Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2840




Lão thôn trưởng Vụ Lễ hết sức quan tâm Dương Khai, tận mắt thấy Dương Khai trỗi dậynhư mặt trời, tỏa ra hào quang chói lọi, lão cũng hiểu chỗ nhỏ như Thương Nam thôn khôngthể cung cấp được cho Đại Vu tiền đồ vô hạn như Dương Khai.Cho nên mùa đông năm trước, lão đã viết một lá thư, dùng chim ưng đưa đi Vương thành,thỉnh cầu Vương thành có thể cho phép Dương Khai đến đó học tập chuyên sâu.Lá thư này viết cho Vu Đãng, dù sao hai người cũng từng có quan hệ thầy trò, dù nói đã lâukhông liên lạc, nhưng lão thôn trưởng cảm thấy, với tư chất cùng thiên phú Dương Khaibiểu hiện ra, Vu Đãng sẽ không từ chối.Nếu không xảy ra chuyện Thực Cốt Bộ xâm nhập, vậy qua mùa đông, Dương Khai sẽ đượcthôn trưởng an bài đi Vương thành.

Đáng tiếc có chuyện Thực Cốt Bộ, thôn trưởng mất giữađường, không kịp giao lại di ngôn.Thực ra, Vu Đãng cũng rất hứng thú với người trong thư của lão thôn trưởng, nhưng Madân xâm lấn lại làm hắn bể đầu sứt trán, không rảnh mà để ý.

Thẳng đến khi gặp đượcDương Khai trong đại điện, mơ hồ cảm thấy hắn có chút giống người Vu Lễ miêu tả trongthư, mới cố ý hỏi một câu, quả nhiên, Vu bề ngoài nhỏ yếu đó chính là Vu Ngưu xuất thânThương Nam thôn.Nhưng đã là Đại Vu Sư!Trong thư Vu Lễ có nói, Vu Ngưu chẳng qua là Vu Sĩ hạ phẩm mà thôi, qua một mùa đông lạitrở thành Đại Vu Sư.Quả nhiên là Man Thần giáng xuống kỳ tích sao? Mà ngay thời khắc nhạy cảm Ma dân xâmlấn, Man Thần ban cho kỳ tích như vậy, rốt cuộc ẩn chứa chỉ dẫn gì?Đột nhiên, Vu Đãng nhớ lại từng nghe qua một câu.Khi thế gian gặp đại tai họa, nhất định sẽ có người cứu thế.……..Vương thành, dòng người như thác, chen vai mà đi, không kém gì những thành trì màDương Khai đã đi qua.Hắn không vội vàng chạy về thu nạp thủ hạ như những Đại Vu Sư khác, mà một mình đi dạotrong Vương thành.Không lâu sau, hắn trực tiếp vào một cửa tiệm, ở nhà sau cùng chủ tiệm bí mật thảo luận hồilâu, thế mới thản nhiên đi ra.

Mà phía sau, chủ cửa hàng này lại tràn ngập sung sướng, tháiđộ khách khí khác lạ, như đã được lợi rất lớn.Không ngừng bước, lại đi cửa hàng khác, ở một hồi Dương Khai đi ra, chủ cửa hàng nàycũng cung kính đưa tiễn.Đi nửa ngày, Dương Khai ra vào mấy chục cửa hàng, mỗi lần tình cảnh đều không khác mấy.Đến nửa ngày sau, Dương Khai lặng lẽ tính toán, mới khẽ gật đầu, bay ra ngoài thành.Không lâu sau, hắn quay về chỗ đóng trại ban đầu, Điệp lặng lẽ đứng đó, thấy hắn tới, chỉnhìn lên, khẽ gật đầu.Nhưng các Vu Đồ thì đồng loạt lên đón, sốt ruột nhìn Dương Khai.Một người Vu Đồ lớn tuổi nói: – Đại nhân, ngài đã đi đâu, sao giờ này mới trở lại.– Đi làm chút chuyện, sao vậy?Lão Vu Đồ nói:– Các đại nhân khác đang kéo người ta nghe nói là Vu Vương đại nhân ra lệnh, để các Đại VuSư thu nạp 2000-3000 người bị hạ.

Bây giờ đại nhân mới trở lại, những chiến sĩ khỏe mạnhđã sắp bị bọn họ chia xong rồi.– Ừm, Vu Vương đại nhân quả thật ra mệnh lệnh này.

Dương Khai gật đầu.Các Vu Đồ nghe thế, lập tức nóng nảy, lão Vu Đồ kia nói:– Vậy đại nhân ngài còn chờ gì, nếu đã trở lại, mau bắt tay chuẩn bị thôi.

Lão xem còn mấythôn có chiến sĩ không kém, hiện tại bọn họ cũng đang do dự nên gia nhập vào Đại Vu Sưnào.

Đại nhân ngài không ngạiđi mời bọn họ, có lẽ sẽ thuyết phục được họ gia nhập.– Đúng vậy, đại nhân, chuyện này không thể chậm trễ, chờ tiếp nữa, chỉ còn lại đồ thải màthôi.Các Vu Đồ đều khuyên bảo.

Trên đường đến đây, bọn họ sáp nhập với Thương Nam thôn doDương Khai dẫn dắt, hiện tại cũng không có ý đi gia nhập vào Đại Vu Sự khác, nhìn chủtướng nhà mình bình thản, thật là sốt ruột thay cho hắn.Cục diện hiện tại, người nào cũng nhìn ra được, chỉ có nắm giữ chiến sĩ mạnh mẽ, mới giànhđược ưu thế nhất định trong chiến tranh tương lai.Chỉ nửa ngày, cả trăm Đại Vu Sư đi khắp nơi, không ngừng thu nạp những dũng sĩ trong cácthôn Man tộc, chỉ có bọn họ là không có động tĩnh nào, có vẻ khác biệt rõ ràng.Không khí căng thẳng, làm bọn họ chợt nảy sinh cảm giác nguy cơ.– Không vội không vội!Dương Khai khoát tay, vẻ mặt bâng quơ thật làm mấy Vu Đồ không biết phải nói gì, nhấtthời gấp đến phun ra lửa.Quay đầu nhìn những đoàn thể khác, các Đại Vu Sư đều thi triển thủ đoạn, không giữ sức màlôi kéo người, thậm chí trực tiếp thi triển ra Vu thuật uy lực to lớn dẫn người chú ý, nhìnnhững dũng sĩ rắn chắc đi tới chỗ các Đại Vu Sư, bọn họ như thấy những tia sống sót trôiqua bên cạnh mình.Nhưng thân là Đại Vu Sư, Dương Khai cũng đã nói không vội, bọn họ có sốt ruột cũng vôdụng, dù sao chỉ là Vu Đồ mà thôi, không có tác dụng gì ở trường hợp này, nhất là bọn họcũng không quá quen thuộc Dương Khai.Quả thật là người quá trẻ tuổi, làm việc qua loa mà, các Vu Đồ nhìn nhau, trong lòng khôngkhỏi toát ra cùng ý nghĩ này.Thời gian chầm chậm trôi qua, các tán lạc Man tộc hội tụ quanh Vương thành dần dần từngnhóm bị Đại Vu Sư dẫn đoàn đội thu gom.

Tin tức Ma dân xâm lấn dần dần lan tỏa trongđám đông, tất cả Man tộc bắt đầu tụ tập lại, thậm chí có những người không cần lôi kéo liềnchủ động gia nhập vào những Đại Vu Sư có vẻ mạnh.Dương Khai quá trẻ tuổi, thân hình nhỏ yếu, căn bản không ai hỏi tới, mà bản thân DươngKhai như cũng không có ý đi lôi kéo ai, từ Vương thành trở về điền cùng Điệp ngồi đó, vận công tu luyện, xung quanh ồn ào dường như không liên quan tới hắn.Làm cho mấy Vu Đồ thủ hạ càng thêm bất đắc dĩ.

Thẳng đến đêm, có tiếng hô như sấm rềnvang dội: – Thương Nam thôn Vu Ngưu đại nhân ở đâu?Một lời hổ lên, tiếng ồn ào chợt ngừng lại, mọi người nhìn sang, không biết người này tìmThương Nam thôn Vu Ngưu làm gì.

Thương Nam thôn, rất nhiều người đều nghe qua, là mộtthôn nhỏ mà thôi, Vu xuất thân chỗ đó thì có gì mạnh?Ở chỗ này Đại Vu Sư tụ tập, Vu xuất thân thôn nhỏ cũng dám xưng đại nhân?Nhưng khi mọi người nhìn thấy những thứ chủ nhân hét lên đang mang trên lưng, ánh mắtkhông khỏi sáng ngời, hít thở dồn dập.Không có gì, trên lưng người này đeo rất nhiều Vu khí chế tạo bằng thép tinh chất, dưới ánhmặt trời sắp lặn chiếu lấp lánh, chói hết mắt người.Đây là vũ khí chân chính, nhìn lưỡi đao sắc bén, chuôi đao thật nặng, nếu bị vũ khí như thếchém trúng, vậy còn không bị chém làm hai còn gì.

Nhìn lại mẫu đá búa đá trong tay….

vô sốchiến sĩ Man tộc đều thấy xấu hổ.Trong Man tộc, chỉ có những chiến sĩ mạnh mẽ chân chính mới có tư cách dùng những vũkhí này, bởi vì người bình thường không thể có được vũ khí như thế, phải lấy ra thứ giá trịxa xỉ đổi lại, các chiến sĩ Man tộc đến từ các thôn, nào có thứ gì đáng giá.Trong toàn Nam Man Bộ, chỉ có Vương thành mới chế tạo được vũ khí như thế, các thônxóm đều không có năng lực này.Cho nên đột nhiên xuất hiện một người đeo đầy trang bị, đi giữa một đàn chiến sĩ dùng mâuda búa đá, lập tức đối chiếu làm nổi bật các chiến sĩ này quá quê mùa nghèo mạt.Còn chưa hết, đằng sau người này, lại đi theo một đám người đeo đầy trang bị, mỗi ngườivác trên lưng, bó ôm, mỗi bước đi đều làm mặt đất rên rỉ.– Bên này bên này! Dương Khai bay lên cao, vẫy gọi:– Qua bên này!Man tộc dẫn đầu giương mắt lên, nhìn thấy là Dương Khai liền nhe răng cười, toát ra hàmrăng trắng bóng, rồi gọi người phía sau, mau chóng đi tới chỗ đóng trại của Dương Khai.– Hả… sao lại là kẻ này!Ở gần đó, một Đại Vu Sư người như trụ sắt, ánh mắt lóe lên, kinh ngạc nhìn Dương Khai.Thì ra hắn là Vu Ngưu!Tình huống khác thường bên này rõ ràng dẫn tới không ít người chú ý, rất nhiều Đại Vu Sưđều bay lên không trung, nhìn xuống xem bên phía Thương Nam thôn có chuyện gì.– Vu Ngưu đại nhân, những thứ ngài cần đều ở đây, mời ngài kiểm tra xem.Chiến sĩ Man tộc dẫn đầu nói rồi, ném hết vũ khí đeo trên người xuống đất.Những món vũ khí đủ loại kiểu dáng, nhưng đều chung một điểm là rất nặng, món nào cũngkhông dưới trăm cân, mà người này vác mười mấy món, một đường đi như gió, khi các vũ khí rơi xuống đất, mới tung lên bụi bặm, phát ra tiếng trầm đục.– Ừm, đặt ở đây đi, mọi người khổ cực.

Dương Khai gật đầu.Ầm ầm ầm…Từng món từng món vũ khí bị bỏ xuống, từng chiến sĩ Man tộc đi qua, chỗ này nhanh chóngchất đống cả núi vũ khí.Đám người A Hổ trợn mắt há mồm, các chiến sĩ Man tộc xung quanh cũng há hốc.Các Đại Vu Sư bay lên trên không trung nhìn xuống, cũng nhìn đến cứng lưỡi.Những tiếng nuốt nước miếng vang lên, ánh mắt nhìn vào núi vũ khí đều tràn đầy chấnđộng khao khát, những vũ khí ngày thường rất quý giá, làm cho các chiến sĩ Man tộc mong ước nhưng không thể có được, lại chất thành đống ở đây.Quả thật như mơ vậy!Ở trong này, ngay cả các Đại Vu Sư cũng chưa từng thấy nhiều vũ khí chất đầy đất như thế,bất cứ một món nào cũng là gia tài khổng lồ.

Nhưng còn xa mới chấm dứt, vẫn còn người đitới, mang tới bỏ lại vũ khí.Sao thế này? Tại sao những chủ cửa hàng trong Vương thành lại mang vũ khí nhà mình đemra bỏ ở đây? Bọn họ có quan hệ gì với Vu Ngưu.Rốt cuộc là có chuyện gì?Chẳng lẽ bọn họ đem vũ khí này cho Vu Ngưu? Cái này không thể, những cảnh tượng trướcmắt này phải giải thích kiểu gì? Rất nhiều Đại Vu Sư cũng quen biết những chủ cửa hàng kia, cũng từng có giao tiếp, tự nhiên sẽ không nhìn nhầm.