Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2808: Nộ Diễm Bộ




Kỳ hạn một tháng đã tới, nhưng hắn vẫn dừng lại ở đây.

Đây là chuyện không thể nào.

LamHuân đã nói, Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra chỉ có thể duy trì 1 tháng, một khi đến hạn, cửa vào sẽđóng, đến khi đó toàn bộ Ngũ Sắc Bảo Tháp sẽ sinh ra bài xích không thể chống lại, đẩy võgiả ra ngoài.

Tức là, chỉ cần đến hạn, mặc kệ mấy người Dương Khai ở chỗ nào, đều sẽ quaylại Tinh Thần Cung.Nhưng sự thật là đã qua kỳ hạn 3 ngày, Dương Khai căn bản không cảm nhận được thế giớinày bài xích.

3 ngày qua, Dương Khai ở trong nhà thử đủ cách, cũng không thể rời khỏi chỗnày.

Nghĩ đi nghĩ lại, cảm giác hoặc là Ngũ Sắc Bảo Tháp xảy ra vấn đề, hoặc là mình bị bícảnh này giữ lại.Ngũ Sắc Bảo Tháp là căn bản của Tinh Thần Cung, truyền thừa mấy vạn năm, nếu có vấn đềthì đã sớm xảy ra, không thể nào vừa vặn bị mình đụng trúng.

Cho nên khả năng sau cànglớn hơn.Chẳng lẽ chỗ bí cảnh này có gì đặc biệt? Sao lại chặn mình ở đây? Nhưng suy nghĩ 3 ngày,làm Dương Khai dần ổn định lại.

Ngũ Sắc Bảo Tháp là gia tài của Tinh Thần Cung, giờ mìnhngừng trệ trong này, bên phía Tinh Thần Cung nhất định phải làm gì đó, nếu các trưởng lãobó tay, vậy nhất định Đại Đế phải tự mình ra tay.

Cho nên giờ lo lắng cho tình cảnh của mìnhcũng vô dụng, không bằng vừa chờ bên ngoài giúp đỡ, vừa tự tìm đường ra.

Thu dọn đơngiản một chút, dẫn đoàn người A Hổ ra ngoài thôn.Khe núi cách thôn khoảng trăm dặm, lần trước Dương Khai truy đuổi tốn 1 ngày mới đến,lần này dù không cần chạy như thế, nhưng cũng không thể chậm chạp, một khi bị tuyết lớncô lập, vậy mọi người khó đi nửa bước.Theo Dương Khai dẫn đường, một đoàn trăm người cuối cùng đến khe núi lúc chạng vạngtối.

Dương Khai đang chạy tới trước bỗng khựng lại, giơ tay lên cao.

Trăm thôn dân phía sauđồng loạt dừng bước, giống như đại quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, chỉ thoáng mộtcái liền yên tĩnh, nhưng chạy thời gian dài, làm bọn họ đều thở hổn hển.A Hổ vọt tới, nhỏ giọng hỏi: – Chuyện gì thế? – Có người! Dương Khai đáp lại.A Hổ biến sắc: – Ngươi xác định?Mọi người nơi này đều là chuyên gia sinh tồn trong rừng rậm, có bản năng rất cao đối vớitruy lùng cùng phản truy lùng, A Hổ cũng không nhận ra chỗ này có gì khác thường, nhưngDương Khai nói bất ngờ như thế, hắn cũng không cảm bỏ qua.Trên tuyết không có dấu chân nào, nhưng cũng có thể bị tuyết nhỏ hôm nay bao phủ mất.Dương Khai quay đầu, ra hiệu với một nữ nhân trong đoàn người.

A Hoa liền cởi cung tên,leo lên vách đá bên cạnh nhanh như gió, nhanh chóng mất bóng.Đoàn người chờ tại chỗ hồi lâu, A Hoa mới đội gió lạnh trở về, sắc mặt ngưng trọng nói: –Quả thật có người, sâu trong khe núi có lửa trại, bao nhiêu người thì không tính chính xácđược, trời tối quá.A Hổ tức giận nói: – Nhất định là người bộ lạc khác phát hiện mãnh thú chết trong này, đángghét, nếu tới sớm thì tốt rồi.Người trong Man tộc cũng không phải sống chung hòa bình, mà thường có đối đầu xảy ra,nhất là khi tranh giành thức ăn.Trong khe núi có 300 con mãnh thú bị Dương Khai đánh chết, đây là một nguồn lương thựclớn, đủ cho cả thôn ăn qua mùa đông.– Mong bọn họ cũng là Nam Man Bộ, còn có thể can thiệp, các người chờ ở đây, ta đi xemtình huống.

A Hổ nói rồi liền muốn đi vào trong khe núi.Thương Nam thôn phụ thuộc Nam Man Bộ, nếu mọi người đều là tộc nhân Nam Man Bộ, tựnhiên chuyện gì cũng dễ nói, cùng lắm thì chia đôi thức ăn là được.– Chờ chút! Dương Khai ngăn hắn lại.

– Không cần phiền như vậy!A Hổ khó hiểu nhìn lại.

Chỉ thấy Dương Khai hít vào một hơi, tay giơ lên, miệng phát ra tiếnglời xa lạ cổ xưa, trong người trào ra dao động lực lượng yếu ớt.

Sau đó, không khí trước mặtDương Khai chợt dao động, như ném hòn đá vào mặt nước dấy lên gợn sóng, hình ảnh mờmờ hiện ra trước mắt mọi người.Hình ảnh đó là chỗ đối diện cửa vào khe núi, theo Dương Khai khống chế, hình ảnh khôngngừng chuyển vào trong.– Ưng Nhãn Thuật! Ánh mắt A Hổ sáng ngời.Đây là Ưng Nhãn Thuật của thôn trưởng, Vu thuật thần kỳ này có thể làm người thi triển cóđược tầm nhìn như chim ưng, rất thích hợp để điều tra.

Không phải A Ngưu mới thành Vuchưa được mấy ngày sau? Ngay cả Vu thuật cao minh như vậy cũng biết, khó trách thôntrưởng nói thôn có người kế nghiệp, tương lai toàn phải dựa vào A Ngưu.Cả trăm thôn dân đứng sau Dương Khai, mọi người kích động không thôi, trong mắt trànđầy sùng bái.

Ưng Nhãn Thuật không một tiếng động, chạy qua khe núi tiến vào trong, nơiđi qua, nhìn rõ ràng tất cả.

Thẳng đến khi Dương Khai đẩy Ưng Nhãn Thuật vào trong khenúi, ánh sáng từ mười mấy đống lửa trại truyền tới, quanh mỗi đống lửa tụ tập 7-8 ngườiMan tộc to con, lửa trại đang nướng thịt thú vàng óng, các Man tộc tươi cười đầy mặt, tròchuyện vui vẻ.Mấy người A Hổ nhìn đỏ mắt.

Thịt thú này vốn là tài sản của Thương Nam thôn mà, bây giờbị một đám người không biết từ đâu tới chiếm riêng.

Thù cướp thức ăn, không đội trờichung!Sắc mặt A Hoa hơi đổi,nhỏ giọng nói: – Là người Nộ Diễm Bộ! Nàng nhìn thấy hoa văn dữtợn trên mặt những người Man tộc này.– Là đám người Nộ Diễm Bộ! A Hổ cũng trở nên khó coi: – Sao lại là đám dã man này.Dương Khai liếc hắn, thầm nghĩ ở trong mắt ta, các ngươi không khác gì nhau, còn dámkhông biết xấu hổ nói người ta dã man.Ngay lúc này, ở một đống lửa, một bóng người to khỏe đứng lên, ánh mắt lợi hại như ngọnlửa bập bùng, nhìn chằm chằm vào Ưng Nhãn Thuật, còn ở trong mắt mọi người ThươngNam thôn, Man tộc kia như đang nhìn chằm chằm vào mình, làm người ta không khỏi rợngáy.– Hừ! Nam nhân to khỏe kia hừ lạnh, trong tay cầm cây trượng chỉ ra, Ưng Nhãn Thuật trựctiếp bị phá, không khí phía trước Dương Khai toát ra ánh lửa.– Hả… bị phát hiện.

Dương Khai nhướng mày.– Là Vu của bọn họ! Sắc mặt A Hổ xanh mét.Ở chỗ hoang dã này, đụng phải người Nộ Diễm Bộ cũng thôi, lại còn có Vu mạnh mẽ đi theo,đây đúng là tin dữ đối với thôn dân.

Trong các bộ lạc Man tộc, Nộ Diễm Bộ hung tàn hiếuchiến xếp 3 hạng đầu, chỉ dưới Thực Cốt Bộ cùng Huyết Lưu Bộ.– A Ngưu, mau rút thôi.

A Hổ vội nói, sức chiến đấu của thôn dân Thương Nam thôn dùkhông kém, nhưng đánh với người Nộ Diễm Bộ, mấy người A Hổ đều không có lòng tin, dùsao bọn họ chạy một ngày đường, còn người Nộ Diễm Bộ nghỉ ngơi chờ sẵn, chênh lệch thểlực rất lớn.Quan trọng hơn, A Ngưu còn ở trong đội ngũ, hắn là hy vọng tương lai của thôn, không chophép một chút sơ sẩy.

Cho nên cách làm thông minh nhất chính là mau rời khỏi đây, chỉ cầncó thể bảo vệ A Ngưu, từ bỏ những thức ăn này thì có sao?– Không kịp rồi.

Dương Khai nhún vai, ngẩng đầu nhìn hai bên khe núi.Các thôn dân nhìn theo, trong lòng liền trầm xuống.

Chỉ thấy vách đá hai bên khe núi độtnhiên có thêm mười mấy bóng người, trong tay đều kéo cung, nhắm ngay bọn họ.Tuy nhiên đối phương cũng không bắn ngay, hẳn là muốn khiến người Thương Nam thônbiết khó mà lui, người Nộ Diễm Bộ đương nhiên hiếu chiến, nhưng không hung tàn nhưThực Cốt Bộ.

Nếu lần này đụng tới người Thực Cốt Bộ, chỉ sợ đã sớm giáng mưa tên.

Đây làbộ lạc lấy cả người Man tộc làm thức ăn! Là khác loại trong Man tộc, nếu không phảibọn họ có một Vu Thánh mạnh mẽ trấn thủ, đã sớm bị các Man tộc khác liên hợp diệt tộcrồi.Các xạ thủ A Hoa phản ứng nhanh chóng, phát hiện bị người ta tập trung, lập tức phân tánra, kéo cung chuẩn bị phản kích.

Chỉ là mặc kệ nhân số hay vị trí, đều kém xa đối phương.Trận này nếu đánh lên thật, Thương Nam thôn nhất định thương vong thảm thiết.– Đối phương nhiệt tình như thế, chúng ta… cũng phải gặp bọn họ! Dương Khai nhe răngcười, giơ tay lên, ngón tay có hào quang màu trắng.– Vu!Trên vách đá, có người hô khẽ, có vẻ rất bất ngờ.

Thời kỳ thượng cổ, số lượng Vu rất ít ỏi,bất kỳ một Vu nào cũng là gia tài quý báu của Man tộc, cho nên khi nhìn thấy Dương Khaithi triển thủ đoạn của Vu, các xạ thủ Nộ Diễm Bộ đều nhướng mày.Bởi vì tranh chấp, giết những thôn dân bình thường thì không có gì quá lắm, mỗi năm toànMan tộc bởi vì nội đấu mà chết vô số tộc nhân.

Nhưng nếu có Vu chết trong tay bọn họ, tìnhhuống sẽ khác, rất có thể sẽ dẫn tới các Vu Vương Vu Thánh nổi giận! Có thể giết Vu, chỉ cóthể cùng là Vu.– Ta muốn gặp thủ lĩnh của các ngươi! Dương Khai lớn tiếng hô lên, âm thanh vang vọng khenúi.

Đối với yêu cầu của Vu, người Nộ Diễm Bộ không dám bỏ qua.

Lập tức có người chạykhỏi vách đá, đi vào trong khe núi, đang xin chỉ thị.Không lâu sau, các xạ thú hai bên vách đá đều rút lui, ở cửa khe núi có một bóng người caolớn đi ra, hắn đi một mình, nhưng không chút sợ hãi, đi thẳng đến trước đoàn người DươngKhai, khí tức sắc bén ập tới.A Hổ hừ lạnh, đứng ở bên cạnh Dương Khai, trừng mắt nhìn lại dũng sĩ Man tộc này, giốngnhư hai con rùa, không bên nào chịu yếu thế.

Dương Khai vỗ vai A Hổ, ý bảo hắn bình tĩnh đừng nóng, cười khẽ với dũng sĩ Man tộc đối phương,nói:– Chào người bạn Nộ Diễm Bộ, ta muốn gặp thủ lĩnh của các ngươi.Dũng sĩ Man tộc thế mới chuyển mắt khỏi người A Hổ, cúi đầu nhìn xuống Dương Khai, cóphần kinh dị nói:– Ngươi chính là Vu của bọn họ?– Còn giả được sao!Dũng sĩ Man tộc nhíu mày: – Sao lại yếu ớt như thế… ––-oOo–––-