Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2813: Man tộc một nhà thân




Vừa nghe tiếng, mấy chiến sĩ Man tộc chợt xoay người, cầm mâu đá búa đá, cảnh giác nhìnDương Khai, sống lưng phát lạnh.

Vừa rồi dù bọn họ quan tâm an nguy của đồng bạn, nhưngthân là chiến sĩ vẫn còn có bản năng, nhưng không một ai nhận ra có người đến gần phíasau, thật là khó tin.Nếu không phải người tới gần không có ác ý, vậy bọn họ đã phải nằm lại đây.

Dù sao đây làmột Vu Sĩ! Nữ nhân Vu kia cả người run lên, nhưng phản ứng không kịch liệt như các chiến sĩ Man tộc, xoay người giơ tay ấn xuống, ra hiệu cho các đồng bạn đừng căng thẳng như thế.

Sau đó nàng lên tiếng: – Ta biết hắn trúng độc, ta cũng thi triển Tiêu Độc Thuật.– Hiệu quả không tốt lắm.

Dương Khai nghiêng đầu, nghĩ lại rồi nói: – Có cần ta giúp không?– Ngươi? Nữ nhân nhíu mày, trong mắt có thần sắc không tín nhiệm.Một là Vu Sĩ này cũng là người xa lạ, ai biết thiện hay ác, Vu cùng Man tộc ở những bộ lạckhác nhau, xung đột bên ngoài là bình thường.

Hai là dù sao Dương Khai chỉ là Vu Sĩ hạphẩm, còn nàng là Vu Sĩ thượng phẩm cũng bó tay, Dương Khai làm sao có khả năng giảiquyết được.Dương Khai nhún vai: – Ta chỉ tùy ý nói thôi.

– Ngươi là người bộ nào? Nữ nhân hỏi.

Dương Khai đáp: – Nam Man Bộ! Dừng một chút, hỏi: – Các người là Sương Tuyết Bộ phải không?Cũng nhờ thôn trưởng dạy dỗ tốc hành trước khi lên đường, Dương Khai mới nhận ra đượcxuất thân những Man tộc này.

Ở thế giới thượng cổ này, có những bộ lạc Man tộc có đặc thùrất rõ ràng, ví dụ người Nộ Diễm Bộ ở khe núi lần trước, trên mặt đều vẽ dấu hiệu vật tổnhư hoa lửa, đó là Thanh Liên Thánh hỏa của Nộ Diễm Bộ.Dù trên mặt người Sương Tuyết Bộ không có dấu hiệu vật tổ gì, nhưng vừa rồi nữ nhân nàythi triển Vu thuật toát ra thuộc tính linh lực, làm cho Dương Khai có suy đoán.

Tuy rằngkhông phải mỗi một bộ lạc Man tộc đều có đặc trưng rất rõ ràng, ví dụ Thương Nam thôn ởNam Man Bộ cũng không có, bởi vậy nữ nhân này mới không nhận ra lai lịch của hắn.Bị Dương Khai vạch trần, nữ nhân này cũng không có ý che giấu, gật đầu: – Phải, chúng ta là Sương Tuyết Bộ! Ngươi có cách nào giải độc cho hắn?– Có thể thử xem.Nữ nhân nhíu mày, tuy rằng không cảm thấy Dương Khai thật có bản lĩnh này, nhưng hiệntại nàng chỉ có thể ôm chút hy vọng cuối cùng, dù sao tộc nhân trúng độc này dù được mìnhthi triển Vu thuật áp chế miệng vết thương, cũng thi triển Tiêu Độc Thuật rút ra một chútđộc tố nhưng không loại trừ hoàn toàn.

Độc thực cốt của Thực Cốt Lang cực kỳ dữ dằn, sótlại một chút xíu cũng đủ làm bất cứ chiến sĩ Man tộc khỏe mạnh nhất biến thành vũng nướcmủ, nếu bỏ mặc kệ, tối đa 3 ngày là tộc nhân này phải chết! Nhưng thời gian 3 ngày, đãkhông đủ cho bọn họ trở về bộ lạc.– Vậy ngươi thử xem! Nữ nhân nhường chỗ.Dương Khai bước lên.Lại có một chiến sĩ Sương Tuyết Bộ khẽ hô: – Đại nhân! Nữ nhân giơ tay, ngăn người kia nói.

Nhưng ánh mắt các chiến sĩ Man tộc nhìn Dương Khai,rõ ràng tràn ngập không tín nhiệm.Dương Khai cũng không để ý, đi thẳng đến ngồi xuống cạnh tộc nhân Sương Tuyết Bộ bịthương, cẩn thận nhìn vết thương, trong lòng cũng có phần bội phục.Cũng may là chiến sĩ Man tộc thân thể khỏe mạnh, khí huyết tràn đầy, bằng không thươngthế như vậy đã đủ làm hắn chết mười lần rồi, nhưng bây giờ hắn thiếu mất một tay, ngườitrúng kịch độc, lại không rên một tiếng, thần trí có vẻ rất tỉnh táo, bởi vì đau đớn mà sắcmặt vặn vẹo tái nhợt.Nhìn một hồi, Dương Khai đột nhiên giơ tay, vỗ mạnh mấy cái lên người chiến sĩ Man tộcnày, lực lượng vừa phải, linh lực lan tỏa.

Chiến sĩ Man tộc này chợt đỏ mặt lên, há miệngphun ra máu đen.Dương Khai đã sớm chuẩn bị, lắc người tránh ra, không chút do dự phá vỡ phần tay cụt bịđóng băng, hai tay bóp bả vai của hắn, linh khí trào ra chảy vào người hắn.Các tộc nhân Sương Tuyết Bộ nhìn không chớp mắt, tộc nhân bị thương chợt run rẩy dữ dội,sau đó phát ra tiếng gầm rú như dã thú bị thương, làm người ta giật mình.

Ngay sau đó, chỗcụt tay bỗng bắn ra rất nhiều máu, máu rơi xuống đất, lại phát ra tiếng xèo xèo, ăn mòn mặtđất ra mấy cái lỗ, đủ thấy được độc tính dữ dội.Máu phun ra kéo dài chừng 10 hơi thở, trong quá trình này, nếu không phải có nữ Vu Sĩ kiangăn cản, những chiến sĩ Man tộc Sương Tuyết Bộ đã sớm xông lên ngăn cản Dương Khai.Sau 10 hơi thở, Dương Khai thu tay lại, quay sang cô gái kia: – Bịt kín vết thương của hắn đi.Nữ nhân này nghe vậy, khoát tay, khí lạnh chạy tới chỗ cụt tay, nháy mắt liền đóng băngmiệng vết thương.

Còn chiến sĩ Man tộc Mà bị thương bởi vì mất máu quá nhiều, lúc nàymặt trắng nhợt, khí tức suy yếu đến muốn không phát hiện được, giống như sắp chết.Dương Khai đứng dậy lùi lại, các chiến sĩ Man tộc lập tức tràn lên, kiểm tra tình trạng củahắn.

Một lát sau, một người ngẩng đầu nói:– Có vẻ khá hơn nhiều, chỉ là mất máu nhiều lắm.

Liếc Dương Khai, ánh mắt trở nên phứctạp.Nữ Vu Sĩ kia mới gật đầu, nói với Dương Khai: – Ta tên Vũ, ngươi gọi là gì?– A Ngưu! Dương Khai mỉm cười.– Ra là Vu Ngưu, cảm tạ Man Thần, cho hai ta gặp nhau ở đây! Vũ vẫn luôn lành lạnh, cuốicùng mới toát ra mỉm cười.Dương Khai nói: – Đồng bạn của ngươi dù đã loại trừ độc tính, nhưng nếu bỏ mặc kệ, cũngsẽ rất rắc rối, tốt nhất nên chữa trị cho hắn đi.– Ta hiểu rồi, vậy Vu Ngưu, xin chờ một lát.

Vũ nói rồi, đến cạnh các chiến sĩ Man tộc, khẽcăn dặn mấy câu, sau đó có một chiến sĩ Man tộc khiêng đồng bạn bị thương rời hang động,xem ra là đưa hắn về thôn cứu chữa.Sau đó, Vũ lại gọi một người khác lấy ra chút thịt khô nước sạch, tự tay đưa đến trước mặtDương Khai: – Cám ơn ngươi đã cứu tộc nhân của ta.– Man tộc một nhà thân, Vũ đại nhân không cần khách khí như vậy.

Dương Khai mỉm cười,cũng không từ chối, lấy thịt khô nước sạch tới ăn uống thoải mái, không hề cố kỵ.

Dáng vẻthoải mái như thế làm Vũ càng thêm có hảo cảm, trước đó nhìn hình thể gầy yếu của Dương Khai mà có chút bài xích coi thường cũng biến mất.Man tộc một nhà thân! Cách nói thật là thú vị.

– Trước đó ta cũng thi triển Tiêu Độc Thuật, nhưng vì sao hiệu quả kém hơn ngươi rất nhiều?Vũ khiêm tốn thỉnh giáo, trước khi tới hang động này, nàng đã xử lý đơn giản cho tộc nhânbị thương, chính vì còn sót lại độc không thể rút ra, cho nên nàng mới đóng băng miệng vếtthương, cho hắn uống thảo dược, kỳ vọng những thảo dược này có thể hóa giải độc tính.

Dùnàng cũng biết hy vọng không lớn.– Cô muốn nói là, cấp bậc của cô cao hơn ta, vì sao thi triển Tiêu Độc Thuật lại không hiệuquả bằng ta? Dương Khai tự nhiên hiểu ý của nàng, mỉm cười nói: – Có đôi khi, khống chếtinh vi càng quan trọng hơn lực lượng mạnh mẽ.Vũ nghe vậy trầm tư, hồi lâu mới gật đầu: – Cám ơn!Dương Khai ăn xong thịt khô, uống nước rồi nói: – Trời đông giá rét, các người ra ngoài làmgì?Dù nói người Sương Tuyết Bộ không sợ giá lạnh, nhưng bình thường cũng không tùy tiện rangoài.

Trời đông giá rét, mặc kệ dã thú hay Man thú đều sẽ vì tìm kiếm thức ăn mà hoạtđộng rất mạnh, độ nguy hiểm khi ở bên ngoài sẽ tăng lên rất cao so với bình thường.– Ngưu đại nhân thì sao? Vũ không trả lời câu hỏi của Dương Khai, mà hỏi ngược lại.– Tu luyện! Dương Khai mỉm cười.Vũ ngẩn ra, thần sắc bội phục, nói: – Chúng ta đi ra đào thảo dược, cần dùng cho hiến tế mùa xuân.– Hiến tế! Dương Khai nhướng mày, Thương Nam thôn là thôn nhỏ, không biết có chuyệnhiến tế hay không.Nhưng hắn biết ở thời kỳ thượng cổ, hiến tế là rất chuyện thường xuyên, dù cho các Đại Vutu luyện có thành tựu, cũng thường xuyên sẽ hiến tế.

Mà đối tượng hiến tế, hoặc là trời cao,hoặc là vật tổ của bộ lạc, kiểu sau chiếm đa số.

Liền mỉm cười, nói:– Xem ra các người cũng không thuận lợi.Vũ ủ rũ nói: – Những thảo dược đó lại bị mấy con Thực Cốt Lang bảo vệ, chúng ta bị maiphục.– Mấy con? Dương Khai nhướng mày, toát ra hứng thú: – Cụ thể là bao nhiêu? Vũ nói: – 6 con, nếu không phải vậy, dựa vào lực lượng của ta, đã không để có chúng tổnthương tới tộc nhân.Ánh mắt Dương Khai chớp động, một lát sau, liền nghiêm mặt, trầm giọng hỏi: – Vũ đại nhân, lúc các người đi đào thảo dược, có cần hỗ trợ mạnh mẽ không?Vũ ngạc nhiên nhìn Dương Khai, ánh mắt cũng sáng lên.

Vừa rồi nàng còn đang nghĩ, có thểmời Vu Ngưu này hỗ trợ, nhưng dù sao hai người không quen, cũng không cùng một bộ lạc,không lấy ra lợi ích, Vũ quả thật không tiện lên tiếng, nhưng không ngờ đối phương lại chủđộng đề nghị giúp một tay.Dù cách nói tự xưng là hỗ trợ mạnh mẽ làm người ta hết biết, nhưng những điều vụn vặtnày cũng không sao, hai vị Vu, đủ đảm bảo an toàn của các tộc nhân khác.– Vu Ngưu, điều kiện của ngươi là gì? Tuy rằng Vũ mừng rỡ, nhưng không mất năng lựcphán đoán, bèo nước gặp nhau, Vu Sĩ Nam Man Bộ lại tự dưng chủ động giúp đỡ, nhất địnhlà có yêu cầu.– Mấy con Man thú kia thuộc về ta.

Dương Khai mỉm cười nói.Nếu là bình thường, Vũ sẽ không thể đồng ý điều kiện này, dù nói những dược thảo đó quýgiá, nhưng Man thú cũng có giá trị xa xỉ.

Bọn họ có nhiều người, còn có một vị Vu Sĩ thượngphẩm, mà đối phương chỉ là một Vu Sĩ hạ phẩm, chia cho hắn 2 con thì có thể chấp nhậnđược.

Tuy nhiên trước đó Dương Khai cứu giúp tộc nhân, Vũ chỉ trầm ngâm liền sảng khoáiđồng ý:– Được, Man thú thuộc về ngươi, thảo dược thuộc về chúng ta! Nàng đưa ra quyết định, tựnhiên tộc nhân khác không có ý kiến.Dương Khai đứng lên: – Vậy không cần chậm trễ, chúng ta đi thôi.Vũ nhíu mày: – Nhưng tộc nhân của ta mới đại chiến một trận, cần nghỉ ngơi 1 ngày.

hất thân thể Man tộc đều vô cũng mạnh mẽ, nhưng trận đại chiến trước, Vũ đã bỏ ThịHuyết Thuật cho bọn họ, dù chỉ duy trì một thời gian ngắn, nhưng mất đi tinh huyết trờisinh cũng làm bọn họ suy yếu một chút, không dũng mãnh như bình thường.– Không cần phiền phức như vậy, đi cùng ta là được rồi.

Dương Khai dẫn đầu rời hang, vẫygọi đoàn người Vũ.Các chiến sĩ Man tộc đều chần chờ nhìn Vũ, Vũ cũng rất đau đầu, thầm nghĩ sao vị Vu Ngưunày làm việc vội vàng như thế.

Nhưng đã thế này rồi, nàng cũng khó nói được gì, đành phảidẫn đội đi theo.