Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2757: Hội đấu giá Tử Nguyên




– Bảo giáp trung phẩm cấp Đế, có thỏa mãn nhu cầu của Dương huynh không? Khang TưNhiên mỉm cười.– Trung phẩm cấp Đế! Dương Khai hơi đổi sắc: – Trên hội đấu giá có bảo giáp trung phẩmcấp Đế ư?Nhất Khai 922 2 3Khang Tư Nhiên gật gật đầu nói: – Không sai! Lần này bảo vật áp trục của hội đấu giá, chínhlà một kiện bảo giáp trung phẩm cấp Đế!– Lời ấy là thật! Dương Khai vô cùng vui mừng, lần này tới Tử Nguyên Thương Hội, một làmua Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc, để chuẩn bị sau này bố trí pháp trận không gian;thứ hai là muốn tìm một kiện bảo giáp! Dương Khai yêu cầu không cao, nhưng dầu gì hắncũng là Đế Tôn Cảnh, vốn mục tiêu chỉ muốn tìm một kiện bảo giáp cấp Đế là được, nhưngkhông nghĩ tới ở đây lại có một kiện cấp Đế trung phẩm, còn tốt hơn rất nhiều so với mongmuốn.

Hắn cũng không muốn sau này mỗi khi thi triển bí thuật long hóa, toàn thân quần áorách nát thậm chí là thân thể lõa lồ.– Có thể ngấm ngầm giao dịch không? Dương Khai hỏi.

Các vật bán đấu giá đa số đều là võgiả gởi bán đấu giá, nhưng cũng có rất nhiều là Phòng đấu giá tự mình tìm ra, bất luận làloại nào, với quan hệ đạt thànhNhất Khai 933 3 4 hợp tác lâu dài giữa Dương Khai và Tử Nguyên Thương Hội hiện nay, đều có tư cách ngấmngầm giao dịch.Khang Tư Nhiên áy náy nói: – Điều này sợ là không được! Nếu là vật đấu giá nào khác thì dễtính, còn kiện bảo giáp trung phẩm cấp Đế này là bảo vật đưa lên làm áp trục, hơn nữa đãcho quảng cáo từ ba tháng trước, Lâu hội trưởng không có khả năng đáp ứng ngầm giaodịch với huynh!– Như vậy à… Dương Khai cũng không có thất vọng bao nhiêu.

Nếu đã quảng cáo làm bảovật áp trục từ trước, khẳng định sẽ không ngấm ngầm bán đi, bởi vì làm như vậy cũng có đảkích rất lớn đối với uy tín của Tử Nguyên Thương Hội:– Không sao, thời điểm đó ta đi đấu giá là được!Khang Tư Nhiên nói: – Dương huynh chờ một lát, ta đi chuẩn bị cho huynh một tấm thiệpmời!Nhất Khai 944 4 5Nói dứt lời liền đi ra.

Dương Khai lẳng lặng chờ một lát, Khang Tư Nhiên liền trở lại cầmmột tấm thiệp mời thiếp vàng đưa cho Dương Khai nói:– Đêm mai giờ Tuất, hội đấu giá đúng giờ bắt đầu.

Dương huynh tới sớm một chút, nóikhông chừng có thể gặp vật mình thích!– Được! Dương Khai nhận lấy thiệp mời, nhét vào nhẫn không gian.

Sau một lúc, DươngKhai mới từ trong phòng khách đi ra, rời phân hội Tử Nguyên Thương Hội.Tùy ý đi dạo một vòng Phong Lâm Thành, mua sắm một chút vật tư, xuất ra bó lớn bó lớnnguyên tinh… Lúc này Dương Khai mới đi vòng tới Tần gia.

Tần gia giờ này vô cùng bận rộn,mỗi người đều đang thu dọn đồ đạc.

Tuy là gia tộc nhỏ, nhưng dầu gì cũng ở chỗ này sinhsôi phát triển mấy ngàn năm, đột nhiên phải rời bỏ nơi này, người Tần gia ít nhiều vẫn cóchút không đành lòng.

Tuy nhiên dưới mệnh lệnh của TầnNhất Khai 955 5 6Triêu Dương, ngay cả không đành lòng cũng chỉ có thể vâng theo, vật gì có thể mang đi toànbộ đều mang đi.Dương Khai dạo qua một vòng Tần gia, không ngờ không có phát hiện bóng dáng Tần TriêuDương.

Nhưng thật ra Tần Ngọc đã xuất quan, vừa gặp Dương Khai lập tức gương mặt vuimừng tiến lên đón:– Dương đại ca!Dương Khai mỉm cười gật gật đầu: – Mấy năm không thấy, tu vi tăng tiến không ít!Trước hắn đã dò xét qua, giờ này Tần Ngọc có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, tốc độ tuluyện này đã là cực nhanh, có lẽ có quan hệ với Thiên Địa Tiệt Thân của nàng… Võ giả có tưchất như thế, chỉ cần cho nàng đủ thời gian và không gian phát triển, nhất định có thể tăngtrưởng.Nhất Khai 966 6 7– Đều nhờ phúc của Dương đại ca! Tần Ngọc đan mười ngón tay vào nhau, đứng trước mặtDương Khai, duyên dáng yêu kiều nói cảm kích: – Nếu không nhờ Dương đại ca, mười támtuổi năm ấy có khả năng ta đã chết rồi! Dương đại ca chính là ân nhân lớn nhất của muội!– Đây là mệnh số của cô nương, không cần cảm tạ ta! Dương Khai mỉm cười: – Gia gia cônương đâu?Tần Ngọc vén tóc rũ xuống bên tai, nói: – Vì phải đi ngay nên gia gia muốn bán đi khế đấtcủa Tần gia, hẳn là đi phủ thành chủ! Dừng một chút, nàng nói: – Dương đại ca, chúng ta thậtsẽ đi Bắc Vực sao?– Không sai!– Nghe nói Bắc Vực bên kia rất lạnh, đầy trời gió tuyết!Dương Khai cười nói: – Lời đồn đãi có sai lầm, Bắc Vực bên kia tuy rằng rất nhiều địaphương quả thật đầy trời gió tuyết, nhưng cũng có rấtNhất Khai 977 7 8nhiều địa phương hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo.

Ta mang các người đi chínhlà loại địa phương đó, đến nơi đó, Tần gia các người sẽ có điều kiện phát triển tốt hơn!Tần Ngọc trong đôi mắt đẹp sáng ngời, không khỏi lộ ra ý hướng tới.– Cô nương làm gì làm đi, ta nghỉ ngơi một chút! Dương Khai nói một câu, rồi di vào hậuđường.Nhìn bóng lưng của hắn, Tần Ngọc hé miệng, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

Thờigian một ngày trôi qua rất nhanh, đợi tới ngày thứ hai bóng đêm phủ xuống, Dương Khaimới đẩy cửa phòng đi ra.

Trước cửa Tần Ngọc đang đi qua đi lại dáng vẻ tâm sự nặng nề,nghe tiếng động nàng ngẩng đầu nhìn, thấy Dương Khai hiện thân, vội nói:– Dương đại ca, chúng ta đều chuẩn bị xong!Nhất Khai 988 8 9Tần Triêu Dương cũng từ cách đó không xa đi tới, nghiêm nghị nói: – Dương lão đệ, hết thảyTần gia chuẩn bị thỏa đáng, lúc nào khởi hành!Dương Khai nói: – Giờ hợi xuất phát, chờ ở ngoài thành đông nam 500 dặm, còn có mộtnhóm người khác sẽ cùng đi chung với các vị!– Ai vậy? Tần Triêu Dương ngạc nhiên.– Người của Trương gia! Dương Khai trả lời.Tần Triêu Dương gật gật đầu nói: – Thì ra là bọn họ!Trương gia có quan hệ không tệ với Dương Khai, điểm này Tần Triêu Dương đã biết.

Nămđó sau khi Dương Khai rời đi, Tần gia cũng có quan tâm nhiều tới Trương gia, chỉ là mấynăm sau này Tần gia tự mình còn không quản nổi, đương nhiên cũng không có năng lựcchiếu cố Trương gia.

Giờ này nghe nói người của Trương gia cũng sẽ đi cùng nhóm mình,Tần Triêu Dương không khỏi nảy sinh cảm giác cùng chung hoạn nạn.Nhất Khai 999 9 0 –Dương đại ca định đi đâu? Tần Ngọc đột nhiên hỏi.– Đi hội đấu giá của Tử Nguyên Thương Hội, có một kiện vật cần mua! Dương Khai trả lờimột câu, bước chân một bước liền bay ra ngoài, bỗng nhiên dừng lại thân hình ở ngoàimười mấy trượng, quay đầu nhìn Tần Ngọc hỏi:– Cô nương muốn đi cùng không?Vẻ mong đợi trên mặt Tần Ngọc thoáng cái hóa thành sắc mặt vui mừng, thân thể mềm mạinhoáng một cái liền đuổi theo.– Đi thôi! Dương Khai gọi một tiếng, bắt đầu khởi động đế nguyên bao phủ Tần Ngọc, hóathành một luồng sáng dần biến mất trên bầu trời Tần gia.Trước cửa Phòng đấu giá Tử Nguyên Thương Hội, giăng đèn kết hoa, trải thảm đỏ thật dài,dường như lễ hội phi thường náo nhiệt.

Khang Tư000Nhiên cùng Cốc Hồng hai quản sự chia ra hai bên tiếp khách, trên mặt nụ cười không ngừng,ôm quyền chào hỏi hàn huyên với khách tới.– Nhạc môn chủ, nhiều ngày không thấy!Một lão già hơi lớn tuổi ưỡn ngực xoải bước đi tới, Cốc Hồng lập tức bước ra chào đón.Nhạc Đông Chính mỉm cười, đáp lễ: – Cốc quản sự khách sáo rồi! Nghe nói hội đấu giá lầnnày có xuất hiện không ít thứ tốt, nên đặc biệt tới tham gia náo nhiệt!Cốc Hồng nói: – Nhạc môn chủ nói đùa, nếu ngài tới tham gia náo nhiệt vậy chỉ sợ không cóai mua đồ! Nhạc Đông Chính nói:– Cốc quản sự bận rộn, lão phu tự tiện!– Chiêu đãi không chu toàn, Nhạc môn chủ thứ lỗi!011 1 2 Cốc Hồng cười một tiếng lấy lòng, đưa tay ra hiệu, lập tức có một tỳ nữ tướng mạo khôngtầm thường đi tới, dẫn Nhạc Đông Chính đi vào bên trong hội đấu giá.

Phàm là người cóchút thân phận và địa vị tới, đều sẽ có tỳ nữ dẫn đường, biểu hiện bất đồng với người khác.– Dương huynh! Bên kia Khang Tư Nhiên cũng ôm quyền chào Dương Khai, xoay chuyểnánh mắt liếc nhìn Tần Ngọc, mỉm cười nói:– Tần đại tiểu thư cũng tới! Tần Ngọc tự nhiên Khang Tư Nhiên nhận được, dù sao Khang TưNhiên cũng kinh doanh ở Phong Lâm Thành thời gian nửa đời người.Tần Ngọc mỉm cười đáp lễ: – Chào Khang quản sự!– Không cần chào mời ta, chính ta đi vào là được! Dương Khai mỉm cười.022 2 3Hắn vừa mới dứt lời, bỗng nhiên cảm nhận phía trước có tia ánh mắt cừu thị chiếu vàomình, Dương Khai quay nhìn lại, liền thấy Nhạc Đông Chính đang lạnh lùng nhìn mình, ánhmắt hắn vô cùng âm trầm, dường như có thù giết cha, mối hận đoạt vợ với Dương Khaikhông bằng.

Dương Khai mỉm cười, hoàn toàn không có để hắn ở trong lòng.Nhạc Đông Chính hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Ánh mắt hai người va chạm tuy rằngngắn ngủi, nhưng Khang Tư Nhiên và Cốc Hồng đều nhìn rõ.

Cốc Hồng đảo con ngươi mộtvòng, cũng không biết nghĩ tới điều gì, hắn cười nhẹ một tiếng.Khang Tư Nhiên thì lại ưu tư lo lắng, thấp giọng hỏi: – Dương huynh cùng Nhạc môn chủ kiacó phải có thù hận gì không?– Có một chút! Dương Khai sờ lỗ mũi một cái, giết ba tên đệ tử Đạo Nguyên tam tầng cảnhcủa Nhạc Đông Chính hắn… thù này cũng không phải là lớn bình thường.033 3 4Khang Tư Nhiên nghiêm mặt nói: – Vậy huynh phải cẩn thận một chút, Nhạc Đông Chính làmôn chủ Đoạn Nhạc Môn, từ 100 năm trước đã tấn thăng Đế Tôn, nghe đồn hắn tùy thời cóthể đột phá tới Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, không thể khinh thường!Dương Khai gật đầu tươi cười trấn an: – Không sao đâu! Ta đi vào trước!Khang Tư Nhiên gật gật đầu, ra hiệu về phía đám tỳ nữ bên cạnh, lập tức có một người đi ra,nhận thiệp mời trên tay Dương Khai, dẫn hắn đi vào bên trong hội trường đấu giá.

Xuyênqua một đường hành lang rộng rãi sáng sủa, rất nhanh đi tới trước một gian phòng bao.Mở cửa phòng, một gian phòng rộng rãi hiện ra trước mắt, bên trong trang trí vô cùng xahoa, tối thiểu cũng có thể chứa 20 người mà không chật chội, phía trước một mặt cửa sổtinh thạch trong suốt to lớn, xuyên qua cửa sổ tinh thạch, đều nhìn thấy hết thảy phía ngoài.044 4 5Phòng bao dạng này, chỉ có khách nhân rất tôn quý mới có tư cách đi vào, tỳ nữ kia hiểnnhiên cũng biết rõ điểm này, cho nên thái độ vô cùng khiêm tốn và cung kính.– Đại nhân nếu cần gì, chỉ phân phó nô tỳ là được! Tỳ nữ giới thiệu với Dương Khai một chútquy tắc của hội đấu giá, sau đó ôn nhu nói.– Không có gì cần, cô đi ra ngoài trước đi, ta ở chỗ này là được rồi! Tần Ngọc bỗng nhiên lêntiếng, đuổi tỳ nữ ra ngoài như đuổi ruồi.Tỳ nữ kia vẫn không mất nụ cười, vừa thấy là biết đã được huấn luyện rất tốt, khom ngườinói: – Vậy tiểu tỳ ra ngoài trước, chờ ở ngoài cửa! Nói dứt lời liền lui ra ngoài, nhẹ đóng cửaphòng.Tần Ngọc liếc nhìn Dương Khai, phát hiện hắn đang cười tủm tỉm nhìn mình, nàng khôngkhỏi đỏ mặt, tránh né ánh mắt hắn.055 5 6 –Ngồi đi! Dương Khai gọi một tiếng, tự mình tìm ghế ngồi xuống, đối diện với đài đấu giáphía ngoài: – Đợi lát nữa nếu thấy vật gì ưa thích, cứ việc lên tiếng báo giá!– Muội nhìn xem náo nhiệt… Tần Ngọc nhỏ giọng nói một câu, lại thấy Dương Khai đã nhắmhai mắt lại, không khỏi dẩu dẩu môi, cũng tìm chỗ ngồi xuống.Trong phòng trong lúc nhất thời yên tĩnh không tiếng động, cũng làm cho Tần Ngọc càngkhông được tự nhiên.

Vốn nàng còn muốn hỏi một chút Dương Khai mấy năm này đi nơinào, làm chuyện gì, nhưng bây giờ thấy Dương Khai cũng không có hứng thú nói chuyện,nàng cũng ngại ngùng quấy rầy.

Cũng may hai người cũng không chờ đợi bao lâu, hội đấugiá đã bắt đầu.Một mỹ phụ đi lên đài đấu giá, ăn mặc hở hang, bộ ngực đầy đặn hơn phân nửa lộ ra ngoài,hai cặp đùi thon đẹp như ẩn như hiện dưới lớp sa066 6 7 mỏng, trong cặp mắt đa tình đầy ý mê hoặc, khóe miệng chưa nói đã cười, thoáng cái làmcho bầu không khí của hội trường đấu giá sinh động hẳn lên… làm cho Tần Ngọc nhìn thấymặt đỏ tới mang tai, thầm khinh bỉ trong lòng…Len lén liếc nhìn Dương Khai, phát hiện hắn vẫn như cũ nhắm mắt lại, lúc này nàng mới hàilòng không ít…