Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2842: Phong cảnh trên cao rất đẹp




– 3000 người? Vu Ngưu, ngươi là Đại Vu Sư hạ phẩm có năng lực quản lý được nhiều ngườinhư thế, coi chừng ăn nhiều quá mà vỡ bụng đó.Âm thanh vang lên, một bóng người cao to ầm ầm từ trên cao giáng xuống, đụng vào bêncạnh núi vũ khí, lực xung kích mạnh mẽ làm mặt đất cũng rung lên, bụi bặm tung bay, núivũ khí cũng xốn xoảng.Dương Khai liếc lông rậm trên ngực người này, nhướng mày: – Vu Đồ? Vậy thì thế nào?Vu Đồ cười ha ha, lên tiếng:– Bổn Vu chỉ là nhin ngươi quá trẻ tuổi, thực lực thấp kém, cho nên lo lắng thay người màthôi.– Vậy cảm ơn ý tốt, nhưng mà lo lắng thì miễn đi.Vu Đồ lắc đầu nói:– Không thể nói vậy, mọi người đều là Đại Vu Sư Nam Man Bộ, phải giúp đỡ nhau mới đúng.À, thế này đi, thực lực bổn Vu cao hơn ngươi một chút, vậy vất vả một chút, ngươi lại thu1000 người, còn 1000 người khác để bổn Vu thu giúp ngươi, để cám ơn… vũ khí dư ra đưacho bổn Vu đi.Nói xong, hắn lại trực tiếp giơ tay chộp về phía núi vũ khí, không cho Dương Khai có cơ hộiphản ứng.– Dừng tayA Hổ thấy thế giận dữ, những vũ khí này là của A Ngưu trả giá đắt mới đổi được từ Vươngthành, tuy rằng hắn không biết A Ngưu lấy đâu ra nhiều nội đan như thế để giao dịch,nhưng hiện tại có người dám giương móng vuốt tới lấy, hắn tự nhiên không thể ngồi nhìnmặc kệ.Đại Vu Sư chó má gì, đám cướp đồ của mình thì là kẻ thù.

Gầm lên, A Hổ một búa chém về phía Vu Đồ.– Cút! Vu Đồ cũng không quay đầu, chỉ quát lớn một tiếng, sóng khi thấy bằng mắt thườngtừ chân lan ra, ẩn chứa lực lượng xung kích mạnh mẽ, bởi vì A Hổ bị sóng khi chạm vào liềnnháy mắt bay vọt lên cao như tờ giấy, rồi rơi thẳng xuống đất.Đồng thời, Vu Đồ đã nắm lấy một cây trường mâu thép, tay dùng sức, cả núi vũ khí rung lên,có một nửa số vũ khí bay lên không, nhìn phương hướng rõ ràng là bay về phía những chiếnsĩ do Vu Đồ dẫn đầu.Người Vu Đồ Bộ thấy thế mừng rỡ không thôi, vẻ mặt hưng phấn chuẩn bị nghênh đón vũkhí rơi xuống.Nhưng vào lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện trên núi vũ khí, cũng không thấyhắn có động tác gì, hơn ngàn món vũ khí bay lên lại như bị núi lớn đè xuống, toàn bộ rơi trởxuống, va chạm vào nhau phát ra tiếng leng keng.Ở trên không, Dương Khai nhìn Vu Đồ, vẻ mặt châm chọc: – Cướp đồ hả?Vu Đồ mặt đỏ lên, giải thích:– Làm gì mà cướp? Bốn Vu đã nói, mọi người đều là Nam Man Bộ, bổn Vu chỉ là muốn chia sẻgiúp người thôi, ngươi không cám ơn bốn Vu thì thôi, lại còn muốn làm xấu danh dự bổn Vu,lá gan Vu Ngưu ngươi thật không nhỏ.Dương Khai cười vì: – Ta lại chưa đồng ý cho ngươi chia sẻ gánh nặng mà.Vu Đồ lắc đầu:– Ngươi có muốn hay không cũng không sao, trước giờ bổn Vu thích giúp người, mau tránhra, đừng không biết điều!Dương Khai kinh ngạc nói:– Vu Đồ ngươi có đắp da mặt không? Trợn mắt nói dối như thế, ngươi cũng không đỏ mặt?Vu Đồ quả nhiên đỏ mặt, nhưng vẫn cứng rắn nói:– Được được được, tiểu tử ngươi không biết thức thời, bổn Vu là Đại Vu Sư thượng phẩm, cótrách nhiệm cùng nghĩa vụ dạy người hiểu rõ hiện thực.Nói rồi, hắn liền phát ra chú ngôn, vung tay, Vu lực tuôn trào, hai sợi xích Vu lực nhìn thấybằng mắt thường liền cuốn lấy Dương Khai, hết sức bất ngờ liền trói nghiến lấy Dương Khai.Hắn không khỏi cười ha ha, lên mặt nói:– Nhớ kỹ, bây giờ ngươi không nhìn rõ hiện thực sẽ chỉ mất mặt, nhưng lên chiến trường màkhông nhìn rõ hiện thực thì sẽ mất mạng, bởi vậy không cần cám ơn ta, đây là chuyện bổnVu phải làm.Nói rồi, tay mạnh mẽ dùng sức, nhìn có vẻ muốn kéo Dương Khai khỏi không trung.Nhưng hắn lập tức biến sắc, bởi vì dưới động tác của hắn, Vu Ngưu ở trên núi vũ khí vẫnkhông hề động đậy, cười hì hì nhìn hắn, như bị lực lượng nào đó đóng đinh một chỗ.Trong lòng hơi cả kinh, bản năng cảm thấy không đúng.

Đối phương chỉ là Đại Vu Sư hạphẩm, kém mình tới 2 tiểu cảnh giới, nếu đã bị mình trói buộc, làm sao có thể ngăn cảnđược lực lượng của mình?Hắn vẫn không tin, liền thử lần nữa, lại hoảng sợ phát hiện không có hiệu quả.Hắn như không phải trói một Đại Vu Sư hạ phẩm, mà là cả một ngọn núi lớn, hai lần dùngsức không có kết quả, cũng làm hắn đỏ hết cả mặt.Rất nhiều tộc nhân vây xem đều mờ mịt, không rõ Vu Đồ này đang làm cái gì, càng có mấyĐại Vu Sư nháy mắt ra dấu với Vu Đồ, ra hiệu hắn mau kết thúc trò hề này đi.Trước đó mấy người bọn họ tụ tập thảo luận, cảm thấy biện pháp tốt nhất để phá giải cụcdiện hiện tại chính là làm Vu Ngưu xấu mặt, hắn mang tới mấy ngàn món vũ khí là sự thật,thu hút rất nhiều chiến sĩ Man tộc mạnh mẽ chú ý, cũng dẫn tới bọn họ muốn gia nhập.Nhưng hứng thú này xây dựng trên cơ sở vũ khí, nếu để các tộc nhân thấy Vu Ngưu nàykhông chịu nổi một đòn, vậy những người chuẩn bị gia nhập vào hắn cũng sẽ có tính toán khác.Vũ khí dĩ nhiên mê người, nhưng một Đại Vu Sư thực lực thấp kém, vậy thì không đáng giao phó tính mạng.

Nên biết, tiếp theo Man tộc phải đối mặt với huyết chiến sinh tử, một thủ lĩnh Đại Vu Sư mạnh mẽ, càng thêm đảm bảo an toàn hơn những vũ khí đó.

Cho nên Vu Đồ mới nhảy ra gây chuyện, cố ý đánh với Dương Khai.

Dựa theo tính toán của bọn họ, chỉ cần nghiền ép Vu Ngưu này ở trước mặt bao người, làm hắn mất hết thể diện, vậy ưu thế của hắn cũng không còn nữa.

Nhưng tình huống hiện tại lại không giống như những gì bọn họ thảo luận.Vu Ngưu đã bó tay chịu trói, Vu Đồ đang làm gì thế?Nhoáng cái, lại có một Đại Vu Sư thượng phẩm bay xuống, cũng vung tay đánh ra một sợixích Vu thuật trói lấy Dương Khai, quát lớn:– Vu Ngưu, Vu Đồ nhân hậu, không muốn làm người xấu mặt, bổn Vu không dễ nói chuyệnnhư vậy, lăn xuống cho ta.Tay vừa dùng sức, lại khiến bản thân nghiêng ngã, suýt cắm đầu xuống đất..Đại Vu Sư thượng phẩm này suýt lọt tròng mắt, thế mới hiểu được không phải là Vu Đồnương tay, mà là thật sự bất lực.Đây là chuyện gì thế này?Thần sắc kinh ngạc, lại thấy Dương Khai đưa tay túm lấy xiềng xích Vu thuật của hai người,nhe răng cười nói:– Phong cảnh trên cao rất đẹp, bổn Vu không muốn xuống, các người lăn lên đây đi!Tay túm xiềng xích kéo mạnh, cùng với hai tiếng kinh hộ cùng vô số ánh mắt kinh ngạc, VuĐồ cùng Đại Vu Sư kia liền bay khỏi mặt đất, không khống chế được người lao thẳng về phíaDương Khai.Ở trên không, hai người tay chân múa may, không dễ dàng gì mới đứng vững được.Sau đó, trong lòng lại trầm xuống.Bởi vì bọn họ nhìn thấy Vu Ngưu cười dữ tợn, xoa tay xắn áo, không có ý tốt.Hít vào một hơi, hai người không hẹn mà cùng vận chuyển Vu lực, ngưng tụ ra khiến Vuthuật trước người.Hào quang khiến Vu thuật vừa sáng lên, Dương Khai đã đấm ra.Đấm trái đấm phải… Hai đấm như gió.

Rắc…Tiếng vang truyền ra, khiến Vu thuật trước hai vị Đại Vu Sư thượng phẩm ầm ầm tan vỡ, đốimặt với nắm đấm nhìn như nhỏ bé không có bao nhiêu sức mạnh của Dương Khai, lại hoàntoàn không thể ngăn cản nổi.Hai Đại Vu Sư hừ một tiếng, văng ra như túi rách, nện mạnh xuống đất, mặt đầy vết máu.Tràng cảnh thoáng cái lặng ngắt, mọi người khiếp sợ nhìn Dương Khai, giống như thấy quỷ,nhất là các Đại Vu Sư, mỗi người miệng co rúm, da mặt rút lại, không thể tin nổi cảnh mìnhvừa thấy là sự thật.Chiến sĩ Man tộc thì cũng thôi, không có tu luyện Vu lực, không biết chênh lệch to lớn giữaĐại Vu Sư hạ phẩm và thượng phẩm, nhưng các Vu Sư ở đây lại hiểu.Dưới tình huống bình thường, một Đại Vu Sứ thượng phẩm trở tay là có thể nghiền ép mộtĐại Vu Sư hạ phẩm, chênh lệch 2 phẩm không phải là bày biện.Nhưng cảnh tượng trước mắt lại chân thật như thế, làm bọn họ không tìm được lý do thíchhợp để giải thích.Hai vị Đại Vu Sư thi triển ra khiến Vu thuật lại bị Vu Ngưu này dễ dàng phá vỡ, nếu nhưkhiến Vu thuật thật không chịu nổi một đòn như thế, vậy mọi người khổ sở học tập tu luyệnđể làm gì?Trên thực tế, không phải khiến Vu thuật không chịu nổi một đòn, mà là Vu Ngưu đó quákhủng bố.Tất cả Đại Vu Sư da đầu tê rần, trước đó mọi người nhìn thấy hắn mang ra mấy ngàn mónvũ khí, lập tức chiếm ưu thế lớn trong lôi kéo người, trong lòng còn có chút không cân bằng,thậm chí có người như Vu Đồ chuẩn bị tìm tới gây sự, thừa cơ cướp lấy chút vũ khí, nhưnghiện tại còn ai dám nảy ra ý này?Hai vị Đại Vu Sư liên thủ cũng xấu mặt lớn như vậy, còn ai là đối thủ với hắn.Bên kia, hai Đại Vu Sư bị đánh bay cũng đang ngớ ra.Vu Đồ giãy giụa đứng lên, lắc đầu, không dễ dàng gì mới tỉnh táo lại, ánh mắt mờ mịt nhìnnhững tộc nhân khác nhìnHắn không muốn thừa nhận mình không phải đối thủ của Dương Khai, chỉ cầm thấy vừa nãythất bại chỉ là nhất thời không chú ý mà thôi, bởi vì hắn căn bản không ngờ Dương Khai lạithật sự ra tay với mình.

Nếu để hắn chuẩn bị đầy đủ, làm sao cũng không thể mất mặt xấuhổ đến thế này.Càng nghĩ càng giận dữ, lần này hắn ra mặt là để dạy dỗ Dương Khai, đơn giản là kiếm cớ ápchế ưu thế của Dương Khai, thuận thế tăng cường uy vọng của mình.

Ai ngờ trộm gà khôngđược còn mất nắm gạo, chẳng những kế hoạch không thuận lợi, ngược lại còn làm mình uđầu mẻ trán.

Chuyện này không thể bỏ qua, nếu như vậy là nhận thua, vậy uy vọng của hắnnhất định sụt giảm, vậy không cần thu nhận người nữa.– Bao vây chúng cho ta! Vu Đồ quát lớn.Vừa dứt lời, ào ào, gần 2000 Man tộc xông ra, trải vòng quanh, bao vây hơn ngàn người doDương Khai dẫn đầu.Các Đại Vu Sư khác thấy vậy, cũng im lặng vung tay, 1500 người dưới trướng cũng tụ tập lại.Thoáng cái, ba bốn ngàn người nghe lệnh tụ tập, đám người A Hổ căng thẳng, nắm chặt vũkhí trong tay.Những người khác vây xem thấy thế, lập tức hiểu được chuyện lần này sẽ không dễ dàngkết thúc, vội vàng tránh sang một bên, nhường sân cho hai bên khai chiến.