trị của tấm lệnh phù, chỉ cần hai tháng sau cóthể khiến người ta tiến vào mật địa tu luyện, cũng đủ để cho rất nhiều người tránh phá dađầu.

Biện Vũ Tình hẳn là không cẩn thận bị bại lộ, lúc này mới dẫn tới truy sát của ba ngườiĐoạn Nhạc Môn.Nhiều năm không trở về, không nghĩ tới nơi đây biến hóa to lớn như thế.“Vậy cái lệnh phù của ngươi, có thể đi vào mật thất cấp bậc gì?”

Dương Khai nghĩ nghĩ lạihỏi.“Bạch Ngọc lệnh phù là Nhân cấp, Thanh Ngọc lệnh phù là Địa cấp, về phần đứng đầu làHồng Ngọc lệnh phù tự nhiên là Thiên cấp!”

Biện Vũ Tình giải thích nói, “Thiên cấp… Cũngkhông phải là nơi ta có thể đi vào.”

Chỗ kia, ngay cả rất nhiều Đế Tôn cảnh cũng đều muốn đi vào, lấy tài sản của Biện Vũ Tình,tự nhiên không có cách nào cạnh tranh nổi.